Hiển thị các bài đăng có nhãn tho. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tho. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2007

Trăng hạ huyền

Nguyễn Bính yêu vẻ đẹp của thứ ánh trăng khuyết hạ huyền, bởi nó ko sáng chói tròn vành vạnh như trăng rằm, mà sâu lắng,huyễn hoặc, lung linh mờ ảo hơn nhiều. Ánh trăng như bị gấu ăn gần hết, lơ lửng trên không giữa muôn ngàn vì sao. Bao giờ có trăng hạ huyền, bầu trời đêm cũng đen thẫm màu xanh tím kì lạ, ánh sáng ko đủ mạnh của trăng càng tô sắc nét cho các vì sao nhỏ bé lấp lánh giữa những đám mây trôi hững hờ. Nhỏ bé,ko phô trương, dịu dàng với đường cong quyến rũ, tĩnh lặng man mác nét chững chặc, vẻ đẹp trăng hạ huyền dễ được những người "có tuổi" tán dương. Như 1cô ca sĩ nổi tiếng nói "Những cô bé dưới 20 tuổi chỉ dễ thương, còn phụ nữ trên 20 mới thật sự mang vẻ đẹp chín mồi", có lẽ mình cũng đã qua tuổi xinh xắn, trẻ trung,hồn nhiên,cả tin, đáng yêu mà ngày càng sâu lắng hơn với những cảm xúc rung động từ bên trong. Dù cố để làm 1cô bé, nhưng vai diễn ấy mình ngày càng ko thích hợp nữa. Chấp nhận là mình đã già vậy!

Mà gái lớn ai không phải lấy chồng...(mặc dù ngày ấy còn xa lắm).

LÒNG MẸ

Gái lớn ai không phải lấy chồng

Can gì mà khóc,nín đi không!

Nín đi, mặc áo ra chào họ

Rõ quý con tôi! Các chị trông!

Ương ương dở dở quá đi thôi!

Cô có còn thương đến chúng tôi

Thì đứng lên nào, lau nước mắt

Mình cô làm khổ mấy mươi người.

Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía

Này gương, này lược, này hoa tai

Muốn gì tôi sắm cho cô đủ

Nào đã thua ai, đã kém ai?

Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái

Nuôi dạy em cô tôi đảm đương

Nhà cửa tôi coi, nợ tôi trả

Tôi còn mạnh chán! Khiến cô thương!

Đưa con ra đến cửa buồng thôi

Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!

Con ạ! Đêm nay mình mẹ khóc

Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.

MOTHER’S HEART

Every grownup girl must marry.

You have nothing to cry about, don’t cry anymore.

Stop crying, get dressed and step out to welcome them.

Oh, look, my silly girl!

So stubborn, my dear,

If you have any sympathy for us

Then stand up and wipe your tears.

You are causing trouble for dozens of people.

Here is your blouse, here are your silk trousers,

Here is the mirror, the comb, the earrings…

I have bought everything you wanted

Are you less than anyone?

I will work on the farm, pick the mulberry,

I will take care of your young sister and brother,

I will look after the house and pay our debts, all by myself.

I’m still healthy enough! There is no point for you to worry about me.

I will just follow you to the door of the room,

I am even a thousand times sadder than you are,

Sweetheart, this night I cry silently alone.

I will sit by myself at the loom every night.

(NGUYỄN BÍNH_1936)

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2007

Nghe thuat la cuoc song




Huyền bí tranh Haiga

Giản ước, ẩn giấu và trống vắng…Đó là thần thái của thơ haiku Nhật Bản. Chỉ có mười bảy âm tiết.Dường như trong một hơi thở duy nhất, haiku được soạn ra.Nhẹ nhàng, tinh tế…Dường như trong một làn hương thoảng qua, haiku được hình thành.

Và chơ vơ như một nhánh cỏ.

