Hiển thị các bài đăng có nhãn Uncategorized. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Uncategorized. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2007

Entry for October 13, 2007




Mừng ngày doanh nhân Việt Nam, mình chỉ gửi tin nhắn đi cho đúng 1người. Một ngày học 14tiết, tiết thứ 15 được nghỉ vì cô giáo mắc ho quá ko dạy được. Thế là đi ăn chầu lẩu gọi là mừng cô cho nghỉ sớm vậy. Cô mệt vì dạy còn mình chỉ ngồi nghe và ngáp mà cũng ho sặc cả buổi . Nhưng, hôm nay là cuối tuần, hí hửng vì hết bệnh và cũng do tính ham vui có cơ hội quay trở lại.

Kế hoạch 1chuyến đi đám cưới bạn Tuấn bí thư đã được vạch ra cho cuối tuần sau. Chúc mừng tân lang và tân giai nhân nhé. Bạn T nhà mình công nhận vậy mà khá thật, bi chừ làm ông này ông nọ rùi trong khi cả bọn còn lại lẹt đẹt mãi. Thấy bạn T yên bề gia thất, tề gia trị quốc bình thiên hạ mình cũng chột dạ...hihi.

Ngày mai,tớ sẽ đi ngang qua chùa để cầu duyên

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2007

Bệnh




Cơn bệnh kéo đến, đánh mình ngã quỵ, nhưng có lẽ nó đã được báo trước. Cổ đau rát, miệng khô khốc,mũi thò lò , hix hix, nói chuyện cũng khó khăn, vậy mà tối qua còn đi karaoke ho mấy bài . Vui mà. Dạo này mình ham vui quá, cả tuần chỉ nhong nhong ngoài đường. Thế là dành 1tuần để nghĩ dưỡng vậy, hehehe. Tuần sau lại ham vui tiếp. Hy vọng học kỳ mới ko có những bố già khó khăn (để có cơ hội chuồn í mà). Mình đã giao kèo với MHạnh cùng đi học ngoại ngữ, có lẽ MH xuất hiện trong thời gian này là 1dấu hiệu của những thay đổi tích cực.

Đọc blog của THạnh về báo TT,ANTG,TP,TN... tự nhiên tò mò nghía thử vào 1trang ANTG, cái tít đập vào mắt mình đầu tiên "xin đừng bôi bẩn tiếng Việt" nói về thư pháp tiếng Việt (ông í tưởng chữ quốc ngữ có từ 4000năm trước và do con cháu Lạc Hồng tạo ra í, rõ lắm chuyện, viết theo kiểu tây kiểu tàu thì đều là chữ vay mượn 1giuộc). Mà cái chữ có xấu hay đẹp thì chỉ như bức vẽ ko hơn ko kém,thì cũng có người vẽ đẹp người ko chứ, làm sao cấm được ngừi ta vẽ?Bỗng mình cười 1mình, sao những nhận xét trong blog Hạnh lại đúng thế! Mượn 1câu nhà phật để nói vậy "Sắc sắc không không, không tức sắc, sắc tức không". Mọi vật trên cõi đời này làm gì có tính tuyệt đối. Có những lời phê bình để tốt hơn, cũng có thứ làm tình hình xấu đi, và cũng có những câu có cũng như không. Chán thật!

