Thứ Hai, 19 