Nhánh cỏ bạc nào
chơ vơ run rẩy
tâm hồn đìu hiu
Issa
(Hosusuki ya
hosoki kokoro no
sawagashiki)

Với một cảm nghiệm thơ ca như vậy, nếu vẽ nên tranh thì sẽ có tranh haiga.

Khi xem tranh haiga, bạn sẽ có ấn tượng như đang đọc thơ haiku.

Thay vì ít chữ thì là ít nét.

Cũng giản ước, nhẹ nhàng, trống vắng…

Có thể khi vẽ, các họa sĩ haiga lấy cảm hứng từ một bài thơ haiku nào đó, “dịch” nó ra tranh.

Nhưng điều đó là không nhất thiết. Một bức haiga vẫn thường độc lập, không cần gắn bó với bài haiku nào.

Haiga và haiku có cùng linh hồn nhưng điều đó không buộc chúng phải kết dính, mà có thể đi con đường riêng của mình.

Chúng gợi nhớ nhau do màu sắc, giọng điệu, tính chất hồn nhiên và tình yêu đối với mùa.

Thử so sánh bài haiku trên của Issa với bức tranh haiga gọi là Cỏ bạc của Kikakudô Kiichi.

Cỏ bạc - Kikakudô Kiichi

Cỏ bạc là loài cỏ susuki của mùa thu. Mảnh mai, run rẩy trong gió lạnh, nó gợi ra trái tim bơ vơ yếu đuối của con người. Cái dáng nghiêng nghiêng của cỏ tuy đượm buồn và đìu hiu vẫn thiết tha sự sống, thiết tha tình yêu.

Cả thơ cũng như tranh không có vẻ gì trau chuốt, trang trọng hay rực rỡ.

Trái lại, tranh hay thơ đều như thể thô vụng, tố phác, chểnh mảng, ơ hờ…

Do vậy, họa sĩ Otsuji mới nói: “Huyền bí của tranh haiga nằm trong vẻ vụng về của nó. Nếu vẽ với một linh hồn đầy khí lực thì một vẻ đẹp cao nhã sẽ toát ra từ chính cái thô sơ của bức tranh”.

Một bức tranh haiga có thể gây cho ta cái cảm giác rằng nó được vẽ tùy tiện, bất cẩn.

Bạn thử ngắm bức Mây giữa trưa của Ogawa Senô.

Mây giữa trưa - Ogawa Senô

Đó là mây mùa hạ vàng nắng trên cao và đồng cỏ xanh bên dưới.

Mây chỉ là một vài nét dợn sóng thô sơ và đồng cỏ xanh có vài bụi hoa kia có vẻ gì rất thơ dại.

Vẽ mà như không vẽ.

Nhưng toàn thể ngày mùa hạ vẫn hiện ra với mây tụ trên trời và cỏ hoa dưới đất.

Mây và cỏ bừng hiện cái hoang sơ kỳ bí của thiên nhiên và sự sống.

So sánh với bài haiku sau đây mà xem:

Mây trôi
xuống chân trời ấy
một hàng biển khơi.
Shiki
(Kumo no mine
narabete hikushi
umi no hate)

Trời và đất không xa nhau như trong bức haiga vừa nhắc. Trái lại, mây và biển như hội tụ nhau. Trời đất giao hòa trong nguyên sơ.

Xem các bức haiga khác, ta đều thấy những cái trống vắng đầy ý nghĩa. Dường như, chính vì tranh haiga và thơ haiku tạo lập nhiều khoảng trống, mà cái nhìn của ta mở rộng hơn hoặc là vào sâu hơn thế giới u huyền.

Như bức tranh Sơn tự mùa xuân của Suzuki Koson.

Sơn tự mùa xuân - Suzuki Koson

Trên đồi núi xanh là những bậc đá dẫn lên ngôi chùa màu nâu đỏ. Hoang vắng. Cô liêu. Mênh mang. Và đó là mùa xuân và thế giới đang sáng tươi.

