Thứ Hai, 31 tháng 8, 2009

Vung Tau dau thang 7 2009

Nhìn toàn cảnh thành phố Vũng Tàu từ trên cao. (Chụp tấm nì sợ té gần chết, hay sợ té chết nhỉ???)


Trời cao, nước biết, núi xanh và nhà cửa chen chúc. Cảnh đẹp nhỉ?


DSC00288 by you.


Ẩn sau dáng núi là cỏ cây, ẩn sau cỏ cây là bóng dáng người đẹp "sơn nữ".


DSC00328 by you.


Ai đây ta?


Tui chứ ai, . Xí con cọp quá!


Biển 1 bên và em 1 bên. (leo lên đỉnh núi là phờ râu rùi, nhưng nhờ cái máu điệu cho nên..., tỉnh khiếp nhỉ?)


DSC00386 by you.


Mệt thì sao nhỉ?


Ngồi nghỉ và làm duyên chứ sao. Big hug nè.


DSC003842 by you.


Nghỉ phẻ rùi đứng lên làm dáng tiếp.


DSC00379 by you.


Chu choa! Cô ấy cười tươi thía. Xinh nhỉ?


DSC0038201 by you.


Đứng hoài mệt phờ. Thui thì nằm làm kiểu vậy.


DSC0033701 by you.


Nằm cũng đẹp ra phết nhỉ?


Bây giờ là tạo dáng kiểu gì nữa đây?


DSC0031501 by you.


Cỏ cây chen đá, đá chen hoa, còn em thì chẳng chen mà cũng nổi nhất. (Nhờ cái áo vàng dzọt mà lại đen đen)


DSC0032101 by you.


Ngừi đẹp hoang dã.


DSC0039101 by you.


Nhìn kĩ thì em í cũng thùy mị, dịu dàng, ước lệ như thi, họa cổ điển lém chứ. (Chỉ mỗi tội áo vừa vàng vừa lắm dây )


DSC00332 by you.


Nhốp ảnh gia đây. (Anh í đang ôm gì í nhỉ?)



Nguong

Từ khi 360 liên tục khìn khìn thì mình cũng ko còn hứng thú với việc viết blog. Hay có lẽ vì lười và vì những suy nghĩ của mình đã trở nên quá phức tạp ko dễ dàng để cởi mở. Ko còn ở tuổi 20 đầy bỡ ngỡ và lắm mơ mộng, mình càng ngày càng thực dụng và ko dễ bị mắc lừa. Bỗng nhiên cảm thấy đã có nhiều thứ mất đi, cả niềm vui lẫn nổi buồn. Bây giờ, mình có thể tự bảo vệ mình, giữ cho cuộc sống luôn trong tầm kiểm soát, ko quá nhiều u buồn, cũng ko quá vui mà mất cảnh giác. Một cuộc sống luôn canh cánh lúc nào cũng cảnh giác. Để rồi trái tim cũng chẳng còn rung động, yêu cứ là yêu vì sống là phải yêu, chứ không còn si mê ngốc dại như thời teen nữa.


Ôi, mình là 1 người lớn hoàn toàn. Vậy mà vẫn muốn nuối tiếc chút mộng mơ của tuổi tím _ dù chẳng biết dùng sự "nhí nhảnh" ấy bỏ vào đâu cho vừa vặn với tâm hồn này.


Mình đang đứng trước 1 cánh cửa mà chưa bao giờ biết bên kia là thế giới như thế nào. Vừa bị sự tò mò lôi cuốn, vì run lên vì sợ hãi... lỡ như bên kia là thế giới đen tối thì sao. Rồi muốn quay lưng bỏ chạy cho sự hèn nhát chiến thắng chỉ để bấu víu vào chút bình an tự mình tạo ra. Cánh cửa ấy đang rộng mở, nhưng mình vẫn chưa thể biết được bên kia chứa dựng những gì. Nhưng rồi ai cũng phải 1 lần bước qua cái ngưỡng cửa ấy, để tiến lên phía trước, để thấy rõ ý nghĩa của cuộc đời mình. Mình đã ko còn là con rối nên cũng chẳng mong mỏi biến thành con chim mãi trong lồng không cất nổi mình mà bay.

Dinh Tan An_Ben The

Miên man...


Bỗng nhiên chợt giật mình nhận ra bấy lâu nay mình đã quên mình cũng có "quê"_1 vùng thôn quê ẩn mình sau màu xanh của cây, của dòng sông mát lành. Vậy mà bấy lâu vẫn vô tư bảo tớ thèm được có "quê" 1 chốn để về lại như các bạn. Sâu thẳm trong miền ký ức ấy có bao nhiêu là thứ kỉ niệm mộc mạc, hồn nhiên.