______________________________________________________________________________
ĐÃ ĐẾN LÚC LÀM HẾT SỨC

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2007

Đường chân trời




Hôm nay, một ngày ko mưa cũng chả nắng. Cũng như mọi ngày, hoàng hôn với đường chân trời lấp lửng những tảng mây ngã màu đỏ cam vàng lục lam chàm tím.Chúng hòa quyện vào nhau đến nỗi tưởng chừng chỉ có 1màu mang tên ảo ảnh. Bỗng ta nhận ra rằng đường chân trời sao đẹp lạ lùng đến thế. Tự nhiên, chỉ muốn chạy thật nhanh đến nơi cuối nẻo ấy rồi bay lên trời cao bằng 1cây cây vòng đủ màu...như trong truyện cổ tích. Nhưng, ta biết chẳng có nơi thiên đàng gọi là cuối chân trời đâu vì trái đất này hình trái quít mà (đâu có tròn vo mà kêu là trái cam nè). Kiến thức khoa học bổ ích thật nhưng nó lại giết chết sự mơ mộng mất rùi. hix hix. Cũng có nghĩa là nơi ta đang đứng cũng là nơi một người nào đó ở phía kia của quả quít đang mơ tưởng được bước đến (nếu thật sự có 1ai bị khìn muốn đi mãi để biết bên kia đường chân trời là thế nào như ta bi chừ dzị ). Thật là lẩn quẩn, đứng núi này trông núi nọ thì biết bao giờ ta tự hài lòng với vị trí của mình được. Thôi thì núi nào cũng là núi, nơi nào trên hành tinh này cũng là chân trời.

Đã bao lần mình viết những entry sặc mùi cô đơn, u ám chỉ vì ko hài lòng với những điều quá đỗi bình thường của chính mình. Nhưng, trên hành tinh này có rất nhiều người chỉ biết sống hết mình, thật vô tư, thật công bằng với cuộc đời không bình thường của mình (bao gồm dưới mức bình thường và trên mức bình thường). Người có được nhiều hay chỉ 1đều ưu tú hơn người như : thông minh, hóm hỉnh, hòa đồng, khéo léo, cẩn thận, sáng tạo, khẻo mạnh, xinh đẹp, cần mẫn... thì chắc chắn quá tuyệt vời ko có gì để nói thêm.Có những con người mang trong người điểm yếu to lớn do khuyết tật, do tai nạn, do ...thế mà vẫn sống để chứng tỏ rằng cuộc đời này bình đẳng khi cho tất cả mọi người 24h/day để tồn tại và chứng tỏ sự tồn tại của mình.

Cần nhìn lên để thấy nhiều người hơn mình, và nhìn xuống để thấy mình hơn nhiều người. Trông lên, ngó xuống thế này còn giúp mình lưu thông máu lên não nhiều (sẽ thông minh hơn í) và nhận ra được đâu là nơi mình đang đứng.

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2007

Tết trung thu đốt đèn đi chơi...




Thấy bé Út nhà mình háo hức làm lồng đèn ông sao, mình cũng cảm thấy nao nao. Từ năm lớp 2,mình đã biết tự làm đèn ông sao rồi ca bài tùng dinh dinh... lê la khắp phố cùng đám nhóc hàng xóm cả 1tuần trung thu chứ ko fải 1ngày . Mười mấy năm, mọi vật thay đổi chóng mặt, bây giờ bọn trẻ thành thị chỉ biết cầm đèn trung thu Trung Quốc kêu ò í e lây huây trong nhà một mình hay với vài đứa họ hàng chứ nào có được la cà ngoài đường như mình ngày xưa. Trung thu năm nào trời cũng lất phất mưa, năm nay có lẽ ko ngoại lệ, áp thấp nhiệt đới mà. Mình cũng chẳng còn mê thích gì lồng đèn ông sao, bánh trung thu, trăng rằm, trẫy hội rước đèn... nữa. Người lớn chỉ thích được ngủ thì phải. Nhưng ngắm nhìn lũ nhóc vui vẻ mình cảm thấy tâm hồn thật bình yên vì sự vô tư lự của chúng.

Mà trung thu cũng là ngày giỗ dì Tư, đối với mẹ thì ngày này là 1dịp những câu chuyện cổ tích bắt đầu từ"hồi đó bà Tư..." hay "ngày xưa tao...". Các câu chuyện cũ của mẹ hình như mình đã thuộc làu mà đối với mẹ vẫn còn mới lắm, cứ như vừa hôm qua. Và hình như cái bệnh hay nói chuyện về ngày hồi đó của mẹ đã lây sang mình.

