Hiển thị các bài đăng có nhãn love. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn love. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2007

tinh yêu có thể và không thể...




Tối thứ 6,xem phim cuối tuần "Tristan and Isolde" trên HTV . Chuyện tình yêu lãng mạn giữa chàng trai trẻ và nàng công chúa, nghe đâu phim này chuyển thể từ 1câu chuyện của ngày xửa ngày xưa. Sau những éo le mà họ trải qua, cuối cùng thì họ cũng được mãi mãi hạnh phúc bên nhau ở trên thiên đàng và lời bình vang lên trước chữ "THE END" là "...tình yêu có thể làm sụp đổ một vương quốc". Họ yêu nhau bằng tình yêu đẹp trong như kim cương, dù có lúc họ buông xuôi để trách nhiệm làm chủ thời cuộc, nhưng rồi tình yêu, ân nghĩa, lòng chân thành đã chiến thắng mọi bóng đen. Kết thúc dù chỉ là cái chết_bao giờ diễn viên chính cũng chết thật đẹp, thật hoành tráng_ nhưng họ cuối cùng đã được bên nhau trọn vẹn "hai thân thể quấn lấy nhau và không ai tìm thấy họ". Yêu, hạnh phúc là dù chỉ ở bên nhau trong thời gian ngắn ngủi, miễn là trong tim có hình bóng của nhau. Mà yêu như thế khổ sở, đau đớn, và tổn hại sức khỏe quá. Yêu nhau đến thế mà nhìn nhau cũng phải vụn trộm...

Lại thấy rằng bao nhiêu người tự xưng là yêu nhau, quấn quýt, xoắn xuýt lấy nhau trước bàn dân thiên hạ, để rồi họ cũng cống hiến thêm những pha boxing ấn tượng cho mọi ngừi bình loạn. Hên hơn 1chút thì cưới nhau dzì rùi lại đè đầu hai họ ra mà ca bài tình vô phương cứu chữa. Cặp nào trước khi cưới hăm hở bao nhiêu thì y như rằng cưới xong vài năm lại ông ăn chả,bà ăn nem. Cho nên có khi chít cùng nhau trong tình yêu tột đỉnh có khi lại hóa hay, có thể tạo nên truyện cổ tích cho lũ trẻ con sau này ê a. Nói vậy thôi chứ ai biết ra sao ngày sau... để con tạo tự xoay vần vậy. Chà anh yêu của em đừng đọc entry này nhé.

Hỡi thế gian tình là gì?

Khi thân thể ta đầy những vết chai sằn,

Tâm hồn ta dường như sỏi đá.

Tình là mặt hàng xa xí phẩm

Ta phung phí khắp nơi nơi

Để một ngày ta bỡ ngỡ

Chữ yêu ta nào đã vẽ được.

Hôm nay, đọc blog của 1cô bạn nhí nhảnh xưa kia, chợt giật mình vì ta ích kỉ quá. Giá như một người bạn ngày xưa đừng trở thành ex-friend của ngày hôm nay, những trắc trở của cuộc đời không đẩy người ấy vào cõi hoang tàn của cô đơn, giá như ta hiểu người ấy hơn chứ không u mê trong cái tôi lạnh giá của bản thân,giá như ta đã một lần đưa tay ra vực người ấy khỏi nỗi buồn, giá như ta chẳng bao giờ phải nói giá như...Xin lỗi nhé BS.

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2007

Gánh mưu sinh




Vừa nhận được 1offline msg của ai đó viết rằng "Hạnh phúc là có một ai đó để yêu thương, có việc gì đó để làm và có điều gì đó để hy vọng", mình lại nhớ đến khoảng khắc bắt gặp người phụ nữ này vào đứa bé, chắc là con của cô ấy. Đứa bé với khuôn mặt ngây thơ, luôn mỉm cười vì được mẹ chở đi "làm" cùng. Ngồi lọt thỏm trong chiếc thúng chứa phế liệu, nhưng lại là chén cơm của gia đình,của hai mẹ con ấy, bé thích thú vô cùng với những thứ hai mẹ con nhặt nhạnh được.Mái tóc cháy vàng của bé chứng tỏ đây không là lần đầu em theo mẹ lùng sục ở mọi nơi hòng tìm thấy thứ gì đó đổi lấy hạt cơm.Trời mưa lất phất, hai mẹ con trông thật lạc lõng giữa những dãy nhà mà ai nấy đã vào tổ ấm của mình để trú mưa.

