Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2009
friendship
(A)ccepts you as you are - Chấp nhận con người thật của bạn.
(B)elieves in "you" - Luôn tin tưởng bạn.
(C)alls you just to say "HI" - Điện thoại cho bạn chỉ để nói "Xin chào".
(D)oesn't give up on you - Không bỏ rơi bạn.
(E)nvisions the whole of you - Hình ảnh của bạn luôn ở trong tâm trí họ.
(F)orgives your mistakes - Tha thứ cho bạn mọi lỗi lầm.
(G)ives unconditionally - Tận tụy với bạn.
(H)elps you - Giúp đỡ bạn.
(I)nvites you over - Luôn lôi cuốn bạn.
(J)ust "be" with you - Tỏ ra "xứng đáng" với bạn.
(K)eeps you close at heart - Trân trọng bạn.
(L)oves you for who are - Yêu quí bạn bởi con người thật của bạn.
(M)akes a difference in your life - Tạo ra khác biệt trong đời bạn.
(N)ever judges - Không bao giờ phán xét.
(O)ffers support - Là nơi nương tựa cho bạn.
(P)icks you up - Vực bạn dậy khi bạn suy sụp.
(Q)uiets your tears - Làm dịu đi những giọt lệ của bạn.
(R)aises your spirits - Giúp bạn phấn chấn hơn.
(S)ays nice things about you - Nói những điều tốt đẹp về bạn.
(T)ells you the truth when you need to hear it -Sẵn sàng nói sự thật khi bạn cần.
(U)nderstands you - Hiểu được bạn.
(W)alks beside you - Sánh bước cùng bạn.
(X)-amines your head injuries - "Bắt mạch" được những chuyện khiến bạn "đau đầu".
(Y)ells when you won’t listen - Hét to vào tai bạn mỗi khi bạn không lắng nghe.
(Z)aps you back to reality - Và thức tỉnh bạn khi bạn lạc bước
Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2007
Viết cho tuần mới
Thứ Hai, 17 tháng 9, 2007
Entry for September.
Ngày của mệt mỏi và cáu kỉnh. Cái đầu nặng rĩu, thân thể rũ ra như thi thể...hix hix. Lần đầu tiên mình lớn tiếng nạt nộ người làm như vậy. Tâm trạng mình ko tốt thế mà họ phải là người lãnh hậu quả. Ba cái vô duyên trong một ngày, quá nhiều thứ phải ngẫm nghĩ lại về bản thân mình. Cuộc hội ngộ bất ngờ với Hạnh, những cơn sóng vỗ của 1góc TĐ. Phóng như bay một mình trên con đường rộng thênh, vắng lặng, giáp mặt với những con người lầm lủi khác. Ôi cuộc đời nhỏ hẹp quá.
Sáng, tâm trạng đã ko ổn chỉ gây ra những chuyện bất bình trong thiên hạ.
Trưa, cố làm dịu khí hỏa bằng 1chuyến đi lòng vòng bất tận xung quanh các giá sách lạnh toát của thư viện.
Chiều, cái đầu rỗng tuếch, đang lay hoay định hất hàm lắc đầu khi 1cô mua ve chai ngừng lại. Khựng người đi khi mình trở thành kẻ xấu khi nghĩ ko hay về 1người chân thành, tốt bụng. Chợt cười khẩy khi nghĩ hình như mình đã mắc bệnh tiểu thư. Cũng may, mình biết mình là ai, là cái gì trong thế gian nhỏ bé này. Sự thay đổi ko quá muộn nếu mình biết lựa chọn cái đúng đắn nhất_mặc dù nó sẽ làm mình đánh mất 1thứ hay ho khác. Chả sao cả, cây đời vẫn xanh tươi cho dù lòng người có thế nào.
