Hiển thị các bài đăng có nhãn an_hang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn an_hang. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2007

Mùa chôm chôm




Một cuộc tàn sát vườn chôm chôm ở Mỹ Hảo, và thành quả thu được ko chỉ yên phận ở gốc chôm mà lân la sang gốc mít, dâu da, măng cụt,... và sen.Những vuông sen óng ánh đầy những hạt nước tròn vành vạnh, rung rung, chực trào ra khỏi tấm là sau cơn mưa. Phải cám ơn chị H.A.G.L và chị Thuỳ 1chút đã tạo điều kiện cho lũ chúng em có được cơ hội vàng để trổ tài sát trái cây.. Sém chút nữa là mình có thêm 1kỉ lục: đánh bài dưới mưa, vừa chơi vừa ăn chôm chôm hái tại chỗ,... nếu như trời đừng mưa to đến thế. Phần hấp dẫn nhất là sau cơn mưa đường đất đỏ bị lầy, nhão nhoét bùn,mỗi metter chạy qua là mỗi lần tim lên cơn hấp tấp. Chẳng qua vì cả bọn chưa en séng, mà cũng đã đi đến quán rồi nhưng quán vừa đóng cửa vì quá 11AM, hic hic, nên đành lội bùn mà tìm đường cứu bao tử. Khà khà, cuối cùng thì 1bữa trưa hoành tráng cũng diễn ra trong sự chụp giựt của 9mạng.Phù, nhờ lanh tay nên tui dành được chú ếch lực lưỡng nhất ko thì ông TờRí măm rùi... Không gì bằng một chủ nhật vui vẻ với bạn bè ở ngoại ô, nơi có vườn cây xanh mát và lủng lẳng trái chín.

Cuộc sống của người nông dân mới yên bình làm sao. Thế mà dừng như sâu kín trong họ lại ẩn chứa mộng thành thị. Vậy mà có những con người chỉ mong rằng mình được đổi chổ cho nhau.Nông dân hứng khởi bán đất lên thành phố, kẻ chợ(và quan chức) thì vu vi về chốn khỉ ho gò gáy lập đồn điền... Cuộc đời rắc rối thật, đến bao giờ con người mới có thể hài lòng với những gì mình đang có? Phải chăng ta nên học cách tự hài lòng với bản thân?

Hôm nay, bỗng mình cảm thấy rất tủi con khỉ (thân) vì lí do mang tên xyz, tự nhiên những người xung quanh mình như trở thành xa lạ, mình bật khóc ngon trên con đường đông đúc. Để rồi sau đó thấy mình giống hồi bé, hay khóc nhè khi mẹ bảo ko thương mình nữa (tất nhiên chỉ đùa thui, tui là con gái rượu mà), và có lần khóc ré lên trong rạp chiếu bóng lúc cùng mẹ đi xem bộ phim gì gì đó có 1em bé bị mẹ mang cho người ta vì nhà nghèo_con đông ko nuôi nổi.Ôi tuổi thơ của mình với biết bao kỉ niệm thật ngây thơ. Trong mớ kỉ niệm mà mình chỉ nhớ lộn xộn ấy nếu như ko có những lúc buồn bã, chán chường chắc có lẽ mình đã ko biết được rằng niềm vui đáng quý như thế nào đâu nhỉ? Kỉ niệm vui_Nó như viên kẹo ngọt, như chiếc gối ôm, như liều thuốc arpirin mà mình đã nghiện rồi, cứ mỗi lần cảm thấy mệt mỏi là lại lôi ra để tự an ủi.

Tuổi thơ ấu mãi được nhớ đến muôn năm!

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2007

Mang cut




Trái măng cụt xanh trờn này có 1vinh dự rất to lớn là do nhiếp ảnh da Sờ Lê Hạnh chộp được trong chuyến thực địa tại quán lẩu Đuối. Hi hi, đúng là chỉ có ở BD mới có thể sản sinh ra được những trái măng cụt đẹp đẽ và ngọt ngào như thế. Vậy mà dân Sì phố nỡ nào me chúng thấy ghê, hổng biết chụp hình thằng nhỏ như dzị nó có mắc cỡ mà nhớn hổng nổi không? Nếu mà nó chai luôn chắc phải mang ra mần gỏi măng wé. Mà cái giống cây này cũng ngộ, trái chín mắc mỏ ko nói, trái xanh (loại chỉ dành riêng để mần gỏi) thì càng đắt đỏ hơn hẳn. Nhắc đến gỏi là tâm hồn ẩm xực của nàng Chuột lại xao xuyến ko ngủ yên. Đặc biệt là với món gỏi được xem là đệ nhất khó thực hiện và tốn kém nhiều hình lãnh tụ nhất. Ai còn trinh nguyên với món gỏi măng cụt này (theo cách dùng để gọi những người chưa biết gì về cái nì) thì liên lạc với Chuột gấp, để ko kéo mùa măng đi qua là có hối cũng chẳng kịp nuốt nước ...

