Thứ Ba, 2 tháng 10, 2007

October 03, 2007

CHÀO TÔI TUỔI MỚI!

Sinh nhật ko hoa, ko quà, ko bánh, ko người iu, ko lời chúc... nhưng cũng đáng để nhớ. Hôm nay, mình thêm 1tuổi, thêm 1năm để hòan thiện bản thân. Hơn hết, mình đang hạnh phúc vì những gì đã và đang có được. Và năm sau mình sẽ có được nhiều thứ hơn nữa để tự hào.

Ngày mai, giỗ cô Năm, thêm 1năm nữa để nỗi đau mất mát nguôi ngoai nhưng lại thêm 1năm để tưởng nhớ những gì đẹp nhất của cô.

Thời gian 1năm, 365ngày, ko thể dài hơn hay ít đi nhưng những gì tốt đẹp mà chúng ta thực hiện được thì có thể.

Chó, mèo hoang và hoa lan.

Hôm qua,vì mẹ cắt giảm biên chế bảo vệ nên phải tiễn bé Mi xù về nhà người khác. Nuôi nó hơn năm nay, cô nàng vốn tính nghịch ngợm, lém lỉnh, và chúa ở dơ, chẳng bao giờ đứng yên cho mình tắm được lấy 1giây. Nó cũng là đứa duy nhất dám xơi hồ điệp của mẹ. Vậy mà khi gặp cô chủ mới, nó sà ngay vào lòng người ta,tỏ vẻ thật ngoan hiền ngồi yên để họ mang đi. Mẹ bảo cho nó là đúng, đồ phản phúc ấy nuôi làm gì. Với lại làm sao chăm hết 5 em khuyển 1lúc được.

Mèo hoang, ban đầu chỉ có 1cô nàng có bầu. Sau vài tháng, bây giờ nhà mình trở thành nơi tập kết của chục con. Trời ạ, nó vào nhà người ta ăn vụn, đẻ con rồi chẳng chịu đi, đẻ được 1lần thì đẻ tới lần thứ 2...làm cả nhà đầy mùi ...hôi hám. Cả lũ bọn chúng nếu chỉ có thế thì cũng chưa gọi là quá đáng lắm. Đằng này, chúng lại bày ra chiêu đi thăng bằng trên giàn lan của mẹ, khiến cho cây lan nào cũng gãy đầu, gãy đọt, dập hoa. Điên nhất là cái mặt của con đầu đàn, trông thật gấu với 1cái bớt to đùng, 1vết sẹo xém nửa tai, đã vậy còn hay khoe nanh gầm gừ. Mẹ đòi nấu nước sôi tắm hết cả lũ.

Sau nhiều lần quy hoạch treo thì cuối cùng giàn lan của mẹ đã có hộ khẩu thường trú để trú mưa, tránh nắng, tránh cả sự phá hoại của lũ thú vật.

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2007

Mưa, trời lại mưa




Bão số 5 đến. Bầu trời lại đầy mây đen. Những cơn mưa được báo trước khiến người ta nao lòng khi có việc phải ra đường. Chán thật. Mưa, nghỉ học. Nghỉ được 1buổi lại muốn nghỉ thêm buổi thứ 2, 3, 4...Những thứ học được thật chẳng đâu vào đâu. Mưa, có lẽ để thử thách lòng người. Mưa, ta có vượt qua được chính sự chây ì của bản thân?

Còn 2ngày nữa sẽ đến lúc mình phải nghiêm túc nhìn lại những gì đã và chưa thực hiện được để đặt ra mục tiêu mới. 2ngày ko dành cho việc nghỉ ngơi.

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2007

Đường chân trời




Hôm nay, một ngày ko mưa cũng chả nắng. Cũng như mọi ngày, hoàng hôn với đường chân trời lấp lửng những tảng mây ngã màu đỏ cam vàng lục lam chàm tím.Chúng hòa quyện vào nhau đến nỗi tưởng chừng chỉ có 1màu mang tên ảo ảnh. Bỗng ta nhận ra rằng đường chân trời sao đẹp lạ lùng đến thế. Tự nhiên, chỉ muốn chạy thật nhanh đến nơi cuối nẻo ấy rồi bay lên trời cao bằng 1cây cây vòng đủ màu...như trong truyện cổ tích. Nhưng, ta biết chẳng có nơi thiên đàng gọi là cuối chân trời đâu vì trái đất này hình trái quít mà (đâu có tròn vo mà kêu là trái cam nè). Kiến thức khoa học bổ ích thật nhưng nó lại giết chết sự mơ mộng mất rùi. hix hix. Cũng có nghĩa là nơi ta đang đứng cũng là nơi một người nào đó ở phía kia của quả quít đang mơ tưởng được bước đến (nếu thật sự có 1ai bị khìn muốn đi mãi để biết bên kia đường chân trời là thế nào như ta bi chừ dzị ). Thật là lẩn quẩn, đứng núi này trông núi nọ thì biết bao giờ ta tự hài lòng với vị trí của mình được. Thôi thì núi nào cũng là núi, nơi nào trên hành tinh này cũng là chân trời.

Đã bao lần mình viết những entry sặc mùi cô đơn, u ám chỉ vì ko hài lòng với những điều quá đỗi bình thường của chính mình. Nhưng, trên hành tinh này có rất nhiều người chỉ biết sống hết mình, thật vô tư, thật công bằng với cuộc đời không bình thường của mình (bao gồm dưới mức bình thường và trên mức bình thường). Người có được nhiều hay chỉ 1đều ưu tú hơn người như : thông minh, hóm hỉnh, hòa đồng, khéo léo, cẩn thận, sáng tạo, khẻo mạnh, xinh đẹp, cần mẫn... thì chắc chắn quá tuyệt vời ko có gì để nói thêm.Có những con người mang trong người điểm yếu to lớn do khuyết tật, do tai nạn, do ...thế mà vẫn sống để chứng tỏ rằng cuộc đời này bình đẳng khi cho tất cả mọi người 24h/day để tồn tại và chứng tỏ sự tồn tại của mình.

Cần nhìn lên để thấy nhiều người hơn mình, và nhìn xuống để thấy mình hơn nhiều người. Trông lên, ngó xuống thế này còn giúp mình lưu thông máu lên não nhiều (sẽ thông minh hơn í) và nhận ra được đâu là nơi mình đang đứng.

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2007

Tháng ngày tồi tệ...1entry ko dành để hiểu




Sau trận núi lửa phun nhan thạch vào giữa tháng 9 đến nay, dư chấncủa nó vẫn còn, liên tiếp là triền miên những giận hờn, mâu thuẫn, trách móc, nặng nhẹ... Mình cần thời gian để suy nghĩ lại ư? Ko phải mình đã có 2năm để khắc phục hậu quả của những lỗi lầm ngày xưa hay sao. 2năm trôi qua với những cơ hội, thời gian, phấn đấu, chuyên môn, tình bạn... dần tàn lụi. Hơn hết chính là ở lòng nhiệt huyết tuổi trẻ của mình, nó đang đi ngang đời tôi, vô tình chẳng thèm ngoáy lại. Sau lần vất ngã đầu tiên mình đã ko đứng lên mà còn để cho bao nhiêu thứ khác gục mặt đi. Một cánh cửa, một lối rẽ khác chăng? Liệu tất cả những thay đổi có giúp mình vượt qua khỏi bóng đen khủng khiếp đang nuốt chửng mình từ bên trong. Ích kỉ, cô độc, tự ái, sĩ diện... những con sâu quấn quanh thân mình để hút máu. Ôi mình ghê tởm chúng nhưng lại phần nào hả hê khi chúng lớn lên. Tại sao mình ko thể vứt bỏ hết quá khứ để sống tốt hơn thế này. Mình buồn, đau nhói, những giọt nước mắt đang chảy trên đôi má nóng hổi nhưng thật vô nghĩa. Mình cần gì nước mắt chứ. Cút đi.

Ôi mối quan hệ giữa người và người sao mong manh dễ vỡ đến thế. Mình sợ tình thương vì nó là thứ có thể giúp người ta vượt qua mọi khó khăn, vất vả nhưng cũng khiến người ta rơi xuống hố sâu tuyệt vọng, khốn cùng. 1lời nói, 1cử chỉ... đâu có phải là 1con người. Đã bao lần mình tự nhủ hãy vứt bỏ đi trái tim, sống thật vô cảm ấy... nó sẽ giúp mày vui vẻ leo lên đỉnh cao của danh vị,tiền tài,sự ngưỡng mộ cho dù có phải nhấn chìm người khác. Nhưng làm sao mình thở được khi không có trái tim? Mình đang tự nhốt chính bản thân vào 1mê cung để rồi lại bức phá, chòi đạp cho nó tang hoang để được tự do. Nhưng đâu là tự do, hay lại chỉ là 1chiếc lồng khác...

Con thú bị trúng tên 1lần rồi sẽ sợ cành cong.

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2007

Tết trung thu đốt đèn đi chơi...




Thấy bé Út nhà mình háo hức làm lồng đèn ông sao, mình cũng cảm thấy nao nao. Từ năm lớp 2,mình đã biết tự làm đèn ông sao rồi ca bài tùng dinh dinh... lê la khắp phố cùng đám nhóc hàng xóm cả 1tuần trung thu chứ ko fải 1ngày . Mười mấy năm, mọi vật thay đổi chóng mặt, bây giờ bọn trẻ thành thị chỉ biết cầm đèn trung thu Trung Quốc kêu ò í e lây huây trong nhà một mình hay với vài đứa họ hàng chứ nào có được la cà ngoài đường như mình ngày xưa. Trung thu năm nào trời cũng lất phất mưa, năm nay có lẽ ko ngoại lệ, áp thấp nhiệt đới mà. Mình cũng chẳng còn mê thích gì lồng đèn ông sao, bánh trung thu, trăng rằm, trẫy hội rước đèn... nữa. Người lớn chỉ thích được ngủ thì phải. Nhưng ngắm nhìn lũ nhóc vui vẻ mình cảm thấy tâm hồn thật bình yên vì sự vô tư lự của chúng.

Mà trung thu cũng là ngày giỗ dì Tư, đối với mẹ thì ngày này là 1dịp những câu chuyện cổ tích bắt đầu từ"hồi đó bà Tư..." hay "ngày xưa tao...". Các câu chuyện cũ của mẹ hình như mình đã thuộc làu mà đối với mẹ vẫn còn mới lắm, cứ như vừa hôm qua. Và hình như cái bệnh hay nói chuyện về ngày hồi đó của mẹ đã lây sang mình.

_________________________________________________________________________

Năm nay, trung thu buồn...

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2007

Ngày mưa




Ngoài trời mưa vẫn rơi, thế là 1ngày đầy mưa rôi qua, mưa ướt cả blog của nàng Chuột nhắt lí lắt, bầu trời mọng nước cứ rấm rứt mãi ko thôi...Ôi 1ngày buồn, thế mà có 1blog lại vui đến lạ vì mưa. Mỗi người 1tâm trạng. Sau 1ngày tâm tính tớ xuống cấp đến ngày cơ thể tớ trong tình trạng "treo" lại đến ngày ông trời nhiễm virus khóc nhè. Chẳng biết ngày mai là ngày thế nào nữa. Ba ngày hibernate đủ để bộ não trở nên nhão nhẹt. Chán thật, chắc tớ bị ù lì rồi (nếu ko nói là thiếu IQ). Cố gắng đọc hết quyển luyện essay nhưng trở nên vô dụng, mỗi lần đụng đến nó mắt mi đã dính lại với nhau. Đã buồn, chán lại thêm bực vì chuyện giận hờn với người dưng. Nhàn cư vi bất thiện, 11.30PM, nhá máy cho những số bất kì trong contact list, chỉ có 1người gọi lại, 1người nhắn tin trả lời, những người khác hoặc tắt máy, hoặc ngủ say. Mình bị lây bệnh làm những trò ko giống ai của sư huynh và lớp trưởng Quách. Mà thế lại hay, ko dưng lại cười vì vớ vẩn của chính mình. Tự hỏi lúc gọi lại cho mình HT nghĩ gì nhỉ? "con bé này nhớ mình?" hay "con nhỏ này bị khìn?" hay "phá hả nhỏ?". Chắc có lẽ HT đang bận rộn với luận án tốt nghiệp, với những dự định cho tương lai, với cô bạn gái xinh xắn nhỏ nhẹ, với đám con trai có nhiều chuyện ko cho con gái biết... Nhiều thắc mắc mà lại chả biết có nên hỏi ko? Hỏi thì mỏi miệng với những lí do vì sao phải hỏi, ko hỏi thì chả ai biết mà trả lời nhưng thế lại hay khỏi phiền người ta trả lời gượng gạo.

Tự nhiên nhận ra mình là kẻ lý sự, hay thắc mắc,lại bướng bỉnh.

Đọc blog của chị T_cũng như những người trạc tuổi chị mà dạo này mình có duyên hay gặp_mình nhận ra rằng cuộc sống ko chỉ có tình yêu mà còn cần có nhiều thứ khác như tình bạn, tình thân, và nghề nghiệp. Nếu thiếu 1trong số những thứ ấy con người thật buồn tẻ, cô đơn và hụt hẫng. Sắp bước sang tuổi mới, cánh cửa khác của cuộc đời đang chờ mình đến gõ xin vào, sao mình lại có nhiều điều phân vân đến thế.

Về học hành, nếu cứ học lê lết thì 2năm nữa mình sẽ có 2bằng cử nhân và ít nhất IELT 6.0, có vẻ xán lạn hỉ.

Về tài chính, mình có 1việc làm trong mơ : làm theo năng lực hưởng lương theo nhu cầu_có nghĩa là muốn làm giờ nào thì làm, muốn dzì ngủ giờ nào cũng tùy, muốn chỉ chỏ la mắng ai cũng chả ai phản đối, tuyệt nhiên hổng ai dám nặng nhẹ lại. Tuyệt thật. Nhưng với người khác, tớ thì ngấy tận cổ.

Về tình cảm, cả nhà vẫn thương nhau, người dưng vẫn đem lòng nhớ mình...

...Nhưng theo luật bù trừ thì được cái này phải mất cái kia, những thứ mình mất đi chả khi nào trở lại được và nó luôn khiến mình phải tiếc nuối hùi hụi đến chảy nước mắt(và cả nước bên hàng xóm của mắt). Phải cố gắng dùng những gì mình có để khỏa lấp chỗ khuyết vậy.

Cố lên vì ngày mai có nhiều việc phải làm.

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2007

Tháng chín trời nổi cơn giông...




Miền nam vào thu, ko có cây bàng lá đỏ, hoa sữa nồng nàn và những cô nàng choàng khăn đi dạo phố... như ở miền bắc. Người chưa từng ra bắc, chỉ biết tấm tắc khen mùa thu Hà Nội sao đẹp thế khi có người đến từ phương bắc kể về niềm tự hào của họ. Sáng nay,khẽ nghe rét mướt luồn trong gió, trùng mình vì chiếc áo mỏng manh của thời trang mùa hè còn được mình vươn vấn. Miền nam, chợt nắng chợt mưa, nghịch ngợm pha trộn màu của hai mùa với nhau mỗi ngày. Sự thay đổi mùa làm căn bệnh thời tiết của mình trở chứng. Hôm qua nằm bẹp dí, hôm nay lại lí lắt ra vườn ngắm hoa lá cỏ cành. Người phương nam cũng có khác.

Dạo này mình hơi khó tính, mượn 1lời của cô bạn học cùng khóa MC ngày xưa để nói thay lời xin lỗi vậy. Cho dù mình có thế nào thì các bạn cũng nên "lắng nghe điều hợp lý và bỏ qua những gì chưa vừa ý" nhé.