Tiếc là mình ko thể giúp gì được cho họ, cho nhiều người nữa trong xã hội này nhẹ vơi đi gánh mưu sinh.Một bức ảnh mờ nhạt, ko đủ để nói lên điều gì, nhưng nó cứ day dứt mãi trong mình, thoi thúc mình phải làm một cái gì đó, dù chỉ là lời chia sẻ.

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2007

ráng chiều




Trong phút chốc, bầu trời sầm tối bỗng được nhuộm sáng rực rỡ bởi màu vàng cam lỗng lẫy. Ánh sáng đẹp mong manh ấy bừng lên soi rọi khắp nơi như lời báo hiệu một ngày đầy nắng đã kết thúc, nhường chỗ cho bóng đêm.Chỉ chưa đầy 5' nhưng sao thứ ánh sáng ấy lại đầy năng lực huyễn hoặc đến thế. Như một con người rút hết hơi tàn để sống trọn phút cuối, trao trăn trối cho con trẻ để sự sống được nối tiếp từ cái chết, để rồi cái sống lại nuôi dưỡng cái chết,...vòng đời lại quay đều. Trong bánh xe bất tận ấy, có những phút giây ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa mà có thể cuộc đời lắm chông gai sẽ làm ta xao lãng. Giống như câu chuyện:

-Con trai: Bố này, một giờ làm việc của bố giá bao nhiêu?

-Bố: 15$ con ạ.

-Con trai: vậy bố cho con 10$ nhé, vì con chỉ có 5$.

Có bao giờ trong cuộc đời này chúng ta bỏ qua một khoảng khắc mà từ đó chúng ta có thể hiểu hơn người thân yêu của mình và để tình cảm của họ được vỗ về? Thật sự là sẽ có, nhưng hãy để nó dừng lại ở mức có thể chấp nhận được. Đừng để khi thời gian trôi qua, một khi hối hận chỉ còn có thể là "ráng chiều"

Thật là một buổi chiều đặc biệt khi ráng chiều của một ngày xanh trong, mát lành lại có cầu vồng xuất hiện. Giữa bầu trời đầy vàng mỡ gà thì 7màu của cầu vồng trở nên thứ ảo ảnh xa xăm. Giây phút bừng lên rồi chợt tắt có thêm 7sắc của hy vọng, niềm tin, của sự hồi sinh như báo hiệu cho điều tuyệt diệu của tạo hóa sẽ đến, sẽ ban phước lành cho khắp nhân gian.

Tình bạn,tình yêu, tình thân với những cung bật thăng trầm sẽ có lúc vơi, lúc đầy, duy chỉ có lòng người với sự bao dung,lòng tin, sự chân thành...là miếng băng dính y tế có khả năng bất tận của nó "hàn gắn" mọi khoảng cách. Hãy trải rộng tấm lòng mình ra để trao và đón lấy tình yêu để sự tồn tại hữu hạn của cuộc đời mang đầy đủ nhất ý nghĩa của nó.

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2007

Xin lỗi tình yêu




Hôm nay, mình ko đi con đường quen thuộc mà rẽ sang lối khác, lằng ngoằng 1hồi cũng phải quay sang đường cũ. Đường về nhà sao lạ quá và cũng dài quá đỗi. Chỉ vì 1chút bốc đồng muốn khám phá mà bây giờ mỏi nhừ cả người, uể oải, cô đơn trên đường bỗng biết bao chân lý từ đâu kéo tới làm mình suy nghĩ còn lang mang hơn những cua quẹo.

" Lộ bất hành bất đáo,

Sự bất vi bất thành"

Đường ko đi ko tới nơi, việc ko làm ko thành công (vụ này học môn Hán Nôm í)