Lẽ ra post cái ni lên từ mấy răng rồi, nhưng răng chừ bạn Chuột bận đọc cho xong The Da Vinci code nên bi chừ mới có cái entry nì. Mật mã Da Vinci ai chưa đọc chưa thể nào gọi là người yêu truyện trinh thám( nói nghe hay thật chứ tớ cũng vừa mượn được thôi, trễ nhưng còn hơn ko). Thật xứng với danh tiếng Best seller, và cũng đáng để bạn Hà đứng mòn vẹt cả một góc nhà sách Ng Văn Cừ để coi cọp hết quyển ni.

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2007

Rau ca`ng cua




Dạo này mưa đã bắt đầu vào mùa. Rau càng cua cũng thi nhau vươn vai lớn phỗng, xanh mướt, mọng nước... rất thích hợp để được làm thành món gỏi càng cua. Đầu tiên là nhổ hết cả cây lẫn rễ càng cua lên, rồi nhặt sạch rễ, rữa cho sạch đất cát. Hành củ gọt vỏ, rữa, xắt nguyễn, phi lên cho vàng, hít hà thơm wé đi. Thịt ba chỉ luộc chín mềm, xắt mỏng. Trứng cút luộc, bỏ vỏ. Chanh vắt lấy nước cốt. À, thêm 1ít đậu phộng rang giã vừa vừa. Thế là giai đoạn chuẩn bị hoàn tất, trộn đều tất tần tật lên, cho vài thìa hành phi và đậu phộng rang lên trên. Cuối cùng là nhập tiệc. Xin mời nhào vô.

He he he, tiếc 1 cái chỉ là tưởng tượng thôi. Nhưng đừng vội oán tui nhé. Mai tui sẽ làm mời pà con sau. Số là tomorrow bạn bé Hạnh và bạn Cương thân chinh lên BD xem coi tui còn nhớ hay đã quên mí bạn í, tui phải chiêu đãi 1 chầu cây nhà lá vườn cho ra trò đó mà.

Người ta nói cái giống này là rau CÀNG CUA, thế mà tui thấy có giống cua tẹo nào đâu. Chả hiểu nổi ở đâu ra cái sự tích này, nhưng gọi hoài rồi cũng thấy hay hay. Ăn hoài rồi cũng đâm ra mên mến loài rau dại có vị nồng nồng, thanh thanh này. Nhớ khi nào phải xa nhà (khăn gói lên Sì Phố học đó mà) thì mùa mưa thì thèm 1 cọng gỏi rau càng cua này đến ướt cả gối (vì nước...ko fải nước mắt) . Lâu rồi mình ko trổ tài CAN COOK, nhưng mình rất tự tin vì tay nghề của nàng. Hi vọng rằng ko có ai bị , . Công nhận con ai mà vừa xinh vừa kheó dzữ dzội luôn. Mà thôi để mấy bạn tự oánh giá mình nhé!

Thứ Năm, 22 tháng 2, 2007

February 22, 2007,thit chuot ngon thiet!

Tính từ 13h ngày mùng 4 đến 19h hôm nay mình mới đi ra khỏi nhà (55h). Vừa chạy xe vi vu ko được mấy m đã nhận ra được sự thay đổi so với 3ngày tết. Hôm nay là mùng 6, ngày bắt đầu hết tết, các cơ quan, tổ chức lại làm việc, việc bán buôn cũng theo nhịp cũ tiếp diễn, văn hóa xe máy (tranh đua từng centimet đường nhựa, bóp kèn, lạng lách, chửi nhau khi có va chạm bất chấp mình đúng sai...) lại xuất hiện. Ôi sao ý tứ của ngày tết :đầy niềm vui, ấm áp tình người, tràn ngập những lời lẽ cầu chúc an lành ... nay đâu mất rồi? Giá như lúc nào cũng là ngày tết để người người luôn hiền hòa với nhau nhỉ? Hình như đó là điều ước ko bao giờ có thể thực hiện được (ít nhất trong bối cảnh hiện nay?). Như vậy thì sau những giờ phút mở hàng, mừng năm mới... mấy câu chúc tụng hoa mỹ sáo rỗng (tuy có rất nhiều câu cũng kỳ công sáng tạo và sưu tầm lắm) kia liệu có trở thành hiện thực khi ngươì ta ko cố gắng mang chúng đến gần với thực tại? Vậy thì có nên nói ra những điều hoang tưởng kiểu như :chúc bạn năm mới phát tài!, năm mới luôn vui vẻ, tươi trẻ!, năm mới đầy may mắn!,năm mới có số đào hoa!...Hay bởi tại mình ko tin tưởng vào điều may rủi nên nói bừa thế cho vui thôi? Mà năm mới thì nói gì đến những việc ko hay ấy.

Mà ngày hôm nay, ấn tượng nhất là lần đâù tiên mình ăn hết 2con chuột nướng (hổng biết chuột đồng hay chuột cống mà to, béo, mềm, thơm... kinh khủng khiếp luôn). Có phải mình ăn thịt đồng loại ko ta?Eo ơi, chắc chuột nhắt ăn chuột đồng thì no troublem, hehe! Thịt chuột ở quán 6cua, chú ý là quán nì ko bán hải sản vì 6cua là quẹo 6cua í, ở mỗi cua chủ quán còn chú thích rõ to "cua thứ nhất" , cua thứ 2...Ai có nhã hứng thưởng thức hương đồng cỏ nội thì liên lạc với tớ nhé.