Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2007

Viet Nam phong tuc I

Các việc kiêng kị của người Việt Nam:

Đầu năm mới, sáng mồng một đầu tháng kiêng đòi nợ, sợ xui cả năm hoặc cả tháng.Đầu năm chưa làm lễ động thổ, kiêng đào đất hoặc giã chày cối và quét nhà, sợ cả năm làm ăn không xin lợi

Sáng sớm kiêng văng tục sợ xui cả ngày

Ba tháng hè sợ cưới xin sợ điều không hay

Năm cùng tháng tận kiêng làm cửa làm nhà và các việc vui mừng sợ điều không hay

Việc vui mừng, việc tế tự, và khi vào chốn quan trường kiêng mặc đồ trắng e thất kính

Nhà có tang kiêng dùng đồ đỏ e trái lễ.Hiếu chủ kiêng ăn trầu,kiêng việc vui mừng,kiêng mặc đồ tơ lụa e thất hiếu.Mặc đồ xô gai kiêng ko được vào nhà ai e sái

Đầu năm mới kiêng mặc đồ chàm,xám, sẫm màu e sái

Đàn bà có chửa con so kiêng hái quả trên cây e quả sinh mất ; kiêng cả việc gần tử thi và kiêng đưa đám e độc; kiêng cho trẻ con trong nhà e độc.

Mẹ chồng chửa kiêng cưới con dâu e độc

Vợ chửa,chồng kiêng đóng cọc và kiêng sát sinh e độc

Người mới đẻ kiêng người ngoài giắt tiền vào phòng sợ trẻ giật mình ; người ngoài kiêng vào nhà sợ cung long thì làm ăn lẩn quẩn, không hay.

Người sống kiêng mặc áo thừa và nằm giường thừa của người chết e độc

Cha mẹ kiêng đưa con gái về nhà chồng e người cười

Vợ chồng kiêng rửa chung một khăn mặt e độc

Con cháu nên kiêng tên ông bà cha mẹ e thất kính

Người trẻ tuổi kiêng tôi vôi e chóng bạc đầu

Trẻ thơ kiêng khen tốt đẹp, béo đẫy, e quở quang ; kiêng đội nón trong nhà e lùn ; trẻ đi học kiêng ăn cơm cháy sợ tối dạ, và kiêng ăn chân gà sợ viết run tay

Học trò đi thi kiêng ăn tôm, vì con tôm như hình chữ Hán là LIỆT (chữ phê hỏng) của quan trường phê, sợ sái.

Làm văn kiêng những giọng sầu thảm bi ai sợ sái

Buôn bán kiêng nói con khỉ,con tiều,con hùm,con beo,sợ ế hàng ; kiêng mặc cả một lời sợ ko được may mắn

Kẻ bán hàng gánh kiêng người ta bước qua đòn gánh sợ gánh ko cân

Làm nhà kiêng làm gian chẵn, phải ba hoặc năm gian mới được,sợ độc ; ko được dựng ngược ngọn cây sợ độc

Làm cửa ngõ kiêng đối ngõ với nhà người khác sợ độc

Trước cửa kiêng người làm nhà chắn hướng sợ bất lợi

Gian giữa kiêng đầu nóc nhà ai xuyên vào sợ độc

Sửa nhà kiêng thu hẹp hơn trước sợ sái

Giường chiếu torng nhà kiêng dựng ngược sợ sái

Ở nhà kiêng ngồi giữa bậc cửa e thất lễ

Ra ngõ kiêng gặp gái e bất lợi

Uống rượu kiêng úp chén và dốc ngược chai e say rượu

Đánh bạc kiêng ăn đầu vịt và kiêng người ngồi vịn vai, chống lẹ sợ hãm tài ; kiêng chia bài trước khi đủ tay sợ không thành

Con hùm kiêng gọi là ông ba mươi, con rắn kiêng gọi là ông lốt, con voi kiêng gọi là ông vâm.

................vvv...............