Tối, tình cờ gặp H. Vui quá là vui mỗi khi gặp H. Tâm trạng mình cân bằng trở lại. Mình cứ như đang sống ở tuổi 18, hồn nhiên, dễ thương...Ko biết tại sao , ở bên cạnh H tâm hồn mình lại trở nên thanh thản như vậy, có lẽ do H truyền sang. Cảm ơn H đã làm bạn của mình. Mặc dù lỡ 1buổi học, nhưng chả sao cả, mình sẽ làm bài nhiều hơn 1tí vậy. Phù, còn nợ 1bài chưa nộp hôm nay. Mình trở thành con nợ tri thức rồi (cộng với từ "tham lam tri thức" A2 bảo mình nữa là 1cặp).
Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2007
Entry for July 07, 2007
| Everyone always tells their friends they'll be "Friends Forever," but How Often does that last? | Mọi người hay nói với nhau rằng họ sẽ "mãi mãi là bạn" nhưng mãi mãi là đến bao giờ? | |
| So, I just wanted to say, even if I never talk to you again in my life, you are special to me and you have made a difference in my life, I look up to you, respect you, and truly cherish you. | Tôi chỉ muốn nói với bạn rằng, dù rằng chúng ta không bao giờ nói chuyện lại thì bạn vẫn đặc biệt đối với tôi và bạn đã mang đến cho tôi sự đổi thay trong cuộc sống. Tôi luôn nghĩ về bạn, tôn trọng bạn và thật sự yêu mến bạn. | |
| Let old friends know you haven't forgotten them, and tell new friends you never will. | Hãy để những người bạn cũ của bạn biết rằng bạn chưa quên họ, và nói với những người bạn mới bạn sẽ không bao giờ quên họ. | |
--------------------------------------------------------
Entry này của M.H khiến mình chợt buồn, tình bạn_có bao giờ mình suy nghĩ chính chắn về ý nghĩa của những con người thoáng đi qua đời mình chưa? Chắc chắn là có, nhưng những suy nghĩ ấy vẫn nằm nguyên dạng vô thức trong đầu mình, chưa bao giờ trở thành suy nghĩ mạnh mẽ đủ để hành động cụ thể. Đáng buồn thật.
Thứ Hai, 16 tháng 4, 2007
Ngay di rong
Lúc rảnh rỗi thử vẽ thật nhiều chữ o, bạn sẽ nhận ra được ngay các chữ o ấy dù chỉ do ta viết cũng không thật sự tròn và không thể giống nhau. Mỗi người trong cuộc sống cũng như thế và từng hoàn cảnh khác nhau cũng như thế, nên chúng ta không có quyền đòi hỏi người ta làm như ý mình.
Đọc blog của Mr U Vãnh là 1sư huynh của mình thời học ở RTTC II, dường như mình ít nhiều hiểu được cảm xúc của 1người tốt nghiệp ở RTTC ra thì vất vả thế nào để bám trụ với nghề, với nơi làm việc đã chọn. Chỉ riêng những người (số ít) may mắn nắm trong tay 1 tấm bằng đại hoặc có bằng lòng, hay tài năng thiên bẩm kèm theo thì cuộc đời còn được tí vui vẻ với nghiệp báo. Những sư huynh sư tỉ mình từng gặp (và 1số đang là đồng môn của mình) là những ví dụ sinh động nhất. Đúng là mỗi người mỗi cảnh. Trong sâu thẳm đáy lòng mình, mình chỉ mong muốn được 1lần xả thân vào vai trò của 1nhà báo: viết sự thật, dùng sự thật để xóa bỏ mọi giả dối. Nhưng xa vời quá khi mình đang sống ở 1nơi mà nghề báo chỉ đơn thuần gắn liền với "câu cá mập", còn rời bỏ đi thì lại ko nỡ. Ra đi, mình sẽ đi đến đâu?Sài Gòn, Đà Nẵng, Hà Nội, Hải Phòng hay miền Tây, Tây Nguyên, Mỹ, Úc, Anh, Singapore...hay châu Phi nơi ko ai biết mình là ai? Để lăn xả vào cuộc sống này, để làm người hạnh phúc trọn vẹn? Ko nơi đâu, ai, cái gì có thể mang đến hạnh phúc cho mình nếu mình ko cảm nhận được nó, biết thế nhưng có chấp nhận được sự thật hay ko lại đúng là 1thử thách to lớn đối với mình. Đôi khi thấy Hạnh đầu óc thơ thẩn với 1đống công việc bao vây, mình lại buồn, cám cảm cho bản thân quá nhàn rỗi, mặc dù mình vẫn tìm hết việc này đến việc khác để làm, thậm chí đôi lúc thấy mình quá bận rộn nên buông xuôi bỏ đi ngắm mặt trời_hoa lá cỏ để giết thời gian, để rồi lại thấy mình vô công rỗi nghề.Mâu thuẫn, cuộc sống đầy mâu thuẫn đan xích lại với nhau, khi muốn phá bỏ 1 thì lại xuất hiện 2,3,4...n mâu thuẫn kéo nhau đến. Mình đúng là 1kẻ bất đắc chí chỉ biết ngồi suy tư chuyện lý tưởng, sách vở mà quên bản thân là ai.