_________________________________________________________________________

Năm nay, trung thu buồn...

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2007

Nghỉ ngơi...




Sau sự tuột dốc về tinh thần, hôm nay cơ thể mình cũng đòi đình công. Mệt mỏi thật. Bệnh một cách vô duyên. Chả làm gì ra trò, chỉ nằm 1đống, may là chưa rên rĩ. Thế là dự định la cà tối nay xem như tiêu.

Xem bộ phim "Thương trường khốc liệt" thấy sau đạo diễn hay thế, nghĩ ra lắm chiêu ganh ghét, hãm hại nhau...Ko cần xuýt xoa lâu, ngay hôm nay mình đã biết ông đạo diễn ấy chẳng qua cũng dựa vào thực tế cả thôi. Ừa thì tiền chỉ là mớ giấy có giá trị trao đổi được mọi người thừa nhận...(môn TCTT í, tớ được 6 điểm, cám ơn thầy Huấn vạn tế ti ti toe...hehehe), nhưng vì tiền có khối người dám chết và hại cho người khác chết. Ngẫm lại nhà mình giống nhà họ Vương bị thằng bán tơ vu oan khi xưa quá. May mà làm ăn chân chính đủ đầy giấy tờ chứng từ ko thì đi tông. Ấy vậy mà cũng tốn hết mấy chai chứ chả chơi.

Thôi thì chuyện gì qua hãy để cho nó lụi tàn. Tối quan trọng bi chừ là tớ phải ăn cho no, ngủ kĩ, chóng khỏe mà đi tung tăng tiếp.

À, thông báo cho đồng bào vô tình và cố ý xem blog nì, hãy tham gia vào cuộc thi "Tìm kiếm đại sứ văn hóa" do hiệp hội thư viện tổ chức bằng cách viết 1bài luận tiếng anh 1000 chữ về "Hiện tại và tương lai của VN", chi tiết tớ sẽ post sau.

_________________________________________________

CUỘC SỐNG TỰ DO MUÔN NĂM

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2007

Entry for a week.




Hết thứ bảy, cn đang gần kề --->thế là 1tuần tĩnh mà ko yên thân rôi qua. Có 2tin ko hay ho gì tất tần tật tuốt tuồn tuộn khiến mình đau đầu và đau túi... hic hic.Ấm ức, ấm ức, ấm ức ko tả được! Ước gì có thể xả chúng vào ... dội cho rôi đi đến mẩu tin cuối cùng. Dù gì thì cũng là việc tự làm tự chịu, chẳng thể kêu ka vào đâu được ( đồng bào thông cảm, mới học lại TTHCM nên viết c k tùm lum thế). Túm lại những chuyện nên làm thì chưa hòan thành được bi nhiu mà chiện ko nên kan dự vào lại ... Cả tuần lao động và học tập chăm thỉ theo gương của Bác Minh, chỉ mỗi cái tội cho 1ngừi leo cây, leo cành cụt leo ra leo vào. Vạn lần sorry nhé, hôm nào khác mua sari đền cho bạn to nhớn nhé. Nếu đi xưng tội thì phải nêu luôn cái tội 8 pà cố với bé H hôm thứ 3, báo hại về nhà khuya lơ khuya lắc, kêu cửa làm hàng xóm thức hết trơn (ảnh hưởng đến KHHGĐ là cái chắc, hehehe) a men. Tuần này mình cũng fát hiện ra 1bí mật nho nhỏ của bé H, bật mí làm gì cho bé H mang tiếng bêu xấu bạn bè bằng sự thật . Nợ tui 1chầu nhe pà!