Nhớ...


Dai dứt về ngày xưa quá. Hồi ấy, mình tầm 5-6 tuổi gì đấy, theo ông nội về quê chơi chẳng nghĩ suy gì cả, chỉ biết "quê" ông là 1 vùng đất xanh um những cây : trên bờ thì mía, lúa, chôm chôm, nhãn, và cô số cây đầy lá khi ấy mình cũng chẳng biết là cây chi. Dưới nước thì mênh mang lục bình, quê tớ có con sông lớn chảy ngang qua mà. Còn có cả bến nước, đình làng với những cây to (cây đa chăng?). Mà trẻ con thì chỉ thích thứ gì có thể ăn được nào có quan tâm mấy đến những cây to chảng ấy. Có chăng thì vì nó cao quá, to quá, khi ngước nhìn thì cũng mỏi cả cổ, chỏng cả đầu xuống đất. Khi ấy, nghe đâu nhà nội thuộc loại điền chủ, hội đồng gì ấy nên ngôi nhà cũng thuộc dạng hoành tráng nhất sớm. Nhà 5 gian, ngói đỏ, cột kèo làm từ gỗ đen mun cứng như đá, nền gạch tàu bóng mượt. Bên hông nhà lại còn có cả 1 ao, hình như ngày xưa có 1 cầu tõm ở đó thì phải.


Mông lung...


Hình ảnh làng quê trù phú, mát mẻ vẫn man mác trong ký ức của mình. Chẳng thể nhớ rõ, nhưng vẫn cảm thấy thân thương lắm. Đôi khi lại thêm thắt vào những mảng đã mất. Để rồi bức tranh tuổi thơ ấy trở nên thật lộng lẫy, trong sáng. Và mình thèm được 1 lần kiểm chứng lại xem có bao nhiêu % sai lệch. Rồi chuyến đi ấp ủ ấy cũng thực hiện được. Mặc dù trong lòng còn ngổn ngang bao ưu tư.


Lại nhớ...


Sân đình trong miền ký ức của mình sao mà thật cổ kính, rêu phong và huyền bí với cánh cổng làm bằng gạch xưa, cao vời vợi và quấn quanh người đầy dây leo. Xung quanh đình là 1 rừng cây cao to vài ba người ôm mới xuể và không khí âm u, có từng tia nắng rơi nhẹ như những sợi tơ trời. Mình thích nhất là những cái cổng đình bị cây đề quấn quanh tạo thành những hình thù chạm trổ kỳ quái.


Nhưng...


Sự thật thì đã gần 20 năm trôi qua. Cảnh xưa cũng không còn. Mà nếu có còn chăng nữa thì biết đâu quê hương trong miền kí ức của mình sau bao lần bị tô vẽ quá tay đã trở nên xa lạ với hiện thực?. Đành chấp nhận với những gì thuộc về quê mình đang có. Để rồi tự hỏi mình? Có chăng khi ai hỏi mi quê ở đâu? quê mi ra thế nào? thì mình lại không kể về những gì mình đã tưởng tượng trong 20 năm kia chứ chẳng phải là sự thật sờ sờ ra đấy?. Vì mình đã quá quen với miền quê trong kí ức ấy hơn là vùng đất có tên, có tọa độ hẳn hòi này.


Dù sao thì chuyến đi ngày chủ nhật ấy cũng mang cho mình cảm giác thanh thản. Cũng chẳng hiểu vì sao lại có cảm giác ấy. Hình như trong lòng mình đã thôi mâu thuẫn giữa quá khứ và hiện tại.


DSC00238 by you.


Cổng trước đình Tân An_đã bị tô vẽ sặc sỡ.


DSC00232 by you.


Cổng sau đình Tân An vẫn còn giữ được chút mộc mạc.


DSC00233 by you.


Hoang tàn và xiêu vẹo


DSC00263 edit by you.


Cánh đồng lúa tuổi xuân thì.


DSC00252 by you.


Những chiếc lu sành_sản phẩm của làng nghề gốm truyền thống ở Tân An.


DSC00251 by you.


Một chiếc lu mệp ú bị nứt toét


DSC00253 by you.


Mỏi chân


DSC00257 edit by you.


Vãng khách lu bu



DSC00246 by you.


Hàng rào lu sành ngăn cách giữa lò lu và con đường phía trước.


hinh nen by you.


Và tớ ưng nhất tấm hình này: Phút trầm mạc bên lò gạch hoang vắng.



The end

Nha Toan thang 3_2009

Vào 1 ngày chủ nhật đẹp trời nọ. Có 2 chủ nợ qua nhà Mr Toàn đòi được ăn giỗ.