Anh L từng nói ngay cả trong nơi tu tịnh cũng có tranh đấu, sóng gió.
Hạnh_một ni sư, người mà mình và các bạn A13 rất quý mến vì Hạnh có 1tâm hồn rất trong sáng, thánh thiện, đầy bao dung, bên cạnh Hạnh mọi phiền muộn của cuộc sống trần gian cũng vơi đi.Thế mà có lúc Hạnh cũng phải đối mặt với nỗi trăn trở rất đời: co mot so chuyen cung chang vui ve lam da den, va hinh nhu tui minh da den luc phai nhan lay nhung dieu ay hay sao day. Chốn thiền duy nhất mình có thể tá túc được, nơi bình yên nhất trong tâm hồn mình khi nghĩ đến giờ đây cũng nhuốm màu u buồn. Mình vẫn chưa trả lời Hạnh, và cũng ko biết phải nói gì, lời an ủi, hỏi thăm, động viên chiếu lệ, hay vào chùa thăm Hạnh, có xa xôi gì đâu, mà mình chẳng phải đi ngang qua đấy 3-4 lần/tuần sao. Hạnh bận rộn với việc học, chuyên tâm với việc tu hành, chùa của Hạnh lại lắm nội quy, mình lại rất ngại làm phiền bất cứ ai. Cũng với những lý do tương tự ấy mà mình đang dần dần mất đi tình bạn. 1buổi đi shopping, ăn hàng, tán gẫu với bạn gái có thể đối với nhiều người là 1phần tất yếu trong ngày nhưng đã lâu lắm rồi mình chưa hề biết đến. Ai tin nhỉ? Ngoài sách vở, cái tivi, cây kim móc, mớ chỉ len, báo buổi sáng, nồi niêu xoong chảo, hoa cây cảnh, đtdd, máy tính, internet, hình ảnh... những vật vô tri vô giác thì mình rất ít liên lạc,giao tiếp với con người ngoài giờ học. Mình đang vạch ra ranh giới vô hình cách ly với xã hội hay chăng?