Một tuổi nữa sắp rôi qua, bây giờ bắt đầu khởi động bộ máy đếm ngược thời gian vậy. Chỉ còn vỏn vẹn mười mí ngày, ko biết những dự định của tuổi 2X mình có thực thi xong nốt ko. Dạo này tớ tiết kiệm lém ( mua cái váy mới mà đắn đo trằn trọc cả tuần) đều do tớ đang ấp ủ 1dự ớn về vấn đề XYZ. Cầu trời cho mọi việc thuận buồm xuôi gió ko thì con sẽ thực hiện kế hoạch A B C...(chứ ngu sao mà bỏ cuộc hehehe). Hôm nay dùng nhiều dấu quá, thiệt là lẩm cẩm.

PS

khuyến mãi cho "ko là axit chưa thành bazơ" 1 tấm ảnh của cô nàng nhí nhảnh

Còn huynh thì muội kịch liệt lên án huynh vì cái tội tuyên truyền tin con vịt, ai đóng dấu kí tên cho huynh phát truyền đơn là muội theo chồng bỏ cuộc chơi hỉ? có theo chồng thì cũng phải báo cho huynh bằng thiệp hồng chứ, ai đời bỏ cơ hội lèm ăn béo bở thế! muội thì muội chả!

À, dù gì cũng phải thay mặt thủ tướng chính phủ và chủ tịch nước nhắc nhở mọi người nhớ đội nón bảo hiểm khi đi ra đường bằng xe máy (có đội thì đội nồi cơm nào có tem của bộ công an í).

Vâng xin cảm ơn, xin cảm ơn, em xin hết ạ.

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2007

wellcome Ha to BD.




Vậy là cuối cùng mình cũng có 1bạn đồng cảnh ngộ (dù hơi muộn). Khà khà. Bạn Hà vừa mới bị ăn 1con cá thật to mặc dù 1-4 qua quá ư là xa lắc rùi. Mà thói đời cũng ngộ, nước sông ko phạm nước giếng dzị mà nước giếng lại muốn khuấy động nước sông. Thật pó tay với lũ bạn của bà Hà.(tui chửi phụ bà ko lấy tiền công đâu).

Mấy hôm nay trời nóng hầm hập, mưa nhỏ giọt như vua ban phát ân huệ cho hậu cung. Đúng thật là hạn bà chằng. Vài giọt mưa phùn chưa chạm đất đã nóng bốc khói, chỉ làm cho cái mùi hăng hắc của đất xồng xộc vào mũi. Ước gì có 1cơn mưa thật mát lành. Có lẽ lời cầu mong ấy sẽ fải trả giá bằng mưa giông, lốc, lũ lụt... lại có lắm cảnh đau lòng. Thế là 2tuần trôi qua, mình bận rộn hơn, cpu đầy virus +... thế là tạm ngưng post. Hình cũng chả chụp được mấy vì ngại nắng, nóng chả muốn ra khỏi nhà. Lười quá, Chúa ơi cứu con!

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2007

Cau Mua




Sống trong cái nóng, tự nhiên trong lòng tôi và những người xung quanh chỉ mong chờ 1đặc ân duy nhất của ông trời :Mưa. Mưa càng to càng tốt. Có như thế thì hi vọng sẽ mát mẻ hơn 1chút chăng? Mình cũng tự nhiên muốn tắm mưa. Chắc ko bao giờ cuổng trời tắm mưa được, nhưng mình đang mơ đến 1ngôi nhà có phòng tắm ko mái để hứng nước mưa. Mình đang đọc "Biên niên ký chim vặn dây cót", hơi bị rối rắm về triết lý nhân sinh, nhưng nhìn chung hợp với gu của mình. Từ khi hè đến, ko như mọi năm trước bị ám ảnh bởi hoa phượng, ve sầu, bằng lăng,... tự dưng năm nay mình chú ý hơi bị quá đặc biệt đến cỏ ba lá_một giống cỏ thanh mảnh và có hình dáng thật giống 3trái tim lồng vào nhau.