Cái mệt len vào mọi ngóc ngách của con người này mà cười nói rằng : "mi tiêu rồi, khà khà khà. Mệt mà nào giờ cũng ko biết thì làm sao đồng cảm được với ai?". Hai tháng nay, A2 đi làm rất năng nỗ để kiếm mấy đồng lương còm, vậy mà mình còn hành hạ đủ kiểu chẳng tha cho những giờ phút rảnh rỗi quý báu. Thế là A2 giận mình vô tâm là phải rồi. Nhưng thành thật mà nói thì mình có vô tâm đâu, chỉ ghen tị với mớ công việc, khách khứa, lũ h2 giá đặc biệt cao thui. Ngàn lần trừ đi 999 xin lỗi nhé tình yêu của tui. Đôi lúc e hay giận hờn, hay bắt A2 phải chờ đợi, phải làm n thứ để e vui lòng, nhưng đó là vì e muốn ở bên cạnh A2, ngắm nhìn A2 có dám hi sinh mà khổ sở vì e ko thui. Nói thế có hơi ác nhưng chỉ có câu đó là gần đúng sự thật nhất thui. Đường về ko có A2, lòng e buồn biết mấy. . A2 cố lên, cố lên, cố lên. Ko cần leo trèo chi rứa mà chỉ cần có tấm lòng chân thành là sẽ cảm hóa được sắt đá thôi.

Buồn vì ai ko biết, chỉ biết cả ngày cày trên chữ và số khiến cho cái bụng lên tiếng chống đối. Thế là ăn chiều khiêm ăn tối với 1món mới được phát minh còn nóng hổi và chưa có bằng sáng chế có tên "Mì đối ngoại", gồm : phở Việt đúng mùi ngò gai + kim chi xứ Hàn + mì Tàu (loại nấu vịt Bắc Kinh đoá). Ai thắc mắc về mùi vị thì tự pha chế theo công thức trên nhé. Chúc bạn thành công!

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2007

tinh yeu




Không phải tơ trời, không phải sương mai
Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!
Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.
Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng ... chợt tím ...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến
Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...
ĐỖ TRUNG QUÂN
-----o0o----

Đã bao lần em tự hỏi em đang tìm kiếm gì trên đường đời tấp nập này :danh vọng, địa vị, tiền bạc, học thức,tình cảm...hay 1 người để yêu và được yêu, hay tất cả? Em chưa có nghề nghiệp ổn định, chưa chơi đã để trói chân vào cuộc đời 1ai đó, tiền bạc còn phụ thuộc gia đình, em chỉ vừa biết thế nào là tự học sau những ngày tháng dài ngồi hết trường này sang giảng đường khác,...sau cánh cửa cuộc đời chỉ in vài bước chân em. Em chưa phải là 1 người am hiểu mọi ngõ ngách cuộc đời, để có những nhận định sâu sắc, những phán xét cho bất cứ ai_cái gì. Em ko đủ can đảm để thoát khỏi vòng tay quá đỗi mềm mại của gia đình. Em ko đủ tình yêu cho người em yêu để đi đến hôn nhân chính chắn... Em hoang mang, ngỡ ngàng trong cuộc cách mạng chuyển từ cô bé thành cô gái. Nhưng em vẫn chưa thôi mơ mộng về 1 tình yêu chân chính của hai trái tim cùng nhịp đập. Đã bao lần em nghĩ em yêu anh, yêu ko chỉ bằng một tình yêu. Tình yêu ko được chia ở bất cứ thì nào, ko đủ ở một số ít, cũng ko bao la mênh mông vô định chẳng điểm giới hạn để rồi chóng vánh qua đi. Em yêu anh hơn những gì em thể hiện, mặc dù em ko trìu mến hay đỏng đảnh như bao người con gái khác, nhưng đôi lúc em lại quá mong lung xa vời với những dự định ấp ủ chưa thành. Em là người ko muốn tình cảm của bản thân bị người khác ngắm nghía như 1vật thể lạ trong tủ kính. Tình cảm của em là làn hơi mờ ảo, em chỉ muốn anh cảm nhận trong tĩnh lặng, giữ lấy hình ảnh đẹp nhất của nó một cách trân trọng, đừng cố nắm giữ lấy làm vật sở hữu, vì nếu như thế, làn khói kia sẽ tan ra, biến mất và anh sẽ ko bao giờ tìm thấy nó nguyên vẻ đẹp như lúc ban đầu nữa. Vâng, em mong manh lắm, em chỉ hi vọng anh ko đánh vỡ nó (để con quái vật trong quả cầu thủy tinh ấy được ngủ yên nhé!), và đừng để miệng lưỡi thế gian này làm lu mờ vẻ đẹp tinh túy của vật liệu quý ấy. Đôi lúc em mệt mỏi, chán nản chẳng thiết đến danh vọng, anh luôn ở bên làm bờ vai cho em xả uất ức. Em biết đó là áp lực cho anh, khi anh ko là nguyên nhân nhưng bao giờ cũng là người nhận kết quả. Khi em bật khóc, anh lặng câm, từng nhịp tim rung động bởi những giọt nước mắt rơi, em biết anh đang chia sẻ, mặc dù chắc rằng anh đang ngơ ngác vì sự chia sẻ bất đắc dĩ, em chỉ biết bậc cười thầm nhủ anh thật ngốc. Giá như anh là người có thể hiểu em thấu đáo_anh ko thể là lối nhỏ cho em vào đời vì anh cũng đang ngơ ngác trước mọi thứ mới mẻ như em. Bất giác em lại lo lắng, lấy ai để chống đỡ những điều ko hay xảy ra khi chúng ta chẳng em lường trước điều gì sẽ xảy ra? Đã có lần, em đã nao lòng trước 1 bờ vai khác, chững chạc, sừng sững, có thể che mưa che gió cho em luôn được an toàn, thế nhưng trái tim em lại ko thể rung động dù 1 nhịp. Lý lẽ của con tim thật khó để giải thích.Tình yêu, ko phải tơ trời cũng chẳng phải sương mai. Cô Thoa từng bảo : yêu là mộng,hôn nhân mới là thực (ko hiểu vì sao dạo này mình hay nhớ đến trường VOV thế ko biết, có lẽ vì hay đọc blog của Hạnh? hay vì nó là quá khứ ám lấy mình?). Anh trách em chẳng còn lãng mạng của tuổi ô mai mơ mà trở nên quá thực dụng cũng có cái lý của nó,em đâu còn là chíp hôi ? Giờ đây trong đầu lâu (từ này mới học được hôm nay) của em chỉ có : tiền, tiền và tiền. Ngoài ra là làm sao để ổn định cuộc sống, ôn hòa với mọi người, có được nhiều mối quan hệ (vì em vốn mang tiếng lạnh lùng, nói trắng ra là chảnh khi ko thành lập đài con vịt bầu chuyên khen người trước mặt, sâm si người vắng mặt , hic hic, cái tật này biết sao mà chữa đây?)