Hôm nay, dù ko có gì phải buồn bực, tâm trạng lại hết sức vô tư, thậm chí rất vui, có cả hứng thú để làm trẻ thơ đi tắm sông, nhưng vẫn có gì chèn ngang ở cổ làm mình thật khó thở. Nên gọi nó là :gánh nặng? áp lực? trách nhiệm? hay nhu cầu? Dù sao con người ko thể cứ sống mãi trong u uất, có buồn quá hóa điên thì trong cơn mơ nửa tỉnh nửa dại ấy cũng phải cảm thấy vui vẻ chứ. Mình xả stress bằng cách di chuyển nó đi chỗ khác đúng theo quy luật bảo toàn năng lượng là Karaoke. Hehehe, giọng hét của tớ hơi bị đỉnh nên được mời vào phòng cuối cùng, rất xa với mọi người để phòng khi mấy vị khách khác có nhỡ nghe thấy cũng chẳng rõ là gì mà ko bỏ chạy mất dép. Hát live show 2giờ liền, bi chừ cổ họng rát bỏng, giọng thì khào và khào hơn cả khào. Vậy mà Mr Doo bảo giọng em nghe thỏ thẻ, hiền lương, đáng yêu quá, cứ phát huy nhé (cái vụ này thì tớ có thêm mắm muối). Con gái lúc nắng,lúc mưa, lúc gió vi vu, lúc bão cấp 3-4 có giật và chớp... thật ko biết đâu mà lần.
Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2007
Hau thu sau ngay 13
Đang buồn mà post cái entry lên gặp phải máy cà tưng, chán thật, mất cả hứng thú lẫn ý tứ.
---o0o---Sáng: phát hiện ra hôm nay thứ bảy ngày 14 tớ lại bị xui xẻo thay cho ngày hôm qua.Từ gương mặt rạng ngời ko chút thẩm mỹ viện đi xem bảng điểm để biết rằng có rất nhiều người bị rớt mà hổng phải em. đang yêu đời như thế ấy thì đùng 1phát tớ trông thấy mấy con số 6-8-7-8-9 và 3. Dụi mắt mấy mươi lần tớ mới hoàn hồn mà tin rằng con số 3 ở cột Hán Nôm là của tớ. Nhìn lên trên, cô bạn cùng tên khác họ thì chiễm chệ ngôi đầu bảng rất vinh dự. Tớ thoát hoài nghi. Cô này vốn 1chữ Tàu cũng tịt, tên mình chữ Hoa thì pó tay, viết chữ Tàu từ phải lên trên, từ trái đi luôn mà được điểm đụng nóc nhà.!!! Ai tin chứ? Tớ 3 điểm mà chỉ giao tiếp tiếng Trung tàm tạm, viết đẹp cả chữ Triện lẫn chữ Thảo, từng sống khu người Hoa, từng học trường Tàu. Chúa ơi, người đang trêu con đấy ư? Không lẽ người bắt con mãi là người bị oan uổng mà chỉ biết câm nín nghe tiếng em khóc? Cách đây vài năm người từng trao nhầm cho con 1điểm số mà từ đó cuộc đời con đi từ đường chính lộ huy hoàng sang hẻm cụt điêu tàn, thế mà người vẫn chưa đủ nhẫn tâm hay sao mà bắt con phải từ bỏ thêm 1 ước mơ mà con chỉ mới nhem núm lên ko lâu sau khi vượt qua được quá khứ đau buồn? Con biết tham vọng được đứng đầu 1lớp học mà đồng môn là những người con ko thể đánh bại trong cuộc chiến giành chức tước nhưng có thể vượt qua rất xa ko cần đèn xi nhan về mặt học lực và kiến thức lẫn đạo đức (tối thiểu 1người có văn hóa phải có). Con đang rất bực dọc, chỉ muốn chúa hiển linh để nói với người những lời nhiết móc cay độc nhất. Con ko cam tâm mãi là người bị số phận đè bẹp. hehehe, tất nhiên phản ứng bằng 1lá đơn xin phúc khảo có hơi thở khủng bố thì thật quá nhưng đáng.
---o0o---Chuyển nhé, sang đề tài vui vẻ. Tớ vừa ở nhà chú rể Lâm của ngày mai về. Tiệc chia tay những ngày độc thân vui tình để trở thành trai có vợ nhưng còn ham vui. Vất vả cả ngày , lại thi Lịch sử Đảng CSVN, bụng rỗng ko nên ai nấy rất hứng thú với món khai vị bánh đa xúc rắn bằm xả ớt. Và chỉ sau ít phút 4con gà xé phay ko cánh mà bay chả để lại chút dấu vết gì, thậm chí 1ít xương gọi là quà cho bé cún cũng ko.