Chu kì vui buồn của mình cũng trở nên dễ chấp nhận và giống mọi người hơn, có lẽ do mình đã nhiều tuổi hơn. Hôm nay, có 1người nào đó đã gửi tin nhắn bảo rằng mình "già và ốm" đến mức ko nhận ra. Có hơi buồn thật, nhưng mình chẳng muốn quạt cho hắn 1trận tơi bời te tua bầm dập làm gì. Vì đơn giản bề ngoài chưa bao giờ là thứ được mình tự hào nhiều nhất. Và mình cũng chẳng có tâm trạng mà đấu khẩu với bất cứ ai. Có vài lời rủ rê đi chơi lễ, nhưng chẳng làm mình phấn chấn hơn chút nào. Mình chỉ muốn ra biển_biển miền Trung, ngồi một mình nhìn sóng vỗ cả ngày rồi về, thế thôi, nhưng sao khó quá để thực hiện (ít nhất là bây giờ). Mình sẽ đi Bình Phước, rồi thăm bé Hạnh, rồi đi tàu cánh ngầm ra Vũng Tàu, rồi về nhà đánh 1giấc cả 24 tiếng. Kế hoạch là thế, nhưng ...

Bao giờ cũng vậy, bất cứ người thân thiết nào của mình mất đi mình cũng buồn và âu lo một cách khó tả. Cái chết luôn là điều ám ảnh mình ghê gớm nhất. Ông Tám mất chỉ sau gần đúng 1năm ngày ông Bảy mất, hai anh em ấy luôn là cặp bài trùng ăn ý nhau, họ cùng ra đi vì cái chết đột ngột, cùng ko để lại lời trăn trối. Dù cả hai người họ đều là em của bà nội mình,quan hệ huyết thống với mình thì xa lơ xa lắc quá ko đủ để mình quá đau lòng, nhưng mình lại suy nghĩ rất nhiều. Người đàn ông_trụ cột trong gia đình người Việt mất đi thì cũng đồng nghĩa với việc nguồn tài chính lớn nhất ko còn, và người vợ luôn là người chịu nhiều tác động nhất trong biến cố ấy. Còn khi người vợ mất đi như anh Cương cách đây 1năm thì sao? Mình chỉ thấy hàng đêm anh ấy vẫn bù khú với bạn bè, vẫn vui vẻ trêu đùa các cô gái, ko sao cả. Chỉ có lũ trẻ nheo nhóc. Bình đẳng giới dường như vẫn là 1 từ trên trời, thật khó mà tồn tại ở nơi đất chật người đông này. Sau cái chết này, ba mình đầy tâm trạng lo lắng...mình hiểu điều gì đang diễn ra trong ấy. Chẳng biết tại sao, mình luôn đọc được ý nghĩ của người khác thật tròn vẹn và chính xác, nhưng bản thân mình nghĩ gì, cần gì thì ko sao biết được.

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2007

Chao "Mua he oi buc"!




Thật ko có gì có thể so sánh được với sự khinh khủng khiếp của cái nóng ẩm hầm hập của tháng này. Nắng gay gắt, mưa nhỏ giọt, gió Lào rát bỏng da.Con người cũng có biết bao thay đổi cùng thời tiết chuyển mùa : mệt mỏi hơn, hay cáu gắt, buồn ngủ, lười hơn... Ai mà chịu nổi không khí ngộp ngạt thế này cơ chứ? Nhưng cũng mùa này, trong vườn nhà mình có biết bao thay đổi kì lạ : âm thanh ồn ả của đám ve sầu lột xác từ đất chui lên, lũ sẻ ngô đùa giỡn ríu rít vào lúc sáng sớm, những cây cỏ ba lá mọc thành từng bụi nhỏ rất duyên, những thứ cây ko tên khác chỉ "sống lại" và nở hoa khi bắt đầu có mưa và lụi tàn khi trời khô ráo, hàng loạt lan ra kết nụ chuẩn bị ra hoa; ngoài phố hoa bằng lăng, hoa phượng vĩ, lẫn hoa phượng tím nở chúm chím rất dễ thương...Dạo này thị trường chứng khoán VN đã chuyển nhiệt cho thị trường kim khí điện máy, nào là : quạt điện, quạt hơi nước, quạt sạt điện, máy lạnh, máy phát điện... lên ngôi quán quân "được ưu tiên" chi tiền mà tậu về. Mình chắc cũng phải đi học bơi thôi, mùa lễ giỗ tổ và 30-4 này tha hồ mà đi nghỉ mát ở biển.