Em ko có gì quý giá tặng anh,

Chỉ có một trái tim mộc mạc như đất nung,

Tình yêu của em là những hạt ngọc trai sần sùi chẳng cần mài dũa,

Em ko trao cho anh hết những tình yêu em có,

Vì tình yêu đó là của để dành,

Từng ngày em sẽ trao anh 1 ít,

Em cũng sẽ nhận ở anh mỗi ngày một hạnh phúc,

Để khi trao nhau hết mối tình này thì chúng ta đã trọn một đời yêu nhau.

***************************************************************

For my love...

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2006

Anh yêu em khác mọi người

Yi Ming (Trung Quốc)



Em bảo anh: "Xe đạp của em hỏng rồi, em phải đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến nhà ga". Em cứ tưởng là anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Sao em không đi taxi? Em có mệt không?" - Thế nhưng anh lại bảo: "Dù sao thì đường cũng gần thôi, và em cũng có dịp để giảm béo".



Em bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Hôm sau khi ngủ dậy, em thấy trên bàn có chiếc chìa khóa xe đạp của anh và thức ăn bữa sáng thịnh soạn anh đã chuẩn bị sẵn cho em.



Em bảo anh: "Em muốn đi thăm Osaka và Hà Lan để thưởng thức biển hoa tươi ở đấy". Em cứ tưởng anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Em muốn đi đâu cơ? Nào, chúng mình lên kế hoạch nhé. Dù là anh nói vài câu đãi bôi cũng được." - Thế nhưng anh lại bảo: "Thật vô vị, bỏ ra một núi tiền đi thăm những nơi chán ngấy ấy để làm gì nhỉ?".



Em tức lắm, cảm thấy anh không yêu em, không hiểu em. Về sau em thấy các tạp chí du lịch trong nhà mình dù là du lịch trong nước hay ngoài nước, cứ trang nào có giới thiệu về thưởng thức hoa, góc cuối trang ấy đều có vết gấp, trên trang ấy đều có ghi chú của anh.