Lâm ơi, chia tay những ngày thơ ấu nhé.
---o0o---Mình ko nhiều chuyện lắm (theo nhận xét chuyên môn của các chuyên gia hàng đầu thế giới về 8) thì trong buổi tiệc này có người ko vui (hổng phải em). Đó là MrVũ, chả là Mr Vũ có nhờ mình tư vấn TYHNGĐ cách đây ít lâu, trong lớp đang có Mr T đang đeo Ms Th rất kĩ. Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ, chiện tình củm của mình lo chưa xong lấy đâu làm mai mối? Thật tình thì mình thấy bạn Ms Th này chả chịu đèn ai hết cả, nhưng biết làm sao để nói ra đây, họ đều là bạn của mình.
---o0o---Lúc tối, đang chạy bon bon trên đường thì thấy 1bóng người lù lù giống H, ngừng lại xem cho rõ hơn thì là H thật. Dạo này H trông già hơn, phong trần hơn, chững chạc hơn, đôi mắt sâu và có quầng thâm chứng tỏ H có nhiều việc phải lo nghĩ, cũng phải thôi, H vừa học vừa đi làm thêm ở nhiều nơi để tự trang trải việc học mà. Mình quen với H cũng rất ngộ. H ở nhà trọ gần nhà mình nhưng chỉ sau 1năm thì dọn đi vì H đậu vào 1trường đh danh tiếng ở SG. Chả hiểu bằng cách nào (chắc là mua chuộc đứa em họ của mình đây) mà H biết nickname trên Y!msg của mình. Ngày dọn đi lên SG, H chat với mình thật lâu mà mình chả biết ai là ai. Đến khi lơn tơn đi về nhà thì thấy có 1đối tượng rất khả nghi lẽo đẽo chạy xe đạp theo sau. Hắn chạy lên rồi chạy xuống con dốc trước nhà mình làm mình phải chú ý. Cũng ko vừa, mình chống nạnh, trừng mắt mà nhìn theo hắn chạy lên xuống như con choi choi thật buồn cười. Thế là lần đầu đối diện với nhau. Sau đó mình và H bắt đầu chat với nhau nhiều hơn, cũng hiểu nhau hơn mặc dù 1năm chỉ gặp 1lần nhưng vẫn biết tình hình của nhau (ko chắc chắn lắm phải kiểm chứng thêm). Mình cũng biết được khi còn là hàng xóm của mình, H đã xung phong vào bếp làm món cá chẽm nấu bắp chuối với với Mamam của mình, và H cũng rất hay nói chuyện với Mamam. Chiến thuật của anh chàng nhát gan "đi lững thững chẳng theo gần" này cũng ko vừa đâu nhé. Giờ này chắc H chưa về SG mà còn ở đâu đó gần nhà mình thôi, mình biết H luôn thế. Có đôi khi 10-11hPm mà H vẫn chạy từ SG lên BD chỉ để gặp mình 1lát rồi về ngủ cho ngon. Cũng có khi chào buổi sáng với mình bằng những bài hát dễ thương mà H tình cờ nghe và phone cho mình để cùng thưởng thức. Bao nhiêu năm rồi H nhỉ?4năm ko dài mà cũng chẳng ngắn cho 1tình bạn.Chúc H có nhiều thời gian hơn để học tập, làm việc và vui chơi, đừng để tuổi xuân trôi qua mà khi nhìn lại phải hối tiếc.