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2007

Tham nhung

 (29K, 375 x 375)

Hôm nay, vì lý do kỹ thuật mà bạn Chuột phải mò mẫm đến xâm xẩm tìm tư liệu về món Xã hội học, tình cờ đọc được 1bài viết rất có đầu tư về 1 vấn đề đang thời sự: tham nhũng. Bạn có chắc mình biết rõ thế nào là tham nhũng? Bạn có ban giờ tham nhũng?Ai là đối tượng tham nhũng?...mọi thắc mắc sẽ được giải đáp ngay.

http://chungta.net/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Luat-Phap/Xa_hoi_hoc_Tham_nhung/#

Còn bình hoa ở trên là card của 1người bạn(nên gọi là bạn gì nhỉ...?) tặng Chuột rất lâu rồi, chắc người đó cũng ko nhớ nổi là đã tặng. Thật là 1con người vô tâm bạch bẽo, chẳng có tí teo tình củm gì ráo. Hic hic. Ko phải bạn Chuột hờn trách gì ngừi ko tim, nhưng lâu lâu lôi kĩ niệm cũ ra nhắc nhở bản thân mình đó mà :tôi ơi đừng quá mơ mộng kẻo có ngày đu dây điện ko ai kéo xuống.Hỏi thế gian tình là gì?

Đa tình tự cổ thiên niên hận

Nói thế thôi chứ bạn Chuột có phải là chưa thôi nôi như 4năm về trước đâu nè. Con cúng xôi chè cho các Phật tứ phương phù hộ cho con chống nhớn, ranh ra, dẻo miệng vào để mà còn làm cho mọi người vừa lòng về con, thật tởn cái tính đáo để, hay vạch lá tìm sâu của con, hic hic, cứ thế này ứ thằng nào dám mang con về làm mẹ của những đứa trẻ (^_^). Con vái thế thôi chứ bây giờ đường tình duyên của con cũng khá thênh thang rồi. Chúc phật ngủ ngon! (phật ngủ rồi thì bọn người còn lại có vái sái cả miệng cũng chả thiêng gì, hehehe)

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2007

Phep mau o trong chinh ban than moi con nguoi

Vừa xem xong film "Quyền năng của Bruce" có câu nói ấy. Nội dung đại loại là có 1anh chàng cầu chúa được làm chúa trong 7ngày. Thế là anh chàng hài hước, tốt bụng nhưng bị cái là hậu đậu gặp vô số rắc rối từ đây -->vụ này là môtíp rồi, miễn bàn tiếp. Khi cô người yêu bỏ ra đi thì dầm mưa ra đường mà cầu chúa được trở lại phình phường và được quên đi tất cả mọi chuyện hay vui. Vèo 1 cái, ánh sáng choé lên, anh chàng nghĩ là chúa xuất hiện nhưng...tèng tèng, 1 chiếc xe tổ chảng tông thẳng vào...màn hình tối thui. Rồi lại sáng rực rỡ như trên thiên đàng, trong lúc chàng Bruce ngỡ ngàng ,chúa bảo rằng: cầu nguyện trên xa lộ là thế đấy con! Chia đôi chén soup có thể là trò ảo thuật nhưng 1con nghiện trẻ quyết tâm cai nghiện thành công mới chính là phép thuật. Đúng là văn phong phim Mỹ: gây cười thật thông minh. Hết film. Làm chúa có vẻ không mấy sung sướng và nhàn rỗi nhỉ. Ai nấy đều trông chờ sự cứu vớt, che chở của chúa (nói riêng, và thần linh nói chung) trong khi ấy bản thân mình lại ko làm gì cả --->theo chủ nghĩa triết học Mart thì là duy tâm, ý thức thì ko tạo ra được vật chất. Tuy nhiên, đôi khi cầu nguyện không đơn thuần là xin xỏ, đòi hỏi phi thực tế mà còn là những niềm tin, hy vọng, tình yêu mà con người dành cho nhau mà chúa (thần linh) đóng vai trò cầu nối. Đôi khi chúng ta mong muốn được quan tâm đến nhau vô cùng, khao khát được thực hiện một điều gì đó, được hiểu rõ chính mình, được thoát ra khỏi những mâu thuẫn trong cuộc sống, ... nhưng lại ngại ngần ko dám hành động mà chỉ cầu chúa để điều ấy tự xảy ra. Tất nhiên :