IMG_0469 by you.


(Nhìn mặt là biết đói đến cỡ nào rùi). Toàn đâum ra đây bà biểu koi.


Do lặn lội đường xa nên chân tay bủn rủn cả rồi.


IMG_0475 by you.


Đành phải rung cây vú sữa để xem có quả nào rơi và miệng bà ko nà.


IMG_0466 by you.


Cái cây chi mà lì rứa, rung hoài ko có đến cái lá rụng nói chi quả. Thui thì ta trèo lên ta hái luôn cho lẹ.


IMG_0465 by you.


Tung hoành ngang dọc ầm ĩ trước cửa nhà vậy mà chủ nhà vẫn biệt tăm.


IMG_0433 by you.


À, thì ra hắn đang chơi với Ki ki. Nhìn mặt gã này gian quá. Chắc hắn đang mơ về ngọn đồi "lá mơ" và "mắm tôm" tình yêu chăng?


IMG_0429 by you.


Ai sẽ trở thành diễn viên xuất sắc nhất? Hãy gởi dự đoán giải diễn viên xuất sắc năm 2009 cho chúng tôi qua tổng đài số 000 để trở thành khán giả may mắn trúng 1 bịch thức ăn cho Ki ki.


IMG_0407 by you.


Đoán xem đây là cái gì? Nếu đoán đúng, xin chúc mừng, bạn có thể sẽ thắng giải nhất nếu đi thi "Tam sao thất bổn" í.


Quay lại với khu vườn đầy cây của nhà Mr Toàn. Sau đây chúng ta sẽ mở đợt tổng tiến công lùng sục đồ ăn hén.


IMG_0422 by you.


Khi em đến bên giàn đậu đũa thì cây đã héo queo.


Em ra bụi mía xem có cái gì nghía được ko?


IMG_0444 by you.


Kết quả là chỉ có mấy cây mía còng queo như cây củi khô.


Nhưng em ko nản, bởi vì tinh thần quyết chiến cho bao tử và bao nilon mang về của em rất ư là chót vót.


IMG_0459 by you.


Mò ra bụi chuối, em chỉ thấy xơ xác lá chuối. Sao mà thê lương giống tuồng "Trần Minh khố chuối" vậy hả trời???


Tình hình là dù cố gắng tìm kiếm trong vô vọng thì kết quả chỉ thấy có 1 màu xanh_ xanh lè ko hà.


IMG_0476 by you.


Mít xanh nè, dười thấp xanh, trên cao cũng rứa.


IMG_0453 by you.


Cỏ xanh um.


IMG_0413 by you.


Buồn tình quá ra bụi khoai mì đung đưa với gió.


IMG_0436 by you.


Bây giờ là live show "Thiếu nữ và hoa tùm lum"


IMG_0484 by you.



IMG_0487 edit by you.


Tèng teng téng teng, Hình đẹp nhất entry đây!


IMG_0495 edit by you.


Cám ơn các bạn đã bớt chút thời gian chịu đầu độc bằng hình ảnh. Chương trình khoe hàng đến đây xin hết ạ!


Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2009

4 honey

Từ khi gặp anh lần đầu, em đã yêu anh. Chuyện tình mình bất đầu từ khoảng khắc tình cờ lướt ngang qua nhau ấy.


IMAGE_00617 by you.


Khi ở bên cạnh anh, trái tim em luôn xao xuyến. Bờ vai anh luôn là chổ dựa vững chắc để mỗi khi em vui, buồn đều có thể tựa vào.


IMAGE_00619 by you.


Xa anh dù chỉ 1 giây phút, em đã thấy nhớ nhung như trải qua nhiều thế kỉ. Và có lẽ ở đâu đó, anh cũng đang nhớ đến em...


IMAGE_00623 by you.


Đó là chuyện tình lãng mạn giữa nàng Chuột nhắt và chàng Gấu trắng.



Thiệt là loãng moạn we' đi thoai, chịu hok nổi roài. . Đáng iu we' đi thoai.


Tình hình là bé gấu này mới vừa crochet xong, 2 tuần mới ra được như vầy í. For my sweet heart nên công phu cũng có khác.


Tiếp theo là cây xương rồng ngẫu hứng mần vì thấy...cái chậu nằm lăn lóc ở nhà A2 xinh we' mà chưa có cái gì để bỏ vào.


IMAGE_00614 by you.


Tiết mục show hàng đến đây làm hết. Xin trân trọng thanks mí bạn đã quan tâm theo dõi. Hẹn gặp lại ở chương trình show hàng kế tiếp trong 1 ngày hok bit là ngày nào .