----------------------------------------------------------------------------------
Mà hôm nay mình 8 thật
Thứ Ba, 10 tháng 4, 2007
Entry for April 11, 2007
Đang chat với TD, lâu rồi ko chat với he. Một lần "lâu rồi ko gặp" trước đây ,he bảo "anh đang du học ở US", bây giờ thì "anh sắp về và sẽ cưới she". Cũng lạ thật, he là người bạn đầu tiên mình quen qua Yahoo!chat ngay từ buổi ban sơ tập tành kết thân với internet. Thế là thời gian trôi nhanh thật, ko chờ một ai. Nhớ ngày 1-4 hơn 5 năm trước, mình từng cho he 1con cá "em yêu anh". Buồn cười thật, he trốn biệt chẳng gởi cho mình cái msg nào. Thế mà có ai ngờ rằng "sắc sắc không không", thật ra mình cũng có thích he thật, hehehe chắc ko có ai ghen chứ nhỉ? Chuyện tình củm thời chíp hôi mà. Chúc anh hạnh phúc với người con gái anh yêu TD_Lee. Em rất vui khi có một người bạn như anh.
Thứ Tư, 7 tháng 3, 2007
Ben kia song!
Wednesday March 7, 2007 - 09:41am (EST)
Next Post: rose&rose_HAPPY WOMEN DAY!
Previous Post: Phep mau o trong chinh ban than moi con nguoi
Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2007
Mot ngay o Cu Chi
Bà Hưá Thị Hạnh (tên này do Đinh Thị Toàn đặt_em vô tội) hẹn là 8h AM sẽ xuất phát tiến về đất thép thành đồng dzị mà tui rị mọ chạy từ Bình Dương sang từ 10AM tơí nơi hơn 10:30 vẫn ko thâý mâý cọng dây thun kia đâu. Tức ko chứ? Đã đi trễ (mai là đi chơi đó) mà còn ko chịu sạc pin điện thoại làm người ta chẳng biết đường đâu mà lần! Nhưng nói đi cũng phải nói lại_nói nhỏ thui_cám ơn bà đã cất công đi xe bết lặn lội từ Sì Phố mang quà cáp hậu hỉ lên Củ Chi cho tui nhé! Kì công nhất là món quà này tuy ko có nhiều giá trị vật chất nhưng mang nhiều giá trị tinh thần_do bà nâng niu mang về từ con đường di sản mà lị! nhất bà đấy nhé!
Trở lại với Một ngày ở nhà bạn Toàn_kịch bản film Việt nên chất lượng cũng rất giờ vàng : 1 tốp người lố nhố đi xe bus, 1 người đi xe máy, người đi xe máy đèo mí người đi xe bus mò mẫm tìm đường đi đúng rồi nhất (vừa đi mắt vừa liếc dọc liếc ngang tìm thứ khác bỏ vào bụng và bỏ bao mang về ) ,vào đến nhà là màn tổng chào,sau đó là tập Mùi thức ăn, ăn no thì mắt híp lại biểu tình đòi cúp xuống thế là ngủ thì chỉ có 8 mới ko ngủ (vì kính thưa chủ đề của các cô gái nhà ta có mà đến tết Công gô), tám mỏi miệng thì tập thể dục cho gân cốt dãn ra bằng cách vặt hết cây này đua qua cây khác (lật ngược vườn nhà bạn Toàn lên thế nào cũng có thứ gì có thể lót dạ được
), song song với mật vụ hành động là màn trình diễn các tư thế từ nghệ thuật đến nghệ thuật phi nghệ thuật_nói nôm na là dẹo từ đẹp ve sầu đến xấu ồm xấu hoắc xấu chua lè chua lét của các quý ông_quý bà, và tất nhiên cảnh cuối của bộ phim luôn ở trạm xe bus, trong phút chia tay tràn đầy nỗi niềm lưu luyến thì chúng ta vẫn ko quên dặn dò nhau ngày giờ tái ngộ và nghía lại 1lần xem có ai cầm nhầm bị chiến lợi phẩm sau 1trận càn quét vùng đất thép hay ko. Xin lỗi vì đã bật mí sự thật nhé các bạn.