Em bảo anh: "Tóc em rụng nhiều quá, thế mà bác sĩ bảo chẳng sao cả. Em thật sợ có ngày em sẽ trở thành một con hói". Em cứ đinh ninh là anh sẽ an ủi em và nói: "Tóc em trông vẫn còn khá nhiều đấy chứ". Nhưng anh lại bảo: "Thế đấy, bây giờ mới biết tóc em rụng lung tung khắp nơi, sàn nhà chỗ nào cũng thấy tóc em, bẩn ơi là bẩn".



Em thấy đau nhói trong lòng, nghĩ rằng anh chẳng yêu em, chẳng để ý đến em. Về sau, em thấy trên sàn nhà càng ngày càng có ít tóc rụng của mình, em nghĩ là mình hết rụng tóc rồi, vì thế cũng chẳng lo lắng chuyện em sẽ trở thành một con hói nữa. Thế nhưng mấy hôm anh đi công tác vắng, em mới thấy trên sàn nhà có nhiều tóc hơn, trong thùng rác cũng thấy có một đống tóc bọc giấy báo.



Em bảo anh: "Hôm nay em đi chơi với mấy đứa bạn, tối nay về muộn đấy". Cứ tưởng anh sẽ quan tâm hỏi em: "Đi chơi với ai thế? Đi đường cẩn thận nhé, nhớ gọi điện về nhà, hoặc về sớm một chút,..." đại loại những câu như vậy. Thế nhưng anh lại bảo: "Tùy em, chỉ cần em vui là tốt rồi".



Em rất bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Đêm hôm ấy em giận dỗi 3 giờ sáng mới về, lúc vào nhà em trông thấy nét mặt buồn ngủ bơ phờ của anh.



Em bảo anh: "Đây là cái áo khoác em chọn cho anh, mua từ hồi đổi mùa năm ngoái, cất trong tủ đã một năm. Bây giờ mùa đông mới sắp đến, em tặng anh sự ấm áp này". Cứ tưởng anh sẽ xúc động trả lời: "Cảm ơn em yêu của anh. Đây là sự ấm áp trong một mùa và cũng là kỷ niệm khó quên trong suốt đời anh". Thế nhưng anh lại nói: "Chắc là em mua trong dịp các cửa hàng đại hạ giá chứ gì?".



Em bực mình lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau khi đến cuối tháng 5, hết rét, mùa xuân bắt đầu trở về, em vẫn thường xuyên trông thấy anh mặc cái em gọi là áo khoác tình yêu, anh cho là áo hạ giá ấy. Em nghĩ đi nghĩ lại, đếm đi đếm lại mới kinh ngạc nhận thấy là hầu như ngày nào anh cũng mặc cái áo ấy đi làm.



Em bảo anh: "Em thích ăn món mì nguội của nhà hàng ở góc phố bên kia". Mới đầu em cứ tưởng là anh sẽ nói với em: "Thế thì ngày mai chúng mình cùng đi ăn nhé!" - Thế nhưng anh lại bảo: "Suốt ngày chỉ nghĩ chuyện ăn uống, sao em chẳng nghĩ xem hồi này mình có béo ra không".



Em xót xa trong lòng, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Về sau em thấy anh hay mua nhiều loại tương vừng, tương lạc, lọ này hộp nọ, pha hết bát tương này đến bát tương khác cho em ăn.



Em bảo anh: "Em thật mừng là đã lấy anh, anh đúng là người chồng tốt nhất". Cứ tưởng anh sẽ vui vẻ đáp: "Anh cũng thấy em là người vợ tốt nhất". - Thế nhưng anh lại bảo: "Lấy nhau rồi chứ nếu chưa lấy thì em sẽ nghĩ thế nào nhỉ?".



Em tức lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau em vô tình phát hiện thấy tối nào anh cũng lấy giấy vệ sinh lau chùi tấm ảnh cưới của chúng mình để ở đầu giường, lau xong rồi ngẩn người ra mỉm cười ngắm tấm ảnh ấy khá lâu.



Em nghĩ cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.



