Hiển thị các bài đăng có nhãn vanchuong. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vanchuong. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2007

Viet Nam phong tuc II




Các phương thuật

Thuật tránh sét: khi trời mưa to có tiếng sét, động thấy chớm nhoáng thì gọi gà “bập bập” vài tiếng, để ông thiên lôi sợ mà trốn đi nơi khác.

Thuật cứu gấu ăn mặt trời mặt trăng (nhật thực, nguyệt thực) : Khi mặt trời mặt trăng đen tối, có gấu ăn, e là điềm gở, kẻ đánh trống, người gõ mẹt để đuổi gấu đi.

Thuật giữ bão : Khi bão to, nhà lung lay thì lấy đôi đũa cả mà chống vào hai chân cột cái thì nhà không đổ được.

Thuật chữa bệnh:

Trẻ hóc xương, lấy đũa cả xới cơm gõ vào đầu ông táo thì khỏi

Trẻ nấc , con trai uống bảy ngụm nước, con gái uống chín ngụm nước thì khỏi

Mắt có bụi, vạch mắt đọc một câu “cái gẩy ở trên trời, rơi xuống đất mất cái gẩy”, thổi phù một cái thì khỏi

Trẻ rụng răng, rụng hàm trên thì quăng xuống gầm giường, rụng hàm dưới thì quăng lên nóc nhà rồi đọc “chuột chuột chí chí, răng mày vừa dài vừa nhọn, răng tao vừa ngắn vừa cùn, mày cho tao bảy ngày thì ra, ba ngày thì mọc” thì răng chóng mọc

Người tự nhiên bong gân ở chân hoặc tay, mượn đàn bà chữa con so giẫm lên chân thì khỏi.

Mắt mọc mụn lẹo, lấy gấu quần đàn bà day vào thì khỏi.

Khi có dịch khí, mỗi người đeo mấy củ tỏi vào người thì không bị nhiễm bệnh.

Thuật thôi sinh :

Đàn bà sinh sản khó khăn, chồng lấy cái nồi đất đập vỡ toang ra cho chóng sinh.Hoặc là chồng lấy dây lưng trèo ngồi trên nóc nhà, hoặc bắt người đàn bà cắt cái chạc trâu thì chóng sinh.

Khi đẻ rồi, bất hạnh đứa trẻ không khóc được thì gõ mảnh sành rầm lên một lúc,tự nhiên nó tỉnh mà khóc được.

Thuật bắt kẻ trộm:

Tối sợ kẻ trộm vào nhà thì dựng ngược một cái chổi ở cửa ra vào, và đọc một câu thần chú : “chém đầu thằng Chích, ních đầu thằng Cược, treo ngược cành đa, chém cha thằng kẻ trộm”, hoặc đọc “Chém đầu thằng Chích, ních đầu thằng Cược, ăn cốm tháng ba, ăn gà tháng bảy, chém nảy đầu đi”. Như thế dẫu có kẻ trộm, cũng rợn mà không dám vào nhà.

Thuật xuất hành trấn ác

Ai đi đêm tối sợ gặp phải cọp rắn, hay những điều sợ hãi thì lấy ngón tay cái bên trái bấm vào cung bản mệnh (tuổi gì bấm cung ấy) và lúc bước chân ra đọc một câu thần chú : “Tứ cung ngũ hành, ngô kim xuất hành. Vũ Vương vệ đạo, Si Vưu tỵ binh, hổ lương bất đắc động, xà hủy bất đắc kính, ngô phụng Thái Thượng Lão Quân mệnh, cấp cấp như luật lệnh” như thế thì không sợ hãi gì cả.

Thuật trấn ác mộng:

Đêm nằm mộng thấy sợ gì độc ác,sợ hãi tỉnh dậy, đừng nên nói gì, uống một ngụm nước, nghoảnh mặt về phía Đông mà nhổ, thì dẫu ác cũng hóa mộng lành.

Thuật trừ tà giải độc

Ngoài trồng nêu, rắc vôi bột, cành đa, lá dừa ngày tết, dán bùa yểm khi có người chết, … còn quanh năm muốn cho yên bình thì ngoài cửa ngõ dựng một cái cột đá khắc năm chữ “Khương Thái Công tại thử”, muốn giữ cho tài thần trong nhà thịnh vượng thì xây một con chó đá ngoài cửa ngõ.

Thuật giục cây ra quả

Cây trồng lâu năm chưa có quả, muốn cho có quả thì chờ đến ngày đoan ngọ, một người trèo lên cây, một người cầm vồ khảo dưới gốc cây ba vái, hỏi đã chịu nảy quả chưa, người ở trên nói “chịu” sang năm tự khắc có quả

Thuật nuôi súc vật

Mua mèo, chó để nuôi, mới đem về phải ôm nó mà bắt nó vái lạy các con chó lớn và dặn dò “từ đây không được cắn em nhé”, như thế thì chúng sẽ không cắn nhau. Lợn chê cám, viết năm chữ “Khương Thái Công tại thử” vào một mảnh giấy dán lên chuồng lợn, thì lợn khỏi bệnh. Lợn đi không về, lấy đũa cả cắm đằng sau ông táo, hay úp cái bồn cho lợn ăn xuống đất, hoặc lấy một nhành khế cắm vào cửa chuồng thì lợn thì lợn tự nhiên về. Gà mới mua về thì chặt lông đuôi chôn trước cửa bếp thì có thả cũng không đi mất.

Thuật trừ sâu bọ

Châu chấu : làm lễ cúng tiễn cho nó đi rồi cắm một lá cờ giấy ở đầu địa giới hì nó không dám vào nữa.

Kiến : muốn trong nhà ít kiến, ngày mùng một bắt kiến mà đốt đi thì cả năm không có kiến nữa.

Rệp : bắt một hai con bỏ vào trong áo quan của người chết tự nhiên sẽ hết

Muốn cây cối không có sâu nhậy thì tối ba mươi tết cầm bó đuốc soi vào các cây cối thì khỏi.

Có cú kêu bên nhà thì lấy chiếc đũa cả cắm đằng sau ông táo, hay lấy nắm gạo muối, hoặc hòn đất trong bếp ném đuổi đi, tự nhiên nó phải chạy.