Tất nhiên các việc kiêng kị trong phong tục cổ truyền (đa phần là cổ hủ) của người VN còn rất nhiều, mong rằng các bạn sẽ góp ý thêm, đây chỉ là một vài điều kiêng kị tiêu biểu mà bạn Chuột bị học để làm bài thi hết môn CSVHVN. Những việc kiêng này thành thật mà nói thì có hơi bị hồn nhiên và duy tâm quá, thời buổi bây giờ mà đem ra khoe với các bạn trong WTO thì quả là hết chỗ nói. Ông bà ta chắc là do không được giác ngộ Chủ nghĩa Marx- Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh, nhất là chưa đi tây, học tiếng ngoại quốc nên đẻ ra lắm thứ buồn cười thế này, vậy mà thời này ko ít kẻ tin sái cổ đâu nhé, không tin Chuột thì bạn về check lại xem (nếu người được khảo sát có 100% máu Việt Nam trong người).

Hôm nay cũng chả có gì tâm sự nhiều hơn... Bạn Chuột vừa đi dạo về, ăn tối món cháo gỏi gà hơi bị ngon.Hiến máu nhân đạo cho vài em muỗi trong công viên, vì bỗng nhiên thích hẹn hò loãng moạng giống film Hàn đóa mòa. Tuy nhiên ra đến công viên thì chàng và nàng tay trong tay, mắt sáng toe để dòm người khác mi nhau và thi xem ai được búng lỗ tai, nhéo nhau nhiều cái hơn (hehehe tất nhiên phần thắng thuộc về bổn cô nương, đố ai giành được). Chiến lợi phẩm là 2chai nước nằm gọn trong bàng... bé bỏng của Chuột lí lắt. Hừ, mấy ngày hè này nóng nực thật, ngày nào không mưa nhiệt độ cũng sắp sỉ 40. Thế là bộ sưu tập áo 3 lổ,áo 2 dây, áo ko dây, quần short ... những thứ ngắn, mềm, mỏng, mịn cũ kĩ được lôi ra khỏi hẻm cụt của tủ đồ có thước tất của tớ mà diện xuống phố. Hai thằng em chỉ biết câm nín, ngoái nhìn bằng ánh mắt kinh kỉnh vì ta đây chả cần tốn kém, ở trần trùng trục ko phải mát trời ông địa hay sao; Mom thì pó tay phán 1câu là "có cần má cho tiền mua cưa hông con" (để cưa sừng đó mừ). Hic hic,tớ mới hăm chứ có già cả gì lắm đâu nè.

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2007

Entry for April 01, 2007

Hic hic, chả hiểu tại sao ngày cá tháng tư lại là ngày sinh (trên giấy khai sinh) của mình. Thế là bao chuyện rối rắm diễn ra: ai học chung với tớ thì tặng quà cuội cho tớ (vd như nhân ngày sinh nhật bạn, mình đi ăn nhà hàng nhé, nhớ đúng giờ... nhưng đợi dài cả cổ chả thấy bóng đứa nào_1trò cá tháng thư rùi! đau wé, sao nỡ đối xử với ngừi ta tàn nhẫn thế trong 1 ngày tưởng là hạnh phúc nhất?), ai biết rõ quá trình lịch sử hình thành nên tớ thì bảo bọn này cốc bị lừa đâu nhé cô nương (vậy là mình có mời người ta đi ăn tiệc thật cũng chả có ai đến! ổn công ngừi ta diện thật đẹp mà chả có ngắm _tất nhiên là chả có lời khen : con nhà ai mà xinh thế mà tớ rất mong chờ được nghe!), và tỉ tỉ cái sự ngộ nhận chỉ vì sinh nhật ngày 01-04 của tớ. Cũng may là chỉ là ngày sinh nhân danh pháp luật của tớ, chứ ngày thật thì tớ có nick name Cuội mất. Thôi thì cũng qua rùi, hôm nay đã 2-4, nên tớ mới trương bày nỗi lòng tâm huyết của mình ra để ko bị mang tiếng là dóc của dóc tổ. Mà nè, hôm qua tớ cũng có quà và hoa đấy, mặc dù thu hoạch ko được nhiều như mong đợi nhưng cũng đủ ấm lòng. Dạo này mấy đứa bạn thân thi nhau có bồ bịch, bạn bè mới, mình có cảm giác bị bỏ rơi, hic hic, thật đáng thương 1 cách khó tả. Nhưng thôi cũng kệ, từ từ sẽ quen thôi, chúc các bạn của mình hạnh phúc, thật hạnh phúc bên bồ của nó mà ko bị hắc hơi, ngứa mũi (vì có ngừi đang hờn trách, chửi rủa ở 1 ngõ vắng này nè). Và cũng đừng có trách ngược lại tớ vì tớ cũng a dua có bồ cho bỏ tức nhé!hehehe.

Tuần vừa rồi có vài người phản ảnh blog của mình, tại hạ vô cùng cảm tạ tấm chân tình của các bạn và tất nhiên tớ đâu có tai trâu đâu mà ko biết phê bình và tự phê bình. Nhưng tớ đang theo đuổi 1công trình vĩ đại (khi nào xong sẽ khoe hàng liền) nên chưa edit lại hết được mấy cái entry trên bờ lốc, khi nào thư thả tớ sẽ biên tập lại blog ngay nhé!

BIBI, tớ tiếp tục thi công nốt phần còn lại đây!

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2007

tinh yeu




Không phải tơ trời, không phải sương mai
Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!
Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.
Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng ... chợt tím ...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến
Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...
ĐỖ TRUNG QUÂN
-----o0o----

Đã bao lần em tự hỏi em đang tìm kiếm gì trên đường đời tấp nập này :danh vọng, địa vị, tiền bạc, học thức,tình cảm...hay 1 người để yêu và được yêu, hay tất cả? Em chưa có nghề nghiệp ổn định, chưa chơi đã để trói chân vào cuộc đời 1ai đó, tiền bạc còn phụ thuộc gia đình, em chỉ vừa biết thế nào là tự học sau những ngày tháng dài ngồi hết trường này sang giảng đường khác,...sau cánh cửa cuộc đời chỉ in vài bước chân em. Em chưa phải là 1 người am hiểu mọi ngõ ngách cuộc đời, để có những nhận định sâu sắc, những phán xét cho bất cứ ai_cái gì. Em ko đủ can đảm để thoát khỏi vòng tay quá đỗi mềm mại của gia đình. Em ko đủ tình yêu cho người em yêu để đi đến hôn nhân chính chắn... Em hoang mang, ngỡ ngàng trong cuộc cách mạng chuyển từ cô bé thành cô gái. Nhưng em vẫn chưa thôi mơ mộng về 1 tình yêu chân chính của hai trái tim cùng nhịp đập. Đã bao lần em nghĩ em yêu anh, yêu ko chỉ bằng một tình yêu. Tình yêu ko được chia ở bất cứ thì nào, ko đủ ở một số ít, cũng ko bao la mênh mông vô định chẳng điểm giới hạn để rồi chóng vánh qua đi. Em yêu anh hơn những gì em thể hiện, mặc dù em ko trìu mến hay đỏng đảnh như bao người con gái khác, nhưng đôi lúc em lại quá mong lung xa vời với những dự định ấp ủ chưa thành. Em là người ko muốn tình cảm của bản thân bị người khác ngắm nghía như 1vật thể lạ trong tủ kính. Tình cảm của em là làn hơi mờ ảo, em chỉ muốn anh cảm nhận trong tĩnh lặng, giữ lấy hình ảnh đẹp nhất của nó một cách trân trọng, đừng cố nắm giữ lấy làm vật sở hữu, vì nếu như thế, làn khói kia sẽ tan ra, biến mất và anh sẽ ko bao giờ tìm thấy nó nguyên vẻ đẹp như lúc ban đầu nữa. Vâng, em mong manh lắm, em chỉ hi vọng anh ko đánh vỡ nó (để con quái vật trong quả cầu thủy tinh ấy được ngủ yên nhé!), và đừng để miệng lưỡi thế gian này làm lu mờ vẻ đẹp tinh túy của vật liệu quý ấy. Đôi lúc em mệt mỏi, chán nản chẳng thiết đến danh vọng, anh luôn ở bên làm bờ vai cho em xả uất ức. Em biết đó là áp lực cho anh, khi anh ko là nguyên nhân nhưng bao giờ cũng là người nhận kết quả. Khi em bật khóc, anh lặng câm, từng nhịp tim rung động bởi những giọt nước mắt rơi, em biết anh đang chia sẻ, mặc dù chắc rằng anh đang ngơ ngác vì sự chia sẻ bất đắc dĩ, em chỉ biết bậc cười thầm nhủ anh thật ngốc. Giá như anh là người có thể hiểu em thấu đáo_anh ko thể là lối nhỏ cho em vào đời vì anh cũng đang ngơ ngác trước mọi thứ mới mẻ như em. Bất giác em lại lo lắng, lấy ai để chống đỡ những điều ko hay xảy ra khi chúng ta chẳng em lường trước điều gì sẽ xảy ra? Đã có lần, em đã nao lòng trước 1 bờ vai khác, chững chạc, sừng sững, có thể che mưa che gió cho em luôn được an toàn, thế nhưng trái tim em lại ko thể rung động dù 1 nhịp. Lý lẽ của con tim thật khó để giải thích.Tình yêu, ko phải tơ trời cũng chẳng phải sương mai. Cô Thoa từng bảo : yêu là mộng,hôn nhân mới là thực (ko hiểu vì sao dạo này mình hay nhớ đến trường VOV thế ko biết, có lẽ vì hay đọc blog của Hạnh? hay vì nó là quá khứ ám lấy mình?). Anh trách em chẳng còn lãng mạng của tuổi ô mai mơ mà trở nên quá thực dụng cũng có cái lý của nó,em đâu còn là chíp hôi ? Giờ đây trong đầu lâu (từ này mới học được hôm nay) của em chỉ có : tiền, tiền và tiền. Ngoài ra là làm sao để ổn định cuộc sống, ôn hòa với mọi người, có được nhiều mối quan hệ (vì em vốn mang tiếng lạnh lùng, nói trắng ra là chảnh khi ko thành lập đài con vịt bầu chuyên khen người trước mặt, sâm si người vắng mặt , hic hic, cái tật này biết sao mà chữa đây?)

Em ko có gì quý giá tặng anh,

Chỉ có một trái tim mộc mạc như đất nung,

Tình yêu của em là những hạt ngọc trai sần sùi chẳng cần mài dũa,

Em ko trao cho anh hết những tình yêu em có,

Vì tình yêu đó là của để dành,

Từng ngày em sẽ trao anh 1 ít,

Em cũng sẽ nhận ở anh mỗi ngày một hạnh phúc,

Để khi trao nhau hết mối tình này thì chúng ta đã trọn một đời yêu nhau.

***************************************************************

For my love...

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2007

Y nghia cuoc song

Đôi lần tôi tự hỏi :sống để làm gì? Khi còn ở 03BC, thầy Vũ trụ bảo :sống để trả lời câu hỏi "tôi là ai". Có 1 bài hát chính trong 1bộ phim hoạt hình như thế này :" cuộc đời là 1 chiếc máy bay trực thăng..." .Bây giờ thì pó tay,ko định nghĩa được, sống vì được sống và bị sống đến lúc tìm ra câu trả lời là the end.

Lúc bé thì mình chỉ biết :sống để ăn và ngủ rồi vui chơi. Lớn hơn 1chút nhận thức được : phải học hành để có cuộc sống tốt đẹp sau này. Ở tuổi mơ mộng : cuộc sống còn có ý nghĩa gì khi ko có người ấy?...Bây giờ thì sống chỉ để hoàn thành nhiệm vụ :học, phụ gia đình kiếm tiền, tìm 1 đối tượng tiềm năng để kết hôn, làm 1 người chị cả gương mẫu... tất cả có chung 1 điểm sống vì người khác nhiều hơn cho bản thân, dường như cuộc sống đang là của mình chỉ quanh quẩn với 2từ "trách nhiệm". Ngay cả trong những phút giây mơ mộng viễn vong, tư tưởng của mình cũng lờ mờ nghĩ xem người khác nghĩ gì về nó. Người khi bé thì ước mơ cũng xíu xiu : trở thành 1 họa sĩ hay 1 kiến trúc sư (vì người ta có mí cái hoa tay đó nha). To xác hơn thì chỉ ao ước con con :trở thành người nổi tiếng trong giới truyền thông. Vậy mà gặp chút trắc trở đã bỏ tham vọng chạy lấy người, hic hic (xí 1 chút bỏ tham vọng này lại vướng vào khát khao khác : trở thành người nhiều ơi là nhiều tiền, hehehe, ko có danh vọng thì có tiền của, quyền lực cũng tạm chấp nhận)

Xem xét cho tường minh thì mình đã làm được gì cho cuộc sống này : ngoài những trang sách, những con chữ, thì ...cấp I :học sinh giỏi; cấp II:học sinh giỏi; cấp III: học sinh khá, top ten giỏi văn của trường, lọt vào đội chuyên văn tỉnh; lớp 12: rơi tự do trong học tập, rớt ĐH ; trung cấp : tàng tàng, top ten phần tử nổi loạn ; ĐH : lúc giỏi nhất lớp môn này, khi dở tệ môn kia, xui xui bị cấm thi (mới có 1lần, phù hú hồn); đi làm : làn nhàn, vui thì nổ lực, hòa đồng, buồn thì chèo queo đi ngủ hay lang lang internet...

Xét theo góc độ cá nhân : cá tính ít, cua tính hơi nhiều.

Sở trường: sáng tạo, táo bạo, tâm lý, nghệ thuật, mỹ học, ...

Sở đoản : dốt văn, ngu tóan, mù tinh học, dở lấy lòng người khác...

Sở thích: ăn ngon, mặc đẹp, ngủ nướng, thức khuya lang thang trên net, nhiếp ảnh, hoa lá cành và màu mè, 8 với bạn cùng gu...

Tất cả hợp thành bức tranh lập thể đủ màu, rối mắt, chả biết đâu mà phân biệt vì nó cũng giống như bao người. Cuộc sống của tôi bình dị, chả có gì nổi bật cho đến phút này, nhưng có lẽ nó có những ảnh hưởng rất riêng : gia đình tôi yêu quý cá thể bé bỏng đó, bạn bè tôi cảm thấy thú vị khi có tôi là bạn, những người khác cảm thấy có ai đó để nhìn dù trong chốc lát thoát qua, nhiều hàng quán ko có tôi sẽ lời ít đi 1 tí, người ấy sẽ biết lấy ai mà yêu...Hình như tôi là 1 chú cá nhỏ, trong 1 biển cá lớn, mà nếu thiếu đi nó môi trường sinh thái sẽ chả có gì thay đổi. Đôi khi tôi lại thấy mình như một mảnh ghép trong bức tranh lớn của nhân loại, thiếu 1 mảnh đó bức tranh ko bao giờ hoàn chỉnh. Tính 2mặt của 1 vấn đề mà lại. Dù cuộc sống ko bao giờ toàn màu hồng (như cái theme này), và cũng ko chỉ màu xám xịt, nếu đôi mắt người nhìn chẳng thấy cái đẹp của màu sắc thì màu nào cũng nhàn nhạt như nhau cả thôi. Đã bao lần ca bài " giang nan thử sức người" thành gian nan bắt đầu nản, thế mà vượt qua được rồi lại thấy mình nhớn hơn trước, như cô Giang bảo: chỉ cần có 1 mục tiêu nào đó, có thể cao hơn so với khả năng của mình,có thể ko đạt được đúng mục tiêu đã đề ra, nhưng khi mình thực hiện có nghĩa là mình đã vươn lên, ngày hôm nay chắc chắn phải hơn mình của ngày hôm qua. Ngày nào mình cũng tự vận động bản thân phải cố lên, thật cố hết sức để hơn ngày hôm qua, để sự xấu xí tiềm ẩn bên trong ko còn chổ tồn tại.

" Vì sao lá xa cành, lá ko còn màu xanh

Vì sao em xa anh, đời vẫn xanh như thường..."

Thầy Hùng bên vietnamnet từng có tập thơ: đi xa rồi lại quay về, đôi khi mình muốn đi thật xa, bỏ hết mọi thứ lại sau lưng, làm lại từ đầu, nhưng :

"Gánh cực mà đổ lên non

Đã đi xuống núi cực còn theo sau"

Những nỗi đau, thương tổn tích tụ trong tâm hồn mình bấy lâu vẫn là bóng ma ko chịu buông tha mình 1ngày nào. Hay mình đang gậm nhấm nó như 1 thú vui, 1 thói quen (như Mai Chô nói)? Tôi chỉ hy vọng cuộc sống này đừng là 1 cuộc chiến đấu chống lại con người bên trong tôi, vì ko có cuộc chiến nào chẳng có đau thương và mất mát. Có lẽ tuổi của tôi bây giờ luôn lo lắng, ko có phương hướng, chẳng biết mình là ai, đến đi ra đường cũng sợ này sợ kia...Khi nào tôi mới thoát ra những khủng hoảng vì cuộc sống, vì cái tôi vô hình kia đây? Tôi có thể sống khác đi chăng? Tôi sẽ thử vì bây giờ tôi có mục tiêu, hy vọng, động lực để đối đầu với thử thách mang tên "cuộc đời".

Và " tôi tư duy tức tôi tồn tại". Cuộc sống là món quà ko phải thượng đế mà là cha mẹ đã cho tôi, tôi yêu quý cuộc đời mình.

Father_And_Mother_I_Love_You --->(FAMILY)

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2007

thoat 1mon!

Phù, may thật, nhờ chính sách cải cách giáo dục mới tinh, nóng hổi của bác Nhân mà bây giờ học hành thi cử đỡ vất vả hơn trước tỷ tỷ lần. Hoan hô bác Nhân nhà ta dám nói và làm nhé! Chỉ học kỳ trước, các môn như Kinh tế chính trị, Lịch sử Đảng... phải learn by heart thì bi chừ đã được ai có sách nhỏ mở sách nhỏ, ai có sách to mở sách to,... ai có sách nào sử dụng sách nấy. Tất nhiên cái sự mở này cũng có những đòi hỏi khó khăn riêng của nó, nếu ko có sách thì bịa, ai giỏi tán hươu nai vượn theo kiểu nói tầm bậy tầm bạ trúng tùng lung tà la thì điểm cao, ai có lập trường quan điểm quá cấp tiến (hổng hoặc chưa giống ai ) thì còn tùy lòng từ thiện của giáo viên. Mà đề mở thì câu hỏi cũng mở rộng làm gì có trong sách vở mà giở làm gì cho mất thời gian. Hôm qua, vừa thi xong môn Tư tưởng HCM, khiếp thật, người ngộm gì mà tự tinh khinh, chả cần biết đúng đường lối của thầy ko chỉ biết mình đã quăng 1đống những gì bứt xúc nhất vào đó, biết ra sao ngày sau. Trong khi các anh chị bạn học đầy tâm trạng lo lắng, rối ben lòng dạ vì sự lạc đề thì bạn chuột vô tư hất hàm bảo " cái gì đến sẽ đến". Thật thà mà nói thì cũng chả phải anh hùng, anh thư gì, chẳng qua bạn chuột nhà ta nào có đi học được buổi nào trong 60tiết giảng giải quý báu của thầy nên "điếc ko sợ súng" đó mà, khà khà, biết đâu thế lại hóa hay. Sau khi thi xong là buổi liên hoan tất cả vì thành công vinh dự của đồng chí lớp phó VTM dám can đảm đối mặt với hàng trăm thí sinh có giọng hát oanh vàng và thân hình ẻo lả (lắm em còn gợi mở, gợi cảm cúm nữa cơ) trong liên hoan tiếng hát sinh viên (thế mà người vừa béo, vừa híp,hát nhạc san sẻ ước mơ lại giành được hạng 8 cơ). Hoan hô đồng chí Tú đã vì sự nghiệp ăn nhậu mà hy sinh thời gian quý báu đem giọng ca vàng của mình giật lấy 500000đ cho bọn em được 1chầu hải sản. Nói đến cái vụ ăn nhậu là phát bực Mr Vũ điện giật, đã ế bồ mà còn hay cáu kỉnh, khoái cải chầy cãi cối làm cho bàn ăn ai cũng muốn oánh lộn cho ổng im luôn. Thế mà nhờ tiểu thư ta đây ra tay giúp đỡ mai mối, cạch ko thèm mối mai gì nữa, người gì cứng đầu, ai đời có ý trung nhân của mình ở đó mà cứ ra rả, sa sả nói năng lung tung các đồng chí khác phải sùi bọt mép ra hãm phanh bớt mà cũng chả ăn thua đủ. Hic hic, cũng may là tiểu thư đây chưa nổi máu ... nếu ko thì chắc có đại thế chiến. Lần sau ko ngồi kế Mr này nữa cho đỡ tiền mua thuốc an thần. Thôi đi học bài Kinh tế vĩ mô.

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2007

tin buon

Cháy trung tâm thương mại SG: Lẽ ra mình quan tâm đến nó chỉ vì hiếu kì, tính tò mò, hay hóng tin giựt gân vốn có sẵn trong máu của người việt (và dân BC), nhưng nơi đó lại là tòa nhà cao nhất VN, có nhiều công ty, văn phòng lớn nhất VN, đặt ở đó; tất nhiên có nhiều con người đang trong tình thế rất nguy cấp. Mình từng lên đấy vài lần, mình biết chắc ko có thang máy thì việc đi thang bộ 33 tầng là khinh khủng lắm, nhất là trong tình trạng cháy như thế này. Và hơn thế nữa, trong tòa nhà ấy có 1văn phòng rất nhiệt tình với mình, có cô Mai xinh xắn, dễ mến, hay gọi điện thoại hỏi thăm mình, dù Mai chẳng phải là bạn của mình như... sao lòng mình lo lắm.Dù kiểm điểm hết lại thì chắc những họ hàng thân thuộc của mình ko có ở đó, ít nhất là vào tầm 5-6h tối. Có lẽ do mình quá nhạy cảm với những tình huống như thế này. Nhớ ngày trước, khoảng tháng 10-11 năm 2002, tòa nhà ITC cháy, khi mình đang lơn tơn trên đường Đinh Tiên Hoàng thì xe cứu hỏa kêu inh ỏi nối đuôi nhau chạy, tim giật thót. Ngỡ ngàng, rùng mình khi hôm sau báo chí đăng tin số người chết, số người bị thương, tổng thiệt hại...Càng bất an hơn khi biết tai nạn chỉ mới sẵn ra vài giờ, chắc lúc này họ đã dập tắt đánh cháy, dòng người bu đen cách con đường bị phong tỏa vì hiếu kì và vì người thân đang kẹt trong đấy. Cầu chúa mang đến sự bình yên cho những con người ấy, của cải còn có thể tái tạo, chứ con người thì...Hi vọng tai nạn ko quá nặng nề.Mong cho mau sáng để biết kết quả mà đừng lo âu nữa.

Phải đi ngủ thôi 00:07 rùi. Chào tạm biệt các thiên thần!

Edit : STC chỉ bị cháy 1 kho chứa đồ, mà khói nhiều hơn lửa, may thật, ko còn buồn nữa nhé!

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2007

Khi thoi gian ngung troi

Là khi ngọn lửa tình yêu mất đi, lòng người nguội lạnh, chẳng còn những chờ đợi, mất mát, đau thương và niềm tin, hi vọng...

Là khi mọi vật bất động, ngộp thở rồi hóa đá ko tên, tuổi

Là khi mọi vật ngừng rơi, thế giới sẽ ko còn hoạt động

Là khi cái đẹp của sức trẻ bị giam cầm mãi mãi

Hay chỉ đơn giản là khi bạn đang yêu say đắng 1ai đó

Và tất nhiên, đó chỉ là giấc mơ của trẻ con về hoàng tử và công chúa,hoặc những kẻ đang yêu tương tư đến nhau, hay 1 nền khoa học viễn tưởng của tương lai...

...Thời gian vẫn lặng lẽ rôi qua ngoài cửa sổ, làm chúng ta già đi nhưng mang lại nhiều hiểu biết, tình yêu, sự sống, sự hồi sinh để chúng ta thêm quý trọng cuộc sống ngắn ngủi này.