Có người nói, khi bạn ra đời thì đã có một mối nhân duyên thiên định sinh ra dành riêng cho bạn. Song biển người mênh mông, thế giới rộng bao la, đời người đau khổ mà ngắn ngủi, làm thế nào mới có thể tìm được mối nhân duyên thiên định dành riêng cho mình ấy? Làm cách nào để có thể tìm được người bạn đời hoàn mỹ đó? Con người hiện đại chẳng bao giờ có thể cố chờ đến cùng mối nhân duyên trời cho ấy, chẳng thể dùng tuổi thanh xuân chóng tàn lụi và tâm trạng lo lắng để nín thở chờ đợi, và thế là anh (chị) thường rất miễn cưỡng chấp nhận chị (anh) theo gió mà bay đến với mình, nhưng sau đó lại luôn luôn so sánh người ấy với người bạn đời hoàn mỹ để rồi thất vọng hết lần này đến lần khác. Họ không biết rằng, thực ra hiểu được cách quý trọng con người ở bên mình và mình đã sở hữu - đấy mới là niềm hạnh phúc lớn nhất, tình yêu chân thật nhất.



Nếu có một tình cảm bền vững lâu dài và một tình cảm vẻ ngoài hào nhoáng nhưng lại chóng phai tàn thì bạn muốn lựa chọn tình cảm nào? Thế gian này có vô vàn đàn ông xuất sắc và đàn bà xinh đẹp, song tình cảm thật sự thuộc về bạn lại chỉ có một mà thôi. Dù thế nào đi nữa cũng chớ có vì ánh mắt của người khác mà thay lòng đổi dạ, bỏ mất tình yêu chân thành. Nhất thiết không được sống trong ánh mắt của kẻ khác mà đánh mất chính mình. Cũng mãi mãi đừng có tham lam quá. Tình yêu không phải là giấc mơ, như một truyện hài kể: Nếu ai đó cho rằng trên thế gian này có tình yêu mười phân vẹn mười thì người ấy chẳng phải là nhà thơ thì cũng là kẻ ngớ ngẩn. Cho nên chúng ta hãy để tâm gìn giữ, chăm sóc tình yêu bình thường không có gì là ghê gớm của mình.



Các nhà triết học nói: "Tình yêu tức là khi bạn biết người ấy không phải là người bạn sùng bái, hơn nữa rõ ràng còn có các khiếm khuyết này nọ, nhưng bạn vẫn cứ chọn người ấy, không vì các khiếm khuyết đó mà chối bỏ toàn bộ con người ấy." Đúng thế, không có một người yêu nào mười phân vẹn mười cả, cũng không có tình cảm nào không có chút tì vết, đó chính là người yêu và tình yêu đích thực. Đến bao giờ ta mới có thể bình tâm suy ngẫm về những lời nói ấy, nghĩ một chút về sự nực cười và ngây thơ của ta năm nào cố công theo đuổi một người tình hoàn mỹ?



Nếu có một người mà trong mắt bạn, người ấy không có khiếm khuyết gì hết, bạn kính sợ người đó nhưng lại khát khao muốn được gần gũi người đó, tình cảm ấy không gọi là "tình yêu" mà gọi là "sùng bái". Khi đã sùng bái thì phải tạo ra một thần tượng, giống như loại tô-tem, một thứ không máu không thịt. Tình yêu không cần thứ đó. Tình yêu là cái rành rành trước mắt có thể lấy tay chạm vào, dùng con tim để lĩnh hội.



Yêu là khi biết rõ ràng người ấy ăn mặc luộm thuộm mà bạn vẫn bằng lòng cùng người đó xuất hiện trước đám đông; là khi bạn coi khinh nghề buôn bán mà người ấy lại vẫn cứ là một tiểu thương đáng yêu của bạn; là khi bạn vốn có tính quá ưa sạch sẽ mà lại cam chịu rửa hộp cơm nhầy nhụa mỡ hoặc giặt đôi giày thể thao hôi hám của người ấy.



"Anh (em) không phải là người xuất sắc nhất, nhưng em (anh) chỉ yêu một mình anh (em) mà thôi!". Khi đọc câu ấy, ta có cảm giác như mường tượng thấy một đôi bạn đời từng trải qua muôn vàn sóng gió của cuộc sống đang nắm tay nhau thong thả dạo bước dưới ánh nắng ấm áp, nét mặt tràn trề hạnh phúc ôn lại quãng đời đã qua. Chuyện cũ đã xa rồi mà kỷ niệm xưa vẫn còn đấy mãi mãi...







Bản dịch của Nguyễn Hải Hoành đăng trên NLD Online

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2006

Tinh gia




Khong biet den khi minh dau bac rang long co ai yeu minh dam duoi nhu vay chang?