Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2007

Đà Lạt mộng mơ...




Wow, vừa từ ĐL về cách đây 2h. Mệt lả, buồn ngủ, bụng cồn cào...vậy mà cái tay vẫn gõ được. Có quá nhiều hình hot, mai post lên flickr vậy. Bi h đi ngủ. Mai viết tiếp...

Du hí ĐL ko có người iu, cái đầu cũng minh mẫn, lý trí hơn, ko trượt vào những giấc mơ dài (chỉ bị chụp ếch ở thác Damri lúc đang quay film dòng nước, xén chút nữa là rơi con HTC của mình xuống vực rùi, mô phật).Có thể chia cuộc đi này thành những trường đọan vui buồn nẫn nộn như sau:

1.Xe bết:

Bết là vì khi leo lên xe thì chỉ còn 2ghế đủ cho 2chị em. Đừng tưởng thế là ngon ăn. Ngồi được 10-15' thì tài xế bảo xe hư, chuyển xe khác. Ba chân bốn cẳng chạy sang xe khác giành chỗ, quá mừng vì có chổ ngồi. Hả hê được 10' thì tài xế lại kêu chuyển tập hai. Hú hồn vì cuối cùng ở xe thứ 3 mặc dù ít ghế hơn nhưng cũng có chổ ngồi ko phải đứng (share ghế với người khác mừ). Bết nữa là đi ngay tháng an toàn giao thông, mức phạt tăng gấp đôi, ba lần nên bus chỉ dám lết cả đọan đường từ SG->ĐL. Tới nơi thì đồng hồ gõ đúng 1h sáng. Đã vậy cái Dona Villa mới tinh tích taxi cũng pó tay, tìm mãi mới thấy nó nằm ở nơi đúng với từ khỉ ho gò gáy luôn.

2.Đả đảo vnm:

Trời ạ, cho người ta đi họp ở tận chổ đèo heo hút gió mà lại chẳng chuẩn bị phòng gì hết tráo, đến nơi thì bảo hết phòng, bắt mình ngủ chung phòng, chung giường nữa mới ghê với 1bà cô miệng nam mô mà...toàn chơi sốc óc.Còn thằng em thì ngủ nhờ phòng người khác.Lý do vì nhiều người mời 1mà đi 2-3-4-10 người (há có phải bắt mình chịu đổ vỏ cho thằng khác)Tất nhiên mình đả đảo, đả đảo kịch liệt bằng 1tràng ngôn từ văn học.Nhưng cuối cùng thì cũng thua cuộc thôi, chả nhẽ 1h30 lại đi lang thang mướn KS? 2h sáng mới được ngủ. 5h30 thức dậy đi tới đi lui đợi bà cô ra khỏi WC để mình có nơi giải tỏa nỗi buồn sinh lý. 6h cô ấy ra nói "Dậy sớm đi ăn sáng đi con", vừa nhào tới WC thì cô ấy đã nhanh tay đập cửa trước mũi mình, thế là cắn răng đợi...6h30, WC đã thuộc về mình, hic hic, mừng đến rơi nước mắt.

Theo lịch trình, 7h30 AM họp, nhưng thực tế phủ phàng hơn, dời tới 1h30. Vậy là cả buổi sáng lang thang cơ nhỡ. May là có đoàn TN cho có giang đi chợ, đi Dinh3, đi Hồ Tuyền Lâm. Hết buổi sáng trong sự vui vẻ, lẫn ... Trưa, đoàn này về trễ (một phần do mình mê shopping, so sorry). Cơm canh chẳng những nguội lạnh mà còn le hoe vài cọng rau, hix hix, ăn chay 1bữa vậy. Kêu trời thêm lần nữa, biểu ngừi ta lặn lội mấy trăm cây số mà chứ hề chuẩn bị ăn ở gì tráo.Ăn xong, cô ấy bảo cô để cửa để con vào ngủ, nhưng bực thì làm sao ngủ???

3.Café Thanh Thủy

Trưa, buồn bơ vơ trên đồi chó ăn đá chụp vài ảnh hoa dại, có xe của đòan ĐN đi ngang, 3anh chàng rủ đi café, sẵn buồn thế là leo lên đi luôn. GS ĐN có hơn gs BD, trẻ, vui vẻ hơn hẳn. Tếu táo 1hồi cũng đến 2h trưa, cuộc họp đã bắt đầu hơn 30', trễ, đi vào phòng họp như đi ăn trộm. Họp, mọi thứ đã có trù bị sẵn chỉ còn duyệt chiếu lệ nữa là ok. Kết thúc buổi họp mỹ mãn, chẳng ai ý kiến ý cò gì tráo, dừng như ai cũng mong ngóng được đi ra ngoài hít thở không khí đặc sản của ĐL. Chấm hết lịch trình làm việc. 5h, theo lịch, 6h ăn buffer ngoài trời. Chán, kêu taxi ra chợ ngó nghiên sướng hơn. Định thuê xe máy thế mà cô tiếp tân để chìa khóa đâu mất, tìm hoài ko ra, ko thì tha hồ vi vu. Đi chợ, mua sắm đủ thứ len về đan móc và quà cho cả nhà. Vào XQ, nhìn những bước tranh thêu tay tỉ mỉ và nghệ thuật, nghe hạc giao hưởng êm dịu, tâm hồn thật thanh thản, thật tuyệt vời. Ấn tượng nhất là trong quyển lưu bút, có 1anh chàng nước ngoài đề " Beautifull art and price". Tranh đẹp, ti tế nhưng giá thì lên tới trời. 8h, trời se lạnh, tranh thủ mua 1khăn len choàng cổ, mua thêm 1củ khoai lang nướng cho vào túi lâu lâu sờ đến cho ấm người. Hồ Xuân Hương về đêm đèn đóm phản chiếu trên mặt hồ lung linh như vì sao, mưa bụi lất phất khiến cho những đôi đang yêu có cớ nép sát vào nhau. Taxi 1vòng quanh hồ để thưởng thức hết vẻ đẹp ấy, tâm hồn bình tặng như mặt hồ.

Nghe đâu café Thanh Thủy định xây 3tầng trên HXH nhưng bị dân tình phản đối dữ dội, nếu ko thì mình làm gì còn được thưởng thức cảnh đẹp bờ hồ và nhâm nhi trà Ô Long nóng hổi nữa.

4.Café ma:

Ông taxi giới thiệu ở ĐL có 1quán café còn đẹp và nổi tiếng hơn cả TT, dân chúng xa gần hay tìm tới, máu tò mò nổi lên thế là đi. Từ HXH, chạy ra Dinh 3, chu choa, đường tối um, quán "Cung tơ vàng" nằm trên đồi, nhấp nháy mấy ngọn đèn xanh đỏ tí ti. Có người cầm đèn pin để soi đường lên đó. Lần hồi với chiếc đt cuối cùng thì cũng tới nơi. Hỡi ôi, quán bé xíu xiu,chỉ có vài bóng đèn dầu,trước cửa đề bảng "Đề nghị quý khách tắt đtdđ, nói khẽ tránh làm ồn", có 1cô vừa đàn vừa hát nhạc Trịnh. Căn phòng chật ních người, vài nhóm lên đến quán mục sở thị rồi tự rút lui trước vẻ liêu trai ma quái ấy. Xuống đến đường chính, vài nhóm người bị taxi thuốc y như mình, nhìn nhau cười và rút máy gọi taxi khác quay về HXH. Thế là giành taxi với nhau. Về đến HXH, cả bọn lại gặp nhau trong café Thanh Thủy, lại cười với nhau vì cái sự quê của mình.

Trong 1ngày, ngồi ở 1quán ở cùng 1chỗ 2lần, nghĩ cũng vui, đi lòng vòng rồi lại quay về điểm xuất phát. Tuy xa mà gần, tùy gần mà xa.

5.Thác đọa đày

Trên đường về, theo hẹn thì mình sẽ ghé ngang Madaguot thăm MHạnh, nhưng do đi chợ sáng tha về nhiều đồ hàng bông, lại đèo bồng thằng em, nên đi về thẳng BD (có giang xe TN lần nữa, ngại kinh khủng khiếp đảm). Đi thác Damri, leo cầu thang bộ trơn ướt xuống dưới, hồn bay phác lạc, hic hic, thật tội cho kẻ sợ độ cao như mình, tay chân lẩy bẩy như bà già chống gậy. Xuống đến nơi, hí hửng chụp hình, quay film ko để ý đến dưới chân đầy rêu, làm cái ạch, có cả 1clip đang quay giữa chừng tối thui vì bị ngã. Thế là chân lại run , ríu lại, mặt mày tái mét, bò lết lên cầu thang mà bụng chỉ biết cầu trời, khấn phật.

Đi từ 7h sáng, 7h tối mới tới nhà sau những hồi vãng cảnh. Đói, mệt rã rời, tay chân như của ai đó chứ ko fải của mình, tắm rữa, ngủ 1giấc thật ngon lành. Có lẽ đây là lần đi ĐL vui và tếu nhất của mình, tạm biệt đồi thông, tạm biệt bờ hồ, tạm biệt se se lạnh (mình hay đùa là cám ơn lạnh).


Thứ Năm, 4 tháng 10, 2007

CÀ PHÊ BIỂN...




Biển thật bao la, rộng lớn, ta đứng trước biển, lòng tràn nhập nỗi hân hoan xen lẫn lo sợ. Biển có thể cho ta không khí trong lành, nguồn tài nguyên vô tận, cảnh quan hùng vĩ... nhưng cũng có thể mang đến cho con người bao điều khiếp đảm. Trước biển, bao cảm xúc pha trộn với nhau, ta chỉ khao khát được tận hưởng và khám phá chúng đến cạn kiệt. Ta muốn hòa vào biển, nhưng lại đứng lặng yên để nhìn bọt sóng tan ra. Ta bất lực,phó mặc cho bản năng chi phối.

Như những con dã tràng, như bọt biển, như những hình vẽ trên cát...rồi mọi thứ sẽ bị xóa sạch, tất cả chỉ còn lại là những hạt cát, bé nhỏ...

Ta chỉ ước ao sao cho giấc mơ ấy đừng bao giờ biến mất, ta sẽ ko đối mặt với thực tế rằng ta ko thể lúc nào cũng ở bên biển, thả thời gian rôi theo sóng. Ta vẫn nối tiếp những thời khắc là chính bản thân ta. Nối tiếc chính là một cảm xúc đẹp, ta tự nhũ với lòng như thế vậy.

Ta bước sang tuổi mới, vẫn hồn nhiên quá đỗi với cuộc đời, rồi ta sẽ xây giấc mộng ấy thành hiện thực. Ta đang tập đi và ta cố gắng để ko bị ngã, nếu có ngã thì ta cũng mỉm cười đứng dậy tiếp tục bước...vì rồi ta sẽ biết chạy.

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2007

October 03, 2007

CHÀO TÔI TUỔI MỚI!

Sinh nhật ko hoa, ko quà, ko bánh, ko người iu, ko lời chúc... nhưng cũng đáng để nhớ. Hôm nay, mình thêm 1tuổi, thêm 1năm để hòan thiện bản thân. Hơn hết, mình đang hạnh phúc vì những gì đã và đang có được. Và năm sau mình sẽ có được nhiều thứ hơn nữa để tự hào.

Ngày mai, giỗ cô Năm, thêm 1năm nữa để nỗi đau mất mát nguôi ngoai nhưng lại thêm 1năm để tưởng nhớ những gì đẹp nhất của cô.

Thời gian 1năm, 365ngày, ko thể dài hơn hay ít đi nhưng những gì tốt đẹp mà chúng ta thực hiện được thì có thể.

Chó, mèo hoang và hoa lan.

Hôm qua,vì mẹ cắt giảm biên chế bảo vệ nên phải tiễn bé Mi xù về nhà người khác. Nuôi nó hơn năm nay, cô nàng vốn tính nghịch ngợm, lém lỉnh, và chúa ở dơ, chẳng bao giờ đứng yên cho mình tắm được lấy 1giây. Nó cũng là đứa duy nhất dám xơi hồ điệp của mẹ. Vậy mà khi gặp cô chủ mới, nó sà ngay vào lòng người ta,tỏ vẻ thật ngoan hiền ngồi yên để họ mang đi. Mẹ bảo cho nó là đúng, đồ phản phúc ấy nuôi làm gì. Với lại làm sao chăm hết 5 em khuyển 1lúc được.

Mèo hoang, ban đầu chỉ có 1cô nàng có bầu. Sau vài tháng, bây giờ nhà mình trở thành nơi tập kết của chục con. Trời ạ, nó vào nhà người ta ăn vụn, đẻ con rồi chẳng chịu đi, đẻ được 1lần thì đẻ tới lần thứ 2...làm cả nhà đầy mùi ...hôi hám. Cả lũ bọn chúng nếu chỉ có thế thì cũng chưa gọi là quá đáng lắm. Đằng này, chúng lại bày ra chiêu đi thăng bằng trên giàn lan của mẹ, khiến cho cây lan nào cũng gãy đầu, gãy đọt, dập hoa. Điên nhất là cái mặt của con đầu đàn, trông thật gấu với 1cái bớt to đùng, 1vết sẹo xém nửa tai, đã vậy còn hay khoe nanh gầm gừ. Mẹ đòi nấu nước sôi tắm hết cả lũ.

Sau nhiều lần quy hoạch treo thì cuối cùng giàn lan của mẹ đã có hộ khẩu thường trú để trú mưa, tránh nắng, tránh cả sự phá hoại của lũ thú vật.

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2007

Mưa, trời lại mưa




Bão số 5 đến. Bầu trời lại đầy mây đen. Những cơn mưa được báo trước khiến người ta nao lòng khi có việc phải ra đường. Chán thật. Mưa, nghỉ học. Nghỉ được 1buổi lại muốn nghỉ thêm buổi thứ 2, 3, 4...Những thứ học được thật chẳng đâu vào đâu. Mưa, có lẽ để thử thách lòng người. Mưa, ta có vượt qua được chính sự chây ì của bản thân?

Còn 2ngày nữa sẽ đến lúc mình phải nghiêm túc nhìn lại những gì đã và chưa thực hiện được để đặt ra mục tiêu mới. 2ngày ko dành cho việc nghỉ ngơi.

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2007

Đường chân trời




Hôm nay, một ngày ko mưa cũng chả nắng. Cũng như mọi ngày, hoàng hôn với đường chân trời lấp lửng những tảng mây ngã màu đỏ cam vàng lục lam chàm tím.Chúng hòa quyện vào nhau đến nỗi tưởng chừng chỉ có 1màu mang tên ảo ảnh. Bỗng ta nhận ra rằng đường chân trời sao đẹp lạ lùng đến thế. Tự nhiên, chỉ muốn chạy thật nhanh đến nơi cuối nẻo ấy rồi bay lên trời cao bằng 1cây cây vòng đủ màu...như trong truyện cổ tích. Nhưng, ta biết chẳng có nơi thiên đàng gọi là cuối chân trời đâu vì trái đất này hình trái quít mà (đâu có tròn vo mà kêu là trái cam nè). Kiến thức khoa học bổ ích thật nhưng nó lại giết chết sự mơ mộng mất rùi. hix hix. Cũng có nghĩa là nơi ta đang đứng cũng là nơi một người nào đó ở phía kia của quả quít đang mơ tưởng được bước đến (nếu thật sự có 1ai bị khìn muốn đi mãi để biết bên kia đường chân trời là thế nào như ta bi chừ dzị ). Thật là lẩn quẩn, đứng núi này trông núi nọ thì biết bao giờ ta tự hài lòng với vị trí của mình được. Thôi thì núi nào cũng là núi, nơi nào trên hành tinh này cũng là chân trời.

Đã bao lần mình viết những entry sặc mùi cô đơn, u ám chỉ vì ko hài lòng với những điều quá đỗi bình thường của chính mình. Nhưng, trên hành tinh này có rất nhiều người chỉ biết sống hết mình, thật vô tư, thật công bằng với cuộc đời không bình thường của mình (bao gồm dưới mức bình thường và trên mức bình thường). Người có được nhiều hay chỉ 1đều ưu tú hơn người như : thông minh, hóm hỉnh, hòa đồng, khéo léo, cẩn thận, sáng tạo, khẻo mạnh, xinh đẹp, cần mẫn... thì chắc chắn quá tuyệt vời ko có gì để nói thêm.Có những con người mang trong người điểm yếu to lớn do khuyết tật, do tai nạn, do ...thế mà vẫn sống để chứng tỏ rằng cuộc đời này bình đẳng khi cho tất cả mọi người 24h/day để tồn tại và chứng tỏ sự tồn tại của mình.

Cần nhìn lên để thấy nhiều người hơn mình, và nhìn xuống để thấy mình hơn nhiều người. Trông lên, ngó xuống thế này còn giúp mình lưu thông máu lên não nhiều (sẽ thông minh hơn í) và nhận ra được đâu là nơi mình đang đứng.

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2007

Tháng ngày tồi tệ...1entry ko dành để hiểu




Sau trận núi lửa phun nhan thạch vào giữa tháng 9 đến nay, dư chấncủa nó vẫn còn, liên tiếp là triền miên những giận hờn, mâu thuẫn, trách móc, nặng nhẹ... Mình cần thời gian để suy nghĩ lại ư? Ko phải mình đã có 2năm để khắc phục hậu quả của những lỗi lầm ngày xưa hay sao. 2năm trôi qua với những cơ hội, thời gian, phấn đấu, chuyên môn, tình bạn... dần tàn lụi. Hơn hết chính là ở lòng nhiệt huyết tuổi trẻ của mình, nó đang đi ngang đời tôi, vô tình chẳng thèm ngoáy lại. Sau lần vất ngã đầu tiên mình đã ko đứng lên mà còn để cho bao nhiêu thứ khác gục mặt đi. Một cánh cửa, một lối rẽ khác chăng? Liệu tất cả những thay đổi có giúp mình vượt qua khỏi bóng đen khủng khiếp đang nuốt chửng mình từ bên trong. Ích kỉ, cô độc, tự ái, sĩ diện... những con sâu quấn quanh thân mình để hút máu. Ôi mình ghê tởm chúng nhưng lại phần nào hả hê khi chúng lớn lên. Tại sao mình ko thể vứt bỏ hết quá khứ để sống tốt hơn thế này. Mình buồn, đau nhói, những giọt nước mắt đang chảy trên đôi má nóng hổi nhưng thật vô nghĩa. Mình cần gì nước mắt chứ. Cút đi.

Ôi mối quan hệ giữa người và người sao mong manh dễ vỡ đến thế. Mình sợ tình thương vì nó là thứ có thể giúp người ta vượt qua mọi khó khăn, vất vả nhưng cũng khiến người ta rơi xuống hố sâu tuyệt vọng, khốn cùng. 1lời nói, 1cử chỉ... đâu có phải là 1con người. Đã bao lần mình tự nhủ hãy vứt bỏ đi trái tim, sống thật vô cảm ấy... nó sẽ giúp mày vui vẻ leo lên đỉnh cao của danh vị,tiền tài,sự ngưỡng mộ cho dù có phải nhấn chìm người khác. Nhưng làm sao mình thở được khi không có trái tim? Mình đang tự nhốt chính bản thân vào 1mê cung để rồi lại bức phá, chòi đạp cho nó tang hoang để được tự do. Nhưng đâu là tự do, hay lại chỉ là 1chiếc lồng khác...

Con thú bị trúng tên 1lần rồi sẽ sợ cành cong.

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2007

Tết trung thu đốt đèn đi chơi...




Thấy bé Út nhà mình háo hức làm lồng đèn ông sao, mình cũng cảm thấy nao nao. Từ năm lớp 2,mình đã biết tự làm đèn ông sao rồi ca bài tùng dinh dinh... lê la khắp phố cùng đám nhóc hàng xóm cả 1tuần trung thu chứ ko fải 1ngày . Mười mấy năm, mọi vật thay đổi chóng mặt, bây giờ bọn trẻ thành thị chỉ biết cầm đèn trung thu Trung Quốc kêu ò í e lây huây trong nhà một mình hay với vài đứa họ hàng chứ nào có được la cà ngoài đường như mình ngày xưa. Trung thu năm nào trời cũng lất phất mưa, năm nay có lẽ ko ngoại lệ, áp thấp nhiệt đới mà. Mình cũng chẳng còn mê thích gì lồng đèn ông sao, bánh trung thu, trăng rằm, trẫy hội rước đèn... nữa. Người lớn chỉ thích được ngủ thì phải. Nhưng ngắm nhìn lũ nhóc vui vẻ mình cảm thấy tâm hồn thật bình yên vì sự vô tư lự của chúng.

Mà trung thu cũng là ngày giỗ dì Tư, đối với mẹ thì ngày này là 1dịp những câu chuyện cổ tích bắt đầu từ"hồi đó bà Tư..." hay "ngày xưa tao...". Các câu chuyện cũ của mẹ hình như mình đã thuộc làu mà đối với mẹ vẫn còn mới lắm, cứ như vừa hôm qua. Và hình như cái bệnh hay nói chuyện về ngày hồi đó của mẹ đã lây sang mình.

_________________________________________________________________________

Năm nay, trung thu buồn...