"Muốn ăn phải lăn vào bếp
Không dưng ai dể đem phần đến cho"

Không biết mình có đang tự nhắc nhở mình ko nữa ta. Mình đã bỏ lỡ 1vài cơ hội rất đẹp mặc dù mình ko ngừng cầu xin cơ hội ấy đến và có kết quả như mong đợi. Vậy mà, ... chỉ vì cảm giác sĩ diện, mặc cảm, buồn vô lý_một cách dzô dzuyên ...để rồi e dè, thập thò nhìn cơ hội rôi qua trên kẽ tay. Có nuối tiếc cũng chẳng được gì. Thất bại là mẹ của thành công và có đôi khi chúng ta phải làm bà ngoại hay bà cố cụ kị gì của thành công mới oai chứ. Gừng càng già càng cay mà lị. Ôi, thiên đàng và chúa thì ở quá xa, mà mái ấm và những người thân thì gần bên ta biết mấy.

Mỗi người trong chúng ta đều có phép màu và Phép màu chỉ đến với người biết thực hiện.

Thứ Hai, 26 tháng 2, 2007

February 26, 2007




Chỉ 5phút đi phà ngang sông Sài Gòn, Bình Dương sao gần với thành phố lớn này thế. Nếu ko có cầu nối, một chiếc phà hay một con đò, khỏang cách được của dòng sông lại trở nên thật xa xôi :

“Anh đến tìm hoa thì hoa đã nở

Anh đến tìm đò thì đò đã sang sông

Anh đến tìm em thì em đã có chồng.”

Ko biết tự bao giờ dòng sông mơ mộng từng là chốn hò hẹn của bao đôi tình nhân xuất hiện nhiều lục bình đến thế, lục bình rôi líu ríu. Nguyễn Ngọc Tư viết rằng hoa lục bình ở chỗ nước tù đọng thì cũng thường thôi, chỉ những bông hoa nở giữa dòng nước là nhìn buồn đến nẫu cả ruột ( nguyên văn nằm trên báo Saigon Time, số mấy thì quên rùi). Những chùm hoa bé li ti nở trôi nổi hàng nối hàng trên dòng sông sao giống thân phận con người giữa dòng đời này đến thế. Lạc lõng, cô độc, u sầu, ko phương hướng. Ta cũng chẳng có 1cứu cánh nào cho những ngày tháng sau đại học nên có lẽ dễ đồng cảm với mi vậy. Những tháng ngày bị nỗi buồn làm chủ đang khiến cho cái tôi vốn quen với tự do của mình mất đi dũng khí ít nhiều. Bây giờ ta tạm để ngươi chiến thắng, nhưng sẽ ko lâu nữa đâu, ta biết nghị lực của ta sẽ ko bao giờ đầu hàng trước mọi khó khăn thử thách. Đám hoc lục bình kia rồi cũng sẽ được chia sẻ với cá kho tộ (món này mới học được í), hixhix, thơm quá. Có thực mới vực được đạo mà lị.(Giờ phút thực dụng lại bắt đầu rồi (^.^) )

Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2007

Hom nay, di lang thang...