(Trích "Việt Nam phong tục" của Phan Kế Bính)

Nếu ai từng nghe đến các phương thuật (mẹo) kì cục lạ đời nào khác xin cho ý kiến nhé. Ví dụ nhưng hồi nhỏ, khi tớ bị nhứt răng, bà cố bảo ra vườn hái bông cúc dại cắn vào chổ đau sẽ hết; hay khi bị bệnh thì bị đè ra cạo gió, giác hơi, bị ong chít thì lấy vôi ăn trầu bôi vào, ...hic hic, eo ôi đau quá mà chả thấy hiệu nghiệm gì cả.Còn ngoài vườn thì có nhiều mẹo trị bệnh cho cây cối mắc cười hơn nữa : cây dừa muốn cho say quả thì khóet một lỗ vào thân cây; cây mít không có trái thì lấy quần đàn bà treo lên ngọn...Khi bé tớ lại là 1tay nghịch ngợm, thích khám phá mọi hang cùng ngõ hẻm cộng thêm vườn nhà hơi bị rộng rãi tha hồ cho tớ làm thám tử nên có rất nhiều điều kỳ ngộ lạ hớp hồn tớ. hehehe đến bi chừ thì tớ mới biết được nguyên nhân là chính ở các phong tục tập quán mà ra. Mà xứ mình cũng ngộ lắm, dù có phát triển hiện đại thành 1quốc gia công nghiệp hóa hiện đại hóa thì các phong tục cũ vẫn tồn tại, ăn sâu vào gốc rễ của mỗi con người. Muốn phủ định sạch trơn cũng khó lắm. Tiêu biểu là các tục lệ về ăn uống, ngoài ăn đám cưới, đám thôi nôi đầy tháng, đám giỗ, đám sinh nhật, đám tân gian, đám mừng đỗ đạt, đám mừng thăng quan tiến chức, đám hội ngộ... còn có ăn đám ma_linh đình hoành tráng ko thua bất cứ đám nào ở trên đâu nhé! Định nói thêm về mảng chính trị như thôi, xin kiếu. Nói đi thì cũng phải xét lại, phong tục của mình tuy có hơi vô tư đôi chỗ ngốc nghếch, nhưng lại chất phác, đơn giản, ôn hòa và thấm tình người. Nếu biết gạn đục khơi trong thì VN sẽ là một nơi thu hút không ít du khách (và cả ngoại tệ, nghe đến tiền là tui khoái hà).

Ngày mai phải trả quyển Việt Nam phong tục về thư viện rồi,môn này cũng đã học xong chỉ chờ ngày thi. Thế là chuẩn bị cho môn khác đến vậy. Nước lên thì thuyền cũng lên, mình có quen với lối sống thời hội nhập này chưa nhỉ? Hội nhập, bơi ra biển lớn, mà phao cứu sinh của mình chỉ có mấy quyển sách chả đâu vào đâu, kiến thức thì cóp nhặt lung tung, kinh nghiệm làm việc thì gần bằng con số 0, tiền bạc thì còn tệ hơn... nói chung là tất cả chỉ có 2bàn tay bé xíu này. Lại sắp rơi vào chủ nghĩa kịch tính hóa vấn đề rồi, rút ra thôi, và đi ngủ, Tớ phải ngủ thật ngon, ăn thật nhiều, thật vui vẻ để da dẻ trắng trẻo, tâm hồn vô tư lự mới được không thì sẽ già nua xấu xí và ế thì chít...hic hic hic.

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2007

Viet Nam phong tuc I

Các việc kiêng kị của người Việt Nam:

Đầu năm mới, sáng mồng một đầu tháng kiêng đòi nợ, sợ xui cả năm hoặc cả tháng.Đầu năm chưa làm lễ động thổ, kiêng đào đất hoặc giã chày cối và quét nhà, sợ cả năm làm ăn không xin lợi

Sáng sớm kiêng văng tục sợ xui cả ngày

Ba tháng hè sợ cưới xin sợ điều không hay

Năm cùng tháng tận kiêng làm cửa làm nhà và các việc vui mừng sợ điều không hay

Việc vui mừng, việc tế tự, và khi vào chốn quan trường kiêng mặc đồ trắng e thất kính

Nhà có tang kiêng dùng đồ đỏ e trái lễ.Hiếu chủ kiêng ăn trầu,kiêng việc vui mừng,kiêng mặc đồ tơ lụa e thất hiếu.Mặc đồ xô gai kiêng ko được vào nhà ai e sái

Đầu năm mới kiêng mặc đồ chàm,xám, sẫm màu e sái

Đàn bà có chửa con so kiêng hái quả trên cây e quả sinh mất ; kiêng cả việc gần tử thi và kiêng đưa đám e độc; kiêng cho trẻ con trong nhà e độc.

Mẹ chồng chửa kiêng cưới con dâu e độc

Vợ chửa,chồng kiêng đóng cọc và kiêng sát sinh e độc

Người mới đẻ kiêng người ngoài giắt tiền vào phòng sợ trẻ giật mình ; người ngoài kiêng vào nhà sợ cung long thì làm ăn lẩn quẩn, không hay.

Người sống kiêng mặc áo thừa và nằm giường thừa của người chết e độc

Cha mẹ kiêng đưa con gái về nhà chồng e người cười

Vợ chồng kiêng rửa chung một khăn mặt e độc

Con cháu nên kiêng tên ông bà cha mẹ e thất kính

Người trẻ tuổi kiêng tôi vôi e chóng bạc đầu

Trẻ thơ kiêng khen tốt đẹp, béo đẫy, e quở quang ; kiêng đội nón trong nhà e lùn ; trẻ đi học kiêng ăn cơm cháy sợ tối dạ, và kiêng ăn chân gà sợ viết run tay

Học trò đi thi kiêng ăn tôm, vì con tôm như hình chữ Hán là LIỆT (chữ phê hỏng) của quan trường phê, sợ sái.

Làm văn kiêng những giọng sầu thảm bi ai sợ sái

Buôn bán kiêng nói con khỉ,con tiều,con hùm,con beo,sợ ế hàng ; kiêng mặc cả một lời sợ ko được may mắn

Kẻ bán hàng gánh kiêng người ta bước qua đòn gánh sợ gánh ko cân

Làm nhà kiêng làm gian chẵn, phải ba hoặc năm gian mới được,sợ độc ; ko được dựng ngược ngọn cây sợ độc

Làm cửa ngõ kiêng đối ngõ với nhà người khác sợ độc

Trước cửa kiêng người làm nhà chắn hướng sợ bất lợi

Gian giữa kiêng đầu nóc nhà ai xuyên vào sợ độc

Sửa nhà kiêng thu hẹp hơn trước sợ sái

Giường chiếu torng nhà kiêng dựng ngược sợ sái

Ở nhà kiêng ngồi giữa bậc cửa e thất lễ

Ra ngõ kiêng gặp gái e bất lợi

Uống rượu kiêng úp chén và dốc ngược chai e say rượu

Đánh bạc kiêng ăn đầu vịt và kiêng người ngồi vịn vai, chống lẹ sợ hãm tài ; kiêng chia bài trước khi đủ tay sợ không thành

Con hùm kiêng gọi là ông ba mươi, con rắn kiêng gọi là ông lốt, con voi kiêng gọi là ông vâm.