Hôm nay, ấn tượng nhất trong ngày là câu nói lặp đi lặp lại của bạn Toàn: Cái đẹp nằm trong đôi mắt kẻ si tình chứ không phải ở đôi má hồng của người thiếu nữ. và câu : Hoa phong lan tuy đẹn nhưng muôn đời là kẻ ăn bám. Có lẽ mình phải học hỏi thêm nhiều nhiều nữa để ko bị tụt hậu xa hơn nữa_bạn Toàn có nhiều tiến bộ vượt bậc hẳn sau khi vào lớp Triết ấy hỉ?
Thôi đi ngủ, có người phàn nàn rùi!mai post hình lên sau
Thứ Năm, 12 tháng 10, 2006
...de gio cuon di
Viết thay cho các bạn 03BC tặng bạn Thọ
Hôm thứ 3 tuần này, mình chợt giật mình khi nghe bạn Thọ gọi tên trên đường Điện Biên Phủ. Nhìn vẻ già dặn và hơi trầm ngâm của bạn Thọ, mình biết trước mắt mình ko còn là lớp trưởng nói ko ai nghe, ko nói thì người ta càng làm tới dữ hơn nữa...mà là 1 con người đã trải qua nhiều gian truân để tồn tại. Có lẽ mình ko nịn bạn Thọ vì có nịn thì cũng được gì đâu. Mình được bạn Thọ cho biết sau khi tốt nghiệp 03BC, gia đình bạn Thọ đã gặp nhiều tai biến, cha bị tai nạn giao thông, em thì bị bệnh thận nặng, cả gánh nặng gia đình đè nặng lên vai bạn. Ko cần nhiều lời lẽ hoa mỹ để minh hoạ, cả hình hài khắc khổ, phong trần của Thọ đã là 1thước phim sinh động. Trong thời gian vất vả tưởng chừng đôi vai ấy đã gục ngã thì thần số phận đã mở lòng mỉm cười với bạn. Thọ luyện thi chỉ trong 2tháng_2 tháng ko phải ở lò luyện thi hay trung tâm chất lượng cao mà là ở xưởng ghe_một nơi đầy mồ hôi và nước mắt tại nơi được mệnh danh nghèo nhất xứ Việt : miền trung. Vậy mà khó khăn gian khổ ko thể khuất phục ý chí muốn được học, được thay đổi trí tuệ của bản thân để thay đổi gia đình, xa hơn là thay đổi vận mệnh của 1 miền quê nghèo, Thọ vào đại học. Tôi hi vọng là Thọ sẽ tốt nghiệp với tấm bằng kha khá để vượt lên số phận của mình. Khi tôi gặp Thọ, bạn đang đi đến toà tổng giám mục để làm thủ tục xin học phí. Và điều cuối cùng tôi muốn nói với tất cả các bạn 03BC là: "Chúng ta có làm được gì ko để giúp ước mơ của bạn Thọ thành hiện thực" .Tôi biết các bạn cũng gặp khó khăn trong cuộc sống, nhưng hãy đừng chai lỳ, vô cảm trước cái đẹp.
Tôi ko hi vọng mình sẽ làm nên 1 điều gì to tát, tôi chỉ mong muốn lớp 03BC của mình có dịp để quay trở lại thời gian đẹp nhất của chúng ta bằng cách quan tâm đến nhau hơn.
Thứ Ba, 18 tháng 7, 2006
Binh Duong
-------Chuyện tình của chàng trai Sài thành và cô em nhỏ Bình Dương------
Bình Dương ơi !chưa xa đã nhớ
Đất Thủ Dầu đâu biết khúc xa người
Thung lũng vắng tiếng ve buồn nức nở
Qua một chuyến đò tiếc một đồng trơi...
Bình Dương ơi! chưa xa đã nhớ
Tóc ai xanh gọi nắng chiều đông
Chân đi đã khắp miền duyên nợ
Vẫn bên em một đoá xuân nồng...
-------Tết--------
Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan
Trống cuộc gần xa nhạc dồn vang
Dũ áo phong sương trên gác trọ
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang