Thứ Hai, 26 tháng 2, 2007

February 26, 2007




Chỉ 5phút đi phà ngang sông Sài Gòn, Bình Dương sao gần với thành phố lớn này thế. Nếu ko có cầu nối, một chiếc phà hay một con đò, khỏang cách được của dòng sông lại trở nên thật xa xôi :

“Anh đến tìm hoa thì hoa đã nở

Anh đến tìm đò thì đò đã sang sông

Anh đến tìm em thì em đã có chồng.”

Ko biết tự bao giờ dòng sông mơ mộng từng là chốn hò hẹn của bao đôi tình nhân xuất hiện nhiều lục bình đến thế, lục bình rôi líu ríu. Nguyễn Ngọc Tư viết rằng hoa lục bình ở chỗ nước tù đọng thì cũng thường thôi, chỉ những bông hoa nở giữa dòng nước là nhìn buồn đến nẫu cả ruột ( nguyên văn nằm trên báo Saigon Time, số mấy thì quên rùi). Những chùm hoa bé li ti nở trôi nổi hàng nối hàng trên dòng sông sao giống thân phận con người giữa dòng đời này đến thế. Lạc lõng, cô độc, u sầu, ko phương hướng. Ta cũng chẳng có 1cứu cánh nào cho những ngày tháng sau đại học nên có lẽ dễ đồng cảm với mi vậy. Những tháng ngày bị nỗi buồn làm chủ đang khiến cho cái tôi vốn quen với tự do của mình mất đi dũng khí ít nhiều. Bây giờ ta tạm để ngươi chiến thắng, nhưng sẽ ko lâu nữa đâu, ta biết nghị lực của ta sẽ ko bao giờ đầu hàng trước mọi khó khăn thử thách. Đám hoc lục bình kia rồi cũng sẽ được chia sẻ với cá kho tộ (món này mới học được í), hixhix, thơm quá. Có thực mới vực được đạo mà lị.(Giờ phút thực dụng lại bắt đầu rồi (^.^) )

Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2007

Hom nay, di lang thang...




Có một loài hoa... vô duyên đến lạ (theo cảm tính của mình thui,có đụng chạm đến fav flower của ai đó thì sorry!),là hoa giấy. Chẳng hương, chỉ có sắc thắm và được cái lắm bông, cắm đại 1nhành cũng mọc xum xuê. Thật đơn sơ, chân chất như một cô gái quê (quái ghê!). Nếu hỏi mình thích hay ko thích loài hoa này thì chắc là ko thể có câu trả lời. Nhìn hoa giấy nở rộ chi chít trên các nhánh, che cả lá, vươn lên cao rồi lại rũ xuống hao hao giống một cụm pháo hồng đang nổ. Những kí ức về ngày xưa lại trở về với màu pháo ấy. Ngày nào, cô bé 4-5 tuổi như con vịt con xấu xí bị mọi người xung quanh ghẻ lạnh, chỉ biết ôm chân cô Năm hay bà nội tìm một chổ trút hờn tủi. Mỗi lần đến đêm giao thừa là cô bé trốn biệt trong nhà dù tiếng pháo đã lộp bộp trộn tràng như tiếng trống trong lồng ngực cô đang nô nức chờ tết đến.Lần lượt những phong pháo dài tạo ra tiếng nổ dài hơi, pháo càng nổ to, càng dai dẳng thì càng chứng tỏ chủ nhân của chúng giàu có, sung túc và có nhiều phúc phần bâý nhiêu. Tiền lần lượt được đốt đi để hối lộ thần thánh mua lấy chữ PHÚC. Tết ko phải là một khái niệm vô tri, nó hưũ hình, có thể nghe thấy được như tiếng pháo giòn tan,mùi hăng hăng của diêm, khói tỏa như sương phủ;tết còn đẹp như hoa chợ xuân, ngọt như mứt trên các sạp, vui như được mặc áo mới dù chiếc áo vải bình thường do mẹ tự tay thêu và móc xích. Khi các bọn con trai tranh nhau nhặt pháo lép bất chấp chúng làm phỏng tay, cô bé chỉ lặng nhìn qua khe cửa và mong trời mau sáng để được chở đi chơi, được mọi người âu yếm trao bao lì xì. Nhưng cô bé đâu biết rằng đó là một màn diễn mà cô bé chỉ đóng vai nền tông lên vẻ đẹp nhân cách của những người lớn rất giỏi buôn bán nhân cách. Truyện cổ tích có thật ko khi mà vịt con xấu xí, ngoan ngoãn, học chăm ...chỉ nhận được một cái ôm hờ hững, một cái vuốt ve gượng gạo, chóng vánh ; trong khi những con thiên nga hợm hĩnh, ít lễ phép hơn, ít chăm ngoan hơn lại nhận được những cái ôm gì, siết chặc ko buông rời, những lời chúc phúc nịn hót ko ngơi nghỉ.Giữa những con thiên nga và vịt con xấu xí chỉ khác nhau bởi chúng có hay ko có phụ huynh vai mang túi bạc kè kè. Có ai biết rằng trong tâm hồn vịt con xâú xí có biết bao tổn thương ko thể nào bù đắp được. Ngày qua ngày vết thương âý chai sạn dần như một thông điệp :cảnh giác, cảnh giác và cảnh giác trước con người.Một con thú một lần bị thương thì ngàn lần sợ muĩ tên nhọn. Thế là tuổi thơ đã bị đánh đổi lấy một kinh nghiệm mà ko ai muốn chiêm nghiệm dù chỉ 1lần trong đời.

Tết, ngưòi lớn ơi, hãy quan tâm đến trẻ thơ nhé, vì khi chúng ta đã ươm mầm, uốn cây non thế nào thì quả và hình dạng của chúng sẽ như thế âý. Cuộc đời sẽ ko có quả ngọt nếu ko có những mầm ngọt được nâng niu.

Thứ Năm, 22 tháng 2, 2007

February 22, 2007,thit chuot ngon thiet!

Tính từ 13h ngày mùng 4 đến 19h hôm nay mình mới đi ra khỏi nhà (55h). Vừa chạy xe vi vu ko được mấy m đã nhận ra được sự thay đổi so với 3ngày tết. Hôm nay là mùng 6, ngày bắt đầu hết tết, các cơ quan, tổ chức lại làm việc, việc bán buôn cũng theo nhịp cũ tiếp diễn, văn hóa xe máy (tranh đua từng centimet đường nhựa, bóp kèn, lạng lách, chửi nhau khi có va chạm bất chấp mình đúng sai...) lại xuất hiện. Ôi sao ý tứ của ngày tết :đầy niềm vui, ấm áp tình người, tràn ngập những lời lẽ cầu chúc an lành ... nay đâu mất rồi? Giá như lúc nào cũng là ngày tết để người người luôn hiền hòa với nhau nhỉ? Hình như đó là điều ước ko bao giờ có thể thực hiện được (ít nhất trong bối cảnh hiện nay?). Như vậy thì sau những giờ phút mở hàng, mừng năm mới... mấy câu chúc tụng hoa mỹ sáo rỗng (tuy có rất nhiều câu cũng kỳ công sáng tạo và sưu tầm lắm) kia liệu có trở thành hiện thực khi ngươì ta ko cố gắng mang chúng đến gần với thực tại? Vậy thì có nên nói ra những điều hoang tưởng kiểu như :chúc bạn năm mới phát tài!, năm mới luôn vui vẻ, tươi trẻ!, năm mới đầy may mắn!,năm mới có số đào hoa!...Hay bởi tại mình ko tin tưởng vào điều may rủi nên nói bừa thế cho vui thôi? Mà năm mới thì nói gì đến những việc ko hay ấy.

Mà ngày hôm nay, ấn tượng nhất là lần đâù tiên mình ăn hết 2con chuột nướng (hổng biết chuột đồng hay chuột cống mà to, béo, mềm, thơm... kinh khủng khiếp luôn). Có phải mình ăn thịt đồng loại ko ta?Eo ơi, chắc chuột nhắt ăn chuột đồng thì no troublem, hehe! Thịt chuột ở quán 6cua, chú ý là quán nì ko bán hải sản vì 6cua là quẹo 6cua í, ở mỗi cua chủ quán còn chú thích rõ to "cua thứ nhất" , cua thứ 2...Ai có nhã hứng thưởng thức hương đồng cỏ nội thì liên lạc với tớ nhé.

Thứ Tư, 21 tháng 2, 2007

Vi em la co be!




Hôm nay, em lại để anh chờ, em biết anh mệt mỏi vì em, nhưng sức ì trong em vẫn bảo rằng : nếu yêu em thì anh phải có lòng kiên nhẫn, chỉ 1phút_1giờ mà ko chờ nhau được thì làm sao chờ nhau cả đời (nếu có thể,I hope so!). Lần này cũng như những lần khác, anh ngao ngán, đầy chán nản khi bước ra khỏi cổng nhà em. Em tiễn anh, lòng nặng rĩu như vừa đánh mất một vật quý. Tại sao ta ko nhường nhau 1bước, có phải em đang nói với chính mình, đang hối hận? 5năm ko đủ để ta hiểu nhau hay đã quá hiểu nhau để ko cần nói 1 lời xin lỗi? Em luôn vô lý cho rằng mình có lý và biện hộ rất khéo với những lý lẽ đanh thép. Anh luôn là người thua cuộc trong những trận đâú võ mồm, vì thế anh chẳng dại gì dấng thân sâu vào cuộc cãi vã với em. Anh chỉ im lặng, sự im lặng đáng sợ hơn cả những lý lẽ. Em ko van anh nói ra những gì trong anh, anh cũng chẳng nài em phải bộc bạch mọi tâm sự. Thế là chẳng có chiến tranh bao giờ giữa 2ngươì. Đôi lúc có những rạng nứt tưởng chừng ko thể hàn gắn, thế mà, mình lại cùng nhau vượt qua (còn hay hơn cuộc thi Vượt lên chính mình vì 2đưá Chung sức mà). Để rồi lại xích lại gần nhau thêm. Ôi , có phải là em đã yêu?

Thứ Ba, 20 tháng 2, 2007

BIET RA SAO NGAY SAU

"Que Sera, Sera"
When I was just a little girl

I asked my mother

What will I be?

Will I be pretty?

Will I be rich?

Here's what she said to me:

Que sera, sera.

Whatever will be, will be.

The future's not ours to see.

Que sera, sera.

What will be, will be.
When I grew up and fell in love

I asked my sweetheart

What lies ahead?

Will we have rainbows

Day after day?

Here's what my sweetheart said:
Que sera, sera.

Whatever will be, will be.

The future's not ours to see.

Que sera, sera.

What will be, will be.
Now I have children of my own.

They ask their mother,

What will I be?

Will I be handsome?

Will I be rich?

I tell them tenderly:
Que sera, sera.

Whatever will be, will be.

The future's not ours to see.

Que sera, sera.

What will be, will be.

Que sera, sera.
(Ray Evans + Jay Livingston)
Goodbye Mr Evans

Thứ Hai, 19 tháng 2, 2007

Oi Suoi Tien nay da hoa dia nguc?




Than ôi, mệt đứt hơi luôn vậy. Ko vì bé Út nhà mình muốn được đi chơi cho trọn vẹn mùa xuân và diện đồ đẹp luôn đó mà thì mình đâu có fải chui vào cái cống đen nghịt người như vậy. Nhìn xem, giống mới bị mất sổ gạo hông? Còn tệ hơn nữa chứ. Ko biết người đâu mà lắm thế chen chúc thấy ghê. Gặp người thơm tho sạch sẽ thì hổng sao, gặp mí ngừi bị "viêm" mới ghê...ặc ặc, mà cái mùi này thì mình chịu. Đã bảo mẹ mua tour đi biển xa xa mà ko chịu,hic hic con hổng chịu đâu, bắt đền đi.

Xuan dang qua nghia la xuan da tan!




Mùng ba_vẫn như 2mùng trước: nằm nhà, trùm mềm ngủ, ngủ dậy rồi ăn, ăn ở nhà chán thì lên nội ăn ké, hết ăn bên nội lại vòng qua ngoại mà ăn tiếp. Vậy là hết ba ngày tết. Ko còn cảm giác háo hức đợi chờ "em mặc áo mới đi chúc tết ông bà..." thay vào đó là mong cho tết chóng qua để cuộc sống bình thường tiếp diễn: đi học, đi lòng vòng,đi ăn hàng, ghé nhà mấy đứa bạn tám chiện, shopping... Ôi chao, mùng 1 tết chỉ đi thăm họ hàng chứ có dám bén mãn đến nhà lũ bạn đâu, chỉ vì sợ kị tuổi, sợ vô tình làm người xông đất_mà mình vốn là đứa lề mề, mơ mộng, đãng trí... nói chung ko có 1tẹo nào khả năng giúp cho gia chủ quanh năm lộc phát (68). Hôm nay ngày đầu tiên xuất hành qua nhà Thuận, y như mình dự đoán :sau khi đi lòng vòng tìm điểm đến-> hạ cánh-> vào bếp kiếm gì ních đầy bụng-> phút giây giải trí bắt đầu, thường là nhậu hoặc đánh bài ===>mà mình lại ghét cay ghét đắng, ghét hơn cả từ ghét, ghét ko thể ghét hơn nữa 2loại hình giải trí này. Thật sự mình ko muốn xúc phạm ai cả nhưng mình cảm thấy bỏ thời gian và tiền bạc, sức khoẻ vào mấy thứ này vô bổ quá. Và tại sao phải làm như vậy trong khi còn rất nhiều lựa chọn khác???(nhảy dây, bắn bi, đi chùa,đi nhà thờ, vào cô nhi viện làm từ thiện...chẳng hạn). Do đó, hậu quả tất yếu khách quan là mình tỏ thái độ chán_dù mình là người vô cùng tế nhị. Có lẽ đối với mình tiền bạc là thần thánh thiêng liêng ko thể nào mang ra làm trò chơi chăng? Dạo này mình toàn là chỉ nghĩ đến tiền, nào là : việc gì ko té ra tiền->thề ko làm, việc gì tiêu tiền lãng nhách ->cấm ko đụng tới, tiền do người khác cho ->cảnh giác cao độ. Ay da, chắc là " giờ em đã mất những phút vô tư thuở nào..." rùi. Hay là mình học văn nhiều quá nên bị tẩu hoả nhập ma, thích triết lí, sống nội tâm, ko muốn hoà nhập. Thực tế đã chứng minh, minh ko có mối quan hệ công chúng tốt lắm với vài vị trong lớp mình(cả hai trường). Buồn thật! Hôm qua đọc blog của Hạnh, có 1 câu mình rất khoái là: thà có 1người bạn hiểu và trân trọng mình hơn là có cả đống chẳng đâu vào đâu (phần này mình có thẩm mỹ viện nó lại 1chút rùi). Rồi mình tự hỏi lâu nay mình đã có bao nhiêu người bạn đúng nghĩa của từ "bạn"? Và mối quan hệ đó như thế nào? Chợt nhận ra mình thờ ơ quá, chỉ vì suy nghĩ "có hiểu nhau mới làm bạn của nhau, mà hiểu nhau quá rồi thì cần gì mở lời" mà mình đã gây ra bao hiểu lầm, giận hờn ko đâu, để rồi tình bạn dần dần ko được vun tưới mà héo mòn đi. Giá như thời gian quay trở lại để mình ko bỏ qua bất cứ cơ hội nào kết bạn, quan tâm đến mọi người xung quanh mình nhiều hơn... Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn mình_một con thú từng bị thương sợ gặp phải cạm bẫy và tên nhọn _mình ko thể dễ dàng để lòng tin lầm đặt ở trên đầu như nàng Mị.

"Tưởng giếng sau em nối sợi gàu dài
Ai ngờ giếng cạn em tiếc hoài sợi dây!"

Than ôi, làm người sao mà khó thế nhỉ? Lòng tin,mi ở đâu sao lúc ta cần ko thấy, lúc mi lại phản bội ta?