................vvv...............

Tất nhiên các việc kiêng kị trong phong tục cổ truyền (đa phần là cổ hủ) của người VN còn rất nhiều, mong rằng các bạn sẽ góp ý thêm, đây chỉ là một vài điều kiêng kị tiêu biểu mà bạn Chuột bị học để làm bài thi hết môn CSVHVN. Những việc kiêng này thành thật mà nói thì có hơi bị hồn nhiên và duy tâm quá, thời buổi bây giờ mà đem ra khoe với các bạn trong WTO thì quả là hết chỗ nói. Ông bà ta chắc là do không được giác ngộ Chủ nghĩa Marx- Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh, nhất là chưa đi tây, học tiếng ngoại quốc nên đẻ ra lắm thứ buồn cười thế này, vậy mà thời này ko ít kẻ tin sái cổ đâu nhé, không tin Chuột thì bạn về check lại xem (nếu người được khảo sát có 100% máu Việt Nam trong người).

Hôm nay cũng chả có gì tâm sự nhiều hơn... Bạn Chuột vừa đi dạo về, ăn tối món cháo gỏi gà hơi bị ngon.Hiến máu nhân đạo cho vài em muỗi trong công viên, vì bỗng nhiên thích hẹn hò loãng moạng giống film Hàn đóa mòa. Tuy nhiên ra đến công viên thì chàng và nàng tay trong tay, mắt sáng toe để dòm người khác mi nhau và thi xem ai được búng lỗ tai, nhéo nhau nhiều cái hơn (hehehe tất nhiên phần thắng thuộc về bổn cô nương, đố ai giành được). Chiến lợi phẩm là 2chai nước nằm gọn trong bàng... bé bỏng của Chuột lí lắt. Hừ, mấy ngày hè này nóng nực thật, ngày nào không mưa nhiệt độ cũng sắp sỉ 40. Thế là bộ sưu tập áo 3 lổ,áo 2 dây, áo ko dây, quần short ... những thứ ngắn, mềm, mỏng, mịn cũ kĩ được lôi ra khỏi hẻm cụt của tủ đồ có thước tất của tớ mà diện xuống phố. Hai thằng em chỉ biết câm nín, ngoái nhìn bằng ánh mắt kinh kỉnh vì ta đây chả cần tốn kém, ở trần trùng trục ko phải mát trời ông địa hay sao; Mom thì pó tay phán 1câu là "có cần má cho tiền mua cưa hông con" (để cưa sừng đó mừ). Hic hic,tớ mới hăm chứ có già cả gì lắm đâu nè.

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2007

Entry for March 17, 2007

Triết lý Ping pong

Ảnh minh họa
TTO - Nếu chịu khó suy nghiệm, chúng ta sẽ rút ra được không ít bài học quý giá từ cuộc sống! Xin giới thiệu các bạn ít suy ngẫm rút ra từ trò chơi phổ biến với người chúng ta: bóng bàn.

• Thắng hay thua, bắt tay chặt và nói “Cám ơn” một cách chân thành.
• Sự ganh đua không chỉ hình thành nên tính cách, nó còn tiết lộ.
• Không phải vì mọi người đánh theo cách thức ấy mà bạn cũng phải làm theo.

  • Nhưng đừng quên rằng thường thì có lý do chính đáng để lý giải vì sao mọi người làm như thế!

• Những người dù không có nhiều chuyên môn hoặc kinh nghiệm nhưng vẫn sẵn lòng chỉ dẫn bạn.
• Tập trung nhiều hơn vào những khả năng tiềm tàng của bạn hơn là so sánh với thế mạnh của người khác.
• Mọi người đều nghĩ rằng họ xứng đáng trên mức trung bình.

• Trang bị cũng giống như một mối quan hệ - một số người gắn bó suốt đời, một số bắt đầu “cựa quậy” sau ít năm chung sống, số khác lại là mẫu “người của công chúng”, số nữa thì thích sự thử nghiệm càng nhiều càng tốt trong cùng một thời điểm, và lại có không ít luôn bảo rằng sẽ chung thủy bất chấp thời cuộc nhưng tình cảm vẫn xao xuyến hết lần này đến lần khác trước những gì mới lạ! Cần nhớ rằng tinh thần chung của điều luật quan trọng nhiều hơn là những gì được trang bị.

• Bạn sẽ khó mà trở thành số một nếu chọn cho mình lối đánh an toàn. Hãy biết cách mạo hiểm.
• Chấp nhận phạm (nhiều) sai lầm, và rút ra từ đó bài học cho bản thân.
• Nên khiêm tốn. Đâu đó luôn có người giỏi hơn / luyện tập nhiều hơn bạn. Sớm muộn gì bạn cũng sẽ đối mặt với họ, và thường là trước đông đảo khán giả.

• Trẻ con ngày hôm nay sẽ là nhà vô địch trong tương lai. Chẳng bao lâu chúng sẽ qua mặt bạn thôi.
• Nhưng bằng kinh nghiệm và cả chút “tiểu thuật” bạn có thể trì hoãn thời điểm không lấy gì làm thú vị ấy lâu chừng nào hay chừng nấy!

• Một người bạn đấu tập chung thật sự cũng như người bạn thân, là vàng khối đấy.
• Và họ cũng sẽ thành thật khi nhận xét về ván đấu của bạn, trong khi vẫn tìm được cách động viên bạn.

• Dự khán thì thú vị nhưng khó mà biết hay dở cho đến khi bạn trực tiếp tham gia!
• Chiến thắng với tư cách cá nhân thì hay đấy, song nếu có thể chia sẻ với các đồng đội thì tuyệt hơn nhiều.