Có một loài hoa... vô duyên đến lạ (theo cảm tính của mình thui,có đụng chạm đến fav flower của ai đó thì sorry!),là hoa giấy. Chẳng hương, chỉ có sắc thắm và được cái lắm bông, cắm đại 1nhành cũng mọc xum xuê. Thật đơn sơ, chân chất như một cô gái quê (quái ghê!). Nếu hỏi mình thích hay ko thích loài hoa này thì chắc là ko thể có câu trả lời. Nhìn hoa giấy nở rộ chi chít trên các nhánh, che cả lá, vươn lên cao rồi lại rũ xuống hao hao giống một cụm pháo hồng đang nổ. Những kí ức về ngày xưa lại trở về với màu pháo ấy. Ngày nào, cô bé 4-5 tuổi như con vịt con xấu xí bị mọi người xung quanh ghẻ lạnh, chỉ biết ôm chân cô Năm hay bà nội tìm một chổ trút hờn tủi. Mỗi lần đến đêm giao thừa là cô bé trốn biệt trong nhà dù tiếng pháo đã lộp bộp trộn tràng như tiếng trống trong lồng ngực cô đang nô nức chờ tết đến.Lần lượt những phong pháo dài tạo ra tiếng nổ dài hơi, pháo càng nổ to, càng dai dẳng thì càng chứng tỏ chủ nhân của chúng giàu có, sung túc và có nhiều phúc phần bâý nhiêu. Tiền lần lượt được đốt đi để hối lộ thần thánh mua lấy chữ PHÚC. Tết ko phải là một khái niệm vô tri, nó hưũ hình, có thể nghe thấy được như tiếng pháo giòn tan,mùi hăng hăng của diêm, khói tỏa như sương phủ;tết còn đẹp như hoa chợ xuân, ngọt như mứt trên các sạp, vui như được mặc áo mới dù chiếc áo vải bình thường do mẹ tự tay thêu và móc xích. Khi các bọn con trai tranh nhau nhặt pháo lép bất chấp chúng làm phỏng tay, cô bé chỉ lặng nhìn qua khe cửa và mong trời mau sáng để được chở đi chơi, được mọi người âu yếm trao bao lì xì. Nhưng cô bé đâu biết rằng đó là một màn diễn mà cô bé chỉ đóng vai nền tông lên vẻ đẹp nhân cách của những người lớn rất giỏi buôn bán nhân cách. Truyện cổ tích có thật ko khi mà vịt con xấu xí, ngoan ngoãn, học chăm ...chỉ nhận được một cái ôm hờ hững, một cái vuốt ve gượng gạo, chóng vánh ; trong khi những con thiên nga hợm hĩnh, ít lễ phép hơn, ít chăm ngoan hơn lại nhận được những cái ôm gì, siết chặc ko buông rời, những lời chúc phúc nịn hót ko ngơi nghỉ.Giữa những con thiên nga và vịt con xấu xí chỉ khác nhau bởi chúng có hay ko có phụ huynh vai mang túi bạc kè kè. Có ai biết rằng trong tâm hồn vịt con xâú xí có biết bao tổn thương ko thể nào bù đắp được. Ngày qua ngày vết thương âý chai sạn dần như một thông điệp :cảnh giác, cảnh giác và cảnh giác trước con người.Một con thú một lần bị thương thì ngàn lần sợ muĩ tên nhọn. Thế là tuổi thơ đã bị đánh đổi lấy một kinh nghiệm mà ko ai muốn chiêm nghiệm dù chỉ 1lần trong đời.

Tết, ngưòi lớn ơi, hãy quan tâm đến trẻ thơ nhé, vì khi chúng ta đã ươm mầm, uốn cây non thế nào thì quả và hình dạng của chúng sẽ như thế âý. Cuộc đời sẽ ko có quả ngọt nếu ko có những mầm ngọt được nâng niu.