Dường như có sự đồng điệu của nó và bài haiku sau đây:

Một ngôi chùa núi
bức tranh nhập Niết bàn
không ai đến thăm
Chora
(Yamadera ya
tare mo mairanu
nehanzo)

Đương mùa xuân, mọi người bận rộn trên đồng, không ai lên chùa làm lễ trước bức tranh (hay tượng) Phật nhập Niết bàn. Nhưng mùa xuân vẫn sáng tươi, và Niết bàn vẫn thế. Ngôi chùa cô tịch và chúng sinh bận rộn, và cả mùa xuân nữa, vẫn là một thế giới huyền bí mênh mang.

Nguồn: NHẬT CHIÊU - Tạp chí Văn hóa Phật giáo

Người yêu
Nàng đứng trên mí mắt tôi
Và tóc nàng trong tóc tôi
Nàng có hình dạng đôi bàn tay tôi ve vuốt
Nàng có màu đôi mắt tôi nhìn
Nàng chìm khuất trong bóng tối lồng lộng
Như một hòn đá trên bầu trời.
Nàng luôn mở mắt
Và không để tôi ngủ yên
Những giấc mơ giữa ban ngày của nàng
Khiến mọi mặt trời phải bốc hơi
Khiến tôi hết cười đến khóc rồi lại cười
Nói mà không có gì để nói.
(1924)
Paul Eluard

Thứ Bảy, 17 tháng 2, 2007

MUA XUAN!




Là khi anh có em trong một ngày đẹp nhất

Hoa dại nở trên đồi cỏ mượt

Những cánh mỏng còn long lanh nước

Khẽ lay trong nắng đầu ngày

Đó là lúc đã qua mùa đông

Ngày cuối cùng của năm

Em theo mẹ về nhà chồng

Nơi buổi sáng bắt đầu bằng tiếng chim trong vườn

Cây cỏ trở mình

Thảo nguyên bừng giấc

Anh nghe mùi phấn son quen

Từ nhan sắc thanh xuân một ngày rất thật

Ngày em về làm dâu xứ người

Sắp làm đàn bà vẫn chưa hết ngây thơ

Mẹ khóc cho em - giọt nước mắt mong chờ

Hạnh phúc hòa chung nỗi ngậm ngùi sâu kín

Con gái vô tư trong phút giây bịn rịn

Nói cười xôn xao, hớn hở bước theo chồng

Nào biết căn nhà rồi sẽ rất mênh mông

Ba sẽ trầm tư mỗi đêm chờ cửa

Đêm khuya vắng dầu hao chùng ánh lửa

Ba vẫn chờ mỗi đêm dù chẳng có ai về...

Mùa xuân

Lũ chim kéo về xây mùa tình

Mùa trên đỉnh bình yên vẫy gọi

Đó là ngày mình thành vợ chồng

Anh và em lật một trang đời

Viết lên đó những dòng đầu tiên.
BÙI THANH TUẤN

Thứ Năm, 21 tháng 9, 2006

Entry for September 21, 2006




Tìm

Tìm một dòng tin nhắn
Ngày không người online
Tìm một mail chưa nhận
Mùa tình người nhạt phai
Tôi tìm một người quen
Lời hỏi thăm ngắn ngủi
Tôi tìm người bạn thân
Chat voice nguyên cả buổi
Tôi tìm hoài không thấy
Bạn tôi giờ nơi đâu
List nick màu câm lặng
Nhìn tim tôi úa màu
May thay còn cuộc gọi
Số phone nhìn không quen
Miễn không là ảo ảnh
Mạng nghẽn tình đan xen
Bước ra ngoài hàng net
Màu bầu trời rất xanh
Tôi đi tìm hy vọng
Thực như từng mong manh

MAI QUỐC ẤN

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2006

MUA THANG 7

Mưa, lá vàng chưa hết cuống vội lìa cành


Buồn, con chuồn chuồn khắc khoải chao nghiêng


Nhớ, bóng mây rưng lệ tha thiết nắng


Thương,người nơi ấy có hay mưa trên má ai...