• Sẽ luôn có người nắm lấy cơ hội để thay đổi, có người chống lại, và có người thấy rằng mọi thứ tốt hơn 20 trước đó.
• Cùng với thời gian, bạn sẽ là một trong những mẫu người ấy ít nhất là một lần!
• Khi tiền bạc dính vào, đừng mong chờ sẽ có tinh thần vị tha tốt đẹp của thể thao.

• Không phải vì người mạnh tức người cũng đúng.
• Gian lận và dù cho bạn có thắng cuộc thì sự thực bạn vẫn là người thua cuộc.

BÙI NGUYỄN QUÝ ANH (theo About.com)

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2007

100 bai tho hay nhat VN the ky 20

1) Nguyên Tiêu - Hồ Chí Minh.

2) Ngày Hòa bình đầu tiên - Phùng Khắc Bắc.

3) Những bóng người trên sân ga - Nguyễn Bính.

4) Tạm biệt Huế - Thu Bồn.

5) Vào chùa - Đồng Đức Bốn.

6) Sư đoàn - Phạm Ngọc Cảnh.

7) Chiếc xe xác qua phường Dạ Lạc - Văn Cao.

8) Núi Đôi - Vũ Cao.

9) Bên kia sông Đuống - Hoàng Cầm.

10) Tràng Giang - Huy Cận.

11) Dọn về làng - Nông Quốc Chấn.

12) Quê hương - Nguyễn Bá Chung.

13) Say đi em - Vũ Hoàng Chương.

14) Miền Trung - Hoàng Trần Cương.

15) Đường về quê mẹ - Đoàn Văn Cừ.

16) Anh đừng khen em - Lâm Thị Mỹ Dạ.

17) Nguyệt cầm - Xuân Diệu.

18) Cô bộ đội ấy đã đi rồi - Phạm Tiến Duật.

19) Tây tiến - Quang Dũng.

20) Lên Côn Sơn - Khương Hữu Dụng.

21) Đò lèn - Nguyễn Duy.

22) Chiều - Hồ Dzếnh.

23) Thăm mả cũ bên đường - Tản Đà.

24) Cha tôi - Lê Đạt.

25) Mẹ và quả - Nguyễn Khoa Điềm.

26) Núi mường Hung dòng sông Mã - Cầm Giang.

27) Mắt buồn - Bùi Giáng.

28) Hai sắc hoa tigôn - T.T.KH.

29) Đọc thơ Ức Trai - Sóng Hồng.

30) Bài thơ tình ở Hàng Châu - Tế Hanh.

31) Trở về quê nội - Ca Lê Hiến.

32) Đêm mưa - Hoàn.

33) Những đứa trẻ chơi trước cửa đền - Thi Hoàng.

34) Cửu Long giang ta ơi - Nguyên Hồng.

35) Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ.

36) Nỗi niềm Thị Nở - Quang Huy.

37) Đường khuya trở bước - Đinh Hùng.

38) Người về - Hoàng Hưng.

39) Đồng chí - Chính Hữu.

40) Khi con tu hú - Tố Hữu.

41) Lên Cấm sơn - Thôi Hữu.

42) Lời nói dối nhân ái - Trang Thế Hy.

43) Gánh nước đêm - Á Nam Trần Tuấn Khải.

44) Tỳ bà - Bích Khê.

45) Gửi bác Trần Nhuận Minh - Trần Đăng Khoa.

46) Thu điếu - Nguyễn Khuyến.

47) Bến Mi Lăng - Yến Lan.

48) Tháp Chàm - Văn Lê.

49) Ông đồ - Vũ Đình Liên.

50) Đèo cả - Hữu Loan.

51) Viếng bạn - Hoàng Lộc.

52) Tiếng thu - Lưu Trọng Lư.

53) Nhớ rừng - Thế Lữ.

54) Một vị tướng về hưu - Nguyễn Đức Mậu.

55) Những mùa trăng mong chờ - Lê Thị Mây.

56) Dặn con - Trần Nhuận Minh.

57) Hội Lim - Vũ Đình Minh.

58) Khóc người vợ hiền - Tú Mỡ.

59) Cuộc chia ly màu đỏ - Nguyễn Mỹ.

60) Quê hương - Giang Nam.

61) Thị Màu - Anh Ngọc.

62) Nhớ - Hồng Nguyên.

63) Trời và đất - Phan Thị Thanh Nhàn.

64) Người đàn bà ngồi đan - Ý Nhi.

65) Nhớ máu - Trần Mai Ninh.

66) Mẹ - Nguyễn Ngọc Oánh.

67) Bông và mây - Ngô Văn Phú.

68) Muôn vàn tình thân yêu trùm lên khắp quê hương - Việt Phương.

69) Đợi - Vũ Quần Phương.

70) Tên làng - Y Phương.

71) Lời mẹ dặn - Phùng Quán.

72) Có khi nào - Bùi Minh Quốc.

73) Tự hát - Xuân Quỳnh.

74) Áo lụa Hà Đông - Nguyên Sa.

75) Bài thơ của một người yêu nước mình - Trần Vàng Sao.

76) Người đẹp - Lò Ngân Sủn.

77) Đồng dao cho người lớn - Nguyễn Trọng Tạo.

78) Tống biệt hành - Thâm Tâm.

79) Dấu chân qua trảng cỏ - Thanh Thảo.

80) Đất nước - Nguyễn Đình Thi.

81) Những người đàn bà gánh nước sông - Nguyễn Quang Thiều.

82) Nghe tiếng cuốc kêu - Hữu Thỉnh.

83) Bao giờ trở lại - Hoàng Trung Thông.

84) Bờ sông vẫn gió - Trúc Thông.

85) Bến đò ngày mưa - Anh Thơ.

86) Thăm lúa - Trần Hữu Thung.

87) Cổ lũy cô thôn - Phạm Thiên Thư.

88) Nói sao cho vợi - Thu Trang.

89) Mưa đêm lều vó - Trần Huyền Trân.

90) Bên mộ cụ Nguyễn Du - Vương Trọng.

91) Nhớ Huế quê tôi - Thanh Tịnh.

92) Màu thời gian - Đoàn Phú Tứ.

93) Đây thôn Vĩ Dạ - Hàn Mặc Tử.

94) Nhớ vợ - Cầm Vĩnh Ui.

95) Em tắm - Bạc Văn Ùi.

96) Một ngày ta ngoái lại - Đinh Thị Thu Vân.

97) Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng - Chế Lan Viên.

98) Bếp lửa - Bằng Việt.

99) Vườn trong phố - Lưu Quang Vũ.

100) Thương vợ - Trần Tế Xương.

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2007

CO HOI




Giáo sư vật lý nổi tiếng George Gate muốn tìm một phụ tá cho mình khi nghiên cứu lĩnh vực truyền điện tín. Ông đăng báo tuyển phụ tá.

Căn phòng đợi hôm ấy chật ních. Mọi người đều chọn cho mình những bộ quần áo sang trọng nhất, nghiên cứu hàng chục sách về morse trước khi đến đây. Họ đều phải chờ ở phòng ngoài cho tới khi được vị giáo sư mời vào phỏng vấn.

Trong khi chờ đợi, họ tán gẫu và cố gắng thể hiện kiến thức của mình. Chỉ có một chàng trai trẻ ngồi yên lặng chú tâm quan sát phòng làm việc của George Gate. Anh đã theo dõi sát sao những công trình nghiên cứu trước đó của vị giáo sư này và rất muốn góp sức với ông.

Nhiều giờ trôi qua, cửa phòng thí nghiệm vẫn đóng im ỉm. Nhà đợi vẫn ồn ã những tiếng bàn cãi sôi nổi. Bỗng chàng trai vẫn ngồi im lặng khi nãy khẽ mỉm cười, bật đứng dậy bước vào phòng thí nghiệm của giáo sư. Cánh cửa không hề khóa. Thoạt đầu họ nhìn chàng trai với ánh mắt thương hại vì cho rằng anh ta không đủ kiên nhẫn chờ và định xin bỏ cuộc. Nhưng không lâu sau, tất cả mọi người đều bất ngờ khi thấy giáo sư George từ phòng thí nghiệm bước ra cùng chàng trai trẻ.

- Xin cảm ơn mọi người đã đến đây, nhưng tôi đã tìm được người trợ lý thực sự có năng lực cho mình rồi. - Vị giáo sư chỉ vào chàng trai.

Mọi người hết sức bất bình trước quyết định đột ngột của giáo sư. Họ đã phải chờ đợi rất lâu, vậy mà thậm chí không có cả một cơ hội để chứng tỏ khả năng của mình.

Giáo sư chậm rãi giải thích:

- Các bạn đã không để ý nhưng ngay từ khi mọi người bước vào đây, máy điện tín của tôi đã liên tục đánh một dòng thông báo bằng tín hiệu như thế này: "Nếu bạn giải mã được lời nhắn này, hãy bước vào gặp tôi". Tôi biết mọi người ở đây đều rất giỏi nhưng chỉ có một cơ hội và người biết tập trung vào mục tiêu chính khi đến đây đã giành được cơ hội đó.

Và chàng phụ tá trẻ đó chính là Thomas Edison, người đã góp phần làm thay đổi thời đại của chúng ta. Cơ hội là cho tất cả mọi người. Nhưng chỉ những người có đủ tập trung và nhạy bén mới đọc được thông điệp của nó.

Thứ Bảy, 3 tháng 2, 2007

BIET DE DI THI

...ĐI THI
Lý Quốc Nam

Con hỏi ba: Tháp Pisa nghiêng bao nhiêu độ?

Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?

Con trả lời để con đi thi “Ai là tỉ phú”.

Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con biết độ nghiêng để con nghiệm ra rằng trên đời này vẫn còn rất nhiều điều chông chênh, sai trái nhưng nếu trong tâm mình vẫn còn nằm trong vòng tay của gia đình thì dù có nghiêng nhưng nó sẽ không thể nào ngã.


Con hỏi ba: Ý nghĩa câu “qua cầu rút ván”?

Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?

Con trả lời để con đi thi “Trúc xanh”.


Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết ý nghĩa câu đó để con nghiệm ra rằng mình sống ở đời phải có trước có sau.


Con hỏi ba: Đèn xanh đỏ có tự khi nào?

Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?

Con trả lời để con đi thi “Rồng vàng”.

Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết để con nghiệm ra rằng cho đến lúc nào người đời mới hiểu được một quy luật hết sức đơn giản. Sống ở đời phải biết nhường nhau để có kết quả tốt hơn.


Con hỏi ba: Cái máy giặt giá bao nhiêu?

Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?

Con trả lời để con đi thi “Hãy chọn giá đúng”.

Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết giá để con nghiệm ra rằng phải mất rất lâu mình mới dành dụm đủ tiền để mua cho mẹ cái máy giặt hoặc mặc giữ kỹ đồ hơn cho mẹ đỡ phải nhọc nhằn.

Kiến thức là một tài nguyên quý giá, biết nhiều là một điều tốt. Nhưng biết nhiều đó mới chỉ là người có trí nhớ tốt mà trí nhớ con người hiện đã thua xa những thiết bị nhớ của máy vi tính, điện thoại di động.

Còn việc nghiệm ra những điều từ những gì mình biết thì đó mới là những người có học thức uyên thâm mà việc nghiệm ra thì chưa và sẽ không có con CPU nào qua được bộ óc con người.


(Theo Người lao động)

Thứ Ba, 7 tháng 11, 2006

co mot cau truyen co tich





Con rối muốn làm người

Cát Phượng Nguyễn Phước


Ngày nảy ngày nay tại một thành phố xinh đẹp, có một con rối tóc dài mượt như nhung, đôi mắt to tròn, cái miệng dễ thương luôn cười rất xinh xắn. Con rối xinh xắn đó tên là ... À, mà không biết cũng được, đâu có gì quan trọng đâu.



Con rối đi theo đoàn rối biểu diễn ở khắp nơi. Ở mỗi nơi nó mang một cái tên khác nhau, một cái vai khác nhau. Ở mỗi nơi nó đều được người ta yêu thích và hoan nghênh nhiệt liệt.



Một hôm, con rối nằm mơ thấy một vị thần nói với nó rằng:



"Này con rối, con đã sống rất tốt trên đời, con có thể trở thành ngừơi đấy, con có muốn làm người không?"



Con rối trả lời:



- Con muốn làm người.



"Vậy thì con hãy để ngừơi ta gọi tên thật của con, tên con là ... Đó là một cái tên mà rất nhiều người cho là xấu xí, nhưng chỉ cần người khác gọi tên con và yêu thương cái tên đó thì con sẽ trở thành người"



Con rối trả lời :



- Nhưng cái tên đó làm sao người ta chịu gọi tên con ? Sao ngài không cho con một cái tên khác ?



Vị thần trả lời "Tên con do số phận đặt, không phải ta". Nói rồi, Ngài biến mất.



Năm này qua năm khác, con rối cười, con rối khóc, con rối cử động dưới những sợi dây. Con rối kết bạn với những con rối khác và những con người, thân có, sơ giao có, nhưng cũng không ai biết đến tên thật của nó. Nhưng con rối luôn muốn làm người.



Đến một ngày, con rối quyết định nói cho người ta nghe tên của mình. Con rối đến bên cô bé bán kem - bạn thân của con rối hơn một năm qua và nói rằng:



- Cô bé bán kem ơi, tôi đã chơi với cô hơn một năm rồi, nhưng cô chưa bao giờ biết đến tên thật của tôi. Bây giờ tôi muốn cô biết.



Cô bé bán kem dù ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười trả lời:



- Bạn rối hãy nói cho tôi nghe tên của bạn đi. Tôi là bạn thân của bạn, tôi muốn biết tên của bạn.



- Nhưng tên của tôi có thể cô bé sẽ thấy xấu lắm...



- Có gì đâu! Dù xấu như thế nào đi nữa chẳng phải bạn luôn là bạn tôi sao? Bạn cứ nói đi, đừng ngại...



Con rối chăm chú nhìn cô bé, rồi khẽ ghé miệng sát vào:



- Tên tôi là...



- Aaaaaaaaaaaaaaaa... - Cô bé bán kem hoảng hốt, khuôn mặt xanh xao và bất thần.



Rồi cô bé bán kem xa dần, xa dần, không còn nói chuyện với con rối nữa. Cô bé bán kem xem con rối như là quái vật. Con rối buồn... buồn lắm. Nhưng con rối không bỏ cuộc vì nó không muốn cô đơn, nó muốn có người gọi tên của nó. Nó muốn có ngừơi yêu thương nó và cái tên ấy. Nó muốn được làm người.



Một ngày kia, con rối đến bên người chăn bò - bạn thân của con rối đã năm năm và nói rằng:



- Anh chăn bò ơi, tôi và anh đã làm bạn năm năm rồi nhưng chưa bao giờ anh biết đến tên thật của tôi. Tôi muốn nói cho anh nghe vì tôi muốn có người gọi tên tôi.



Người chăn bỏ dù ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười trả lời:



- Bạn hãy nói đi. Tôi là bạn của bạn, tôi muốn biết tên thật của bạn lắm.



- Nhưng tên của tôi có thể anh sẽ thấy xấu lắm...



- Có gì đâu! Dù xấu như thế nào đi nữa chẳng phải bạn luôn là bạn tôi sao ? Bạn cứ nói đi, đừng ngại...



Con rối chăm chú nhìn người chăn bò, rồi khẽ ghé miệng sát vào:



- Tên tôi là...



Ngừơi chăn bò cũng ít nói chuyện dần, rồi xa dần, xa dần con rối. Người chăn bò xem con rối như là quái vật. Con rối buồn... buồn lắm.



Bạn bè của con rối bảo "Mày đừng nói cho người ta biết tên thật nữa, người ta rồi sẽ bỏ rơi mày, khinh miệt mày như chúng tao mà thôi". Một con rối khác nói "Mày không thể làm người được đâu". Nhưng con rối không bỏ cuộc vì nó không muốn cô đơn, nó muốn có người gọi tên của nó. Nó muốn có người yêu thương nó ngay cả khi biết đựơc cái tên. Nó muốn được làm người.



Con rối đến bên người cha đã tạo ra nó và nói rằng:



- Cha ơi, cha đã tạo ra tôi, cha đã cho tôi hình hài này, vóc dáng này, từ con mắt đến bàn tay. Cha đã nuôi tôi, đã cho tôi những vai diễn. Tôi cám ơn cha nhiều lắm. Tôi yêu cha nhiều lắm. Tôi muốn nói cho cha nghe tên thật của mình.



Người tạo ra con rối ngạc nhiên và bảo:



- Tên thật? Không phải ta đã đặt cho con một cái tên sao? Tên của con là ...



Con rối lắc đầu:



- Không phải đâu cha ơi! Đó là tên cha đặt, còn tên mà số phận đặt cho tôi không phải như thế.



Người tạo ra con rối nheo mắt suy nghĩ rồi ôm lấy con rối vào lòng:



- Thế tên thật mà số phận đã đặt cho con là gì, con của ta?



- Nhưng tên của tôi có thể cha sẽ thấy xấu lắm...



- Dù xấu như thế nào đi nữa thì con vẫn là con của ta, ta là người đã sinh ra con, cho dù tất cả mọi người có bỏ rơi con thì ta vẫn còn đó.



Con rối chăm chú nhìn người đã tạo ra nó, rồi khẽ ghé miệng sát vào:



- Tên của tôi là ...



Người tạo ra con rối lên tim và ngất xỉu ngay tại chỗ. Sau khi được người ta cấp cứu và dưỡng bệnh một thời gian, ông dù rất yêu thương và rất nhớ con rối nhưng cũng không bao giờ muốn gặp nó, không bao giờ muốn nó bước chân vào nhà ông nữa. Ông không thể chấp nhận mình đã tạo ra một con rối như thế này. Ông xem con rối như một quái vật.



Con rối buồn lắm...



... và nó ra đi.



Con rối vẫn đi, nó cùng với những con rối khác diễn những vở diễn vĩ đại của cuộc đời. Nó đi rất nhiều nơi. Nó có rất nhiều tiền. Ở mỗi nơi nó mang một cái tên khác nhau, một cái vai khác nhau. Ở mỗi nơi nó đều được người ta yêu thích và hoan nghênh nhiệt liệt nhưng mà có ai biết đến tên của nó đâu. Và nó cũng không muốn người ta biết đến cái tên của nó nữa... một cái tên ai cũng cho là xấu xí.



Con rối vẫn cười bằng gương mặt người ta đã vẽ cho mình, vẫn diễn bằng những kịch bản mà người ta giao cho nó, nói những câu người ta thích nghe, làm những thứ người ta thích nhìn. Đôi khi nó cũng tự viết kịch bản cho mình nhưng đó là những kịch bản trong im lặng.



Ngày nảy ngày nay có một con rối, con rối có tên là ..... và mấy chục năm sống trên đời vẫn không ai gọi tên nó.





o O o




Lời của người viết:



Có một bộ truyện tranh mang tên Monster kể về một con quái vật không tên. Con rối trong câu chuyện cổ tích này có tên, nó tên là ... - à, mà thôi, biết cũng có làm được gì đâu vì bạn sẽ không gọi tên nó. Con rối rất dễ thương, nó dù không được làm người nhưng mãi mãi sẽ không bị biến thành quái vật.



Có nhiều bạn đọc xong câu chuyện sẽ biết đựơc tên thật của con rối, vậy thì bạn đừng nói cho người khác nghe nhé, vì con rối không muốn bị xem là quái vật. Nó là một con rối rất dễ thương.






Thứ Ba, 12 tháng 9, 2006

Duyen may va su lua chon




Khi ta gặp được đúng người ta yêu, ở đúng vào một nơi nào đó, vào đúng một thời điểm nào đó. Ðó là duyên may.

Khi bạn gặp ai đó làm lòng bạn xao xuyến. Ðó không phải là một sự lựa chọn.Ðó là duyên may.

Khi bạn gặp tiếng sét ái tình (và không ít những đôi lứa đến với nhau từ đây) thì chắc chắn không phải là một sự lựa chọn. Ðó là duyên may.

Vấn đề là những gì xảy ra tiếp sau đó. Khi nào bạn vượt qua tình trạng bồng bềnh, choáng ngợp và chìm đắm của tình yêu để bước sang một tầm thức mới? Đó là khi lý trí trở về, khi bạn ngồi lại và suy nghĩ xem liệu bạn có thật sự muốn tiến tới một mối quan hệ bền vững hay để tất cả vào kỷ niệm. Nếu bạn quyết định yêu một ai đó với tất cả những nhược điểm của người đó. Ðó không còn là duyên may nữa. Ðó là sự lựa chọn.

Khi bạn chọn sánh vai cùng một ai bất kể những ngọt bùi, đắng cay ... của cuộc đời. Ðó là sự lựa chọn. Cho dù bạn biết rất rõ rằng có rất nhiều người ở bên ngoài trái tim bạn duyên dáng hơn, giàu có hơn người bạn yêu, nhưng bạn vẫn quyết lòng yêu người đó không thay đổi. Ðó là sự lựa chọn.


Sự choáng ngợp, bồng bềnh và tiếng sét tình yêu đến với ta bằng cơ may, nhưng tình yêu đích thực thì chính là sự lựa chọn của trái tim, chính sự lựa chọn của chúng ta. Nói về bạn đời, có một câu nói khá hay và tôi tin là đúng: "Ðịnh mệnh mang chúng ta đến với nhau nhưng chính chúng ta làm cho định mệnh thành sự thật".


Chúng ta sống trên đời này không phải để tìm thấy một người hoàn mỹ để yêu mà chính là để học cách yêu thương một người không hoàn mỹ một cách trọn vẹn...



Chúng ta không thể nói chính xác lúc nào tình bạn hình thành. Cứ nhỏ từng giọt nước vào ly, sẽ có lúc một giọt nước làm tràn ly. Cũng vậy, trong mỗi chuỗi những điều dễ thương, tử tế, sẽ có một điều làm con tim tràn đầy (Samuel)

♥ ♥ Điều Kì Diệu Mang Tên Tình Yêu ♥ ♥



Nếu ta yêu một người mà người ấy không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng với bản thân vì ta đã không làm điều gì sai trái cả. Tất cả chỉ vì tình yêu đã không chọn chỗ dừng chân nơi trái tim người ấy mà thôi.

Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu ngừơi ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận để không gây đau khổ. Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.

Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta , nhưng rồi tỉnh yêu lại ra đi, thì cũng đừng nên níu kéo hay đỗ lỗi mà hãy để nó ra đi. Mọi lý do đều có ý nghĩa riêng của nó và rồi ta sẽ hiểu. Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu. Mà là tình yêu chọn lựa ta. Tất cả những gì mà chúng ta thật sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kì diệu của nó khi tình yêu đến. Khi tình yêu ngập tràn trong tâm hồn ta, hãy cảm nhận từng hơi thở của nó nhưng rồi hãy dang rộng tay và để cho nó ra đi một khi tình yêu đã muốn thế. Hãy mang tình yêu đến cho những người đã làm sống lại tình yêu trong ta, mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn, mang đến cho thế giới xung quanh mình bằng mọi cách mà ta có thể làm được.Có những người đang yêu đã sai lầm. Sống một cuộc sống không tình yêu lâu ngày, họ cho rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Họ ngỡ rằng con tim là một chỗ trống mà tình yêu có thể lấp đầy, họ bắt đầu nhìn tình yêu như một điều sẽ phải đến với mình, hơn là một điều xuất phát từ chính bản thân mình. Họ quên đi điều kì diệu nhất của tình yêu , đó là – tình yêu là một món quà – mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi . Hãy nhớ lấy điều này và giữ gìn nó trong trái tim mình .Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật. Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu đến ngự trị trong ta dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời mình

Đừng bao giờ rời khỏi người mình yêu để đến với người mình thích. Bởi vì 1 ngày nào đó, người bạn thích cũng sẽ bỏ rơi bạn để đến với người mà họ yêu. Tối nay người mà bạn yêu sẽ nhận ra họ yêu bạn biết bao giữa 1h và 4h sáng. Nếu bạn không gửi tin nhắn này cho 10 người thì ngày mai bạn sẽ gặp 1 cú shock và chuyện tình cảm sẽ không gặp may trong vòng 3 năm. Còn nếu bạn nhận lại tin nhắn này từ bất cứ ai, người đó sẽ là bạn thật sự của bạn, hoặc ít ra là một nữa mà bạn đang tìn kiếm. GỬI ĐI, ĐỪNG LƯỜI

Có ai đó đã nói rằng : - Hãy hát như chẳng có ai đang nghe - Hãy nhảy múa như không có ai nhìn - Hãy làm việc như thể bạn không cần tiền - Hãy yêu như chưa từng có ai làm bạn đau đớn - Hãy luôn là chính mình dù trong mọi hoàn cảnh ... Và hãy sống như thể trái đất này chính là thiên đường của bạn ! Bạn hãy gửi câu chuyện này đến những người bạn của mình. Nếu bạn không gửi, sẽ chẳng có điều không may nào đến với bạn cả. Nếu bạn gửi - sẽ có một ai đó mỉm cười !!! Và đó mới là điều quan trọng nhất trong tình bạn... ^.^


Thứ Hai, 4 tháng 9, 2006

Phu nu that su muon gi?




Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi, có một ngôi làng của bộ tộc Adam sống trong một thung lũng. Tất cả mọi người trong bộ tộc đều lấy tên của bộ tộc để đặt trước tên của mình như một sự tôn vinh, Adam1, Adam2, và cứ thế tăng dần lên...



Một ngày nọ, tù trưởng của làng, Adam1, bỗng nẩy ra ý định mình sẽ làm một chuyến phiêu lưu. Anh ta đem theo tất cả những thứ cần thiết, trao quyền tù trưởng cho người bạn thân nhất của mình là Adam2 rồi lên đường.



Chuyến phiêu lưu nào cũng đến lúc kết thúc, và Adam1 giờ đây đang trên con đường trở về ngôi làng yêu quí của mình. Gần về đến làng, Adam1 chỉ còn phải đi qua một con đường nhỏ xuyên qua núi.



Bỗng nhiên, một con quái vật khủng khiếp nhảy ra ngay trước mặt anh, nói với Adam1 rằng nó sẽ giết chết anh nếu không trả lời được câu đố của nó.



Nó nói rằng đây là một câu đố vô cùng khó, hàng trăm hàng ngàn năm nay, những bộ óc siêu việt nhất của loài người cũng không tài nào có câu trả lời đúng, vì thế nó sẽ cho Adam1 thời gian một năm để tìm ra câu trả lời. Quá thời hạn đó nó sẽ tìm đến để giết chết Adam1 (đương nhiên là nó sẽ làm được- quái vật mà) và tiện thể tiêu diệt luôn cả làng của anh ta.



Và câu hỏi đó là : "Phụ nữ thật sự muốn gì?"



Đây quả là một câu hỏi quá sức khó đối với Adam1, nhưng không còn cách nào khác, anh đành chấp thuận.



Trở về, Adam1 hỏi tất cả mọi người trong làng, nhưng không ai đưa ra được câu trả lời hoàn hảo. Adam1 cũng mời tất cả các nhà thông thái của bộ tộc Adam đến để hỏi, các nhà thông thái tranh cãi với nhau rất lâu, rất lâu mà vẫn không tìm ra được câu trả lời .



Cuối cùng họ khuyên Adam1 nên đến hỏi mụ phù thuỷ già sống gần đó, tuy nhiên cái giá phải trả cho mụ thường là rất đắt...



Những ngày cuối cùng của thời hạn một năm cũng đã tới gần. Adam1 không còn cách nào khác là đến xin ý kiến của mụ phù thuỷ. Cô ta đồng ý sẽ đưa câu trả lời nhưng với một điều kiện. Đó là cô ta muốn lấy Adam2, vị tù trưởng rất đẹp trai, phong độ và mạnh mẽ của bộ tộc Adam, bạn thân nhất của Adam1.



Adam1 thất kinh và nghĩ, nhìn mụ phù thuỷ mà xem, mụ vừa cực kì xấu xí lại vô cùng độc ác. Adam1 chưa từng bao giờ thấy một ai đáng sợ như mụ ta. Không, Adam1 sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi đến như vậy. Adam1 cố thuyết phục mụ ta nhưng không, mụ không chấp nhận ai khác ngoài Adam2.



Khi biết chuyện, Adam2 đã nói với Adam1 rằng sự hi sinh đó của chàng làm sao có thể so sánh được với sự sống của Adam1 và sự tồn tại của ngôi làng yêu quý. Và Adam2 quyết định hy sinh.



Cuộc hôn nhân được chấp thuận và Adam1 cũng nhận được câu trả lời. Điều phụ nữ thật sự muốn đó là: "Có thể tự quyết định lấy cuộc sống của mình".



Ngay lập tức tất cả mọi người đều nhận ra rằng mụ ta vừa thốt ra một chân lý. Adam1 của họ nhất định sẽ được cứu. Quả thật con quái vật khủng khiếp nọ đã rất hài lòng với câu trả lời và giải thoát cho Adam1 khỏi cái án tử hình kia.



Sau đó tất nhiên là đám cưới của mụ phù thủy và Adam2. Tưởng chừng như không có gì có thể khiến Adam1 hối hận và đau khổ hơn nữa vì đã để cho bạn mình phải hy sinh như vậy. Tuy nhiên chàng tù trưởng Adam2 của chúng ta vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự.



Đêm tân hôn, Adam2 thu hết can đảm bước vào động phòng. Nhưng, gì thế này? Trong phòng không phải là mụ phù thủy già nua xấu xí mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp đợi chàng tự bao giờ.



Nhận thấy sự ngạc nhiên trên nét mặt chàng, mụ phù thuỷ từ tốn giải thích là vì chàng rất tốt với cô lúc cô là phù thuỷ nên để thưởng cho chàng, cô sẽ trở thành một người xinh đẹp dễ mến đối với chàng trong một nửa thời gian của ngày. Vấn đề là chàng phải lựa chọn hình ảnh của nàng vào ban ngày và ban đêm.



Chao ôi sao mà khó thế? Adam2 bắt đầu cân nhắc:



Ban ngày nếu nàng là một cô gái xinh đẹp thì ta có thể vênh mặt, ưỡn ngực tự hào cùng nàng đi khắp nơi cùng anh em, nhưng ban đêm làm sao mà chịu cho nổi?



Hay là ngược lại nhỉ, học ở Bách Khoa bao năm rồi ta đâu cần sỹ diện với bạn bè cơ chứ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người đi, còn khi màn đêm buông xuống ta sẽ tận hưởng thiên đường cùng nàng công chúa kiều diễm kia?



Adam2 đã nghĩ ra câu trả lời cho mình, trước khi nhìn xuống dưới, nếu bạn là 1 Adam, bạn cũng nên có câu trả lời, ai mà biết được liệu bạn có rơi vào tình huống này hay không .






o O o




Adam2 đã bảo mụ phù thuỷ hãy "tự quyết định lấy số phận của mình". Tất nhiên câu trả lời này đã làm cho mụ phù thuỷ đội lốt cô nàng xinh đẹp kia hài lòng và nàng ta nói rằng nàng ta sẽ hóa thân thành một cô nương xinh đẹp suốt đời. Đó là phần thưởng cho người biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.















Vậy bài học rút ra từ câu chuyện này là gì???

















Như Adam2 sau này vẫn nói đi nói lại với con cháu…















Vợ bạn đẹp hay xấu điều đó không quan trọng, từ sâu bên trong cô ta vẫn là một mụ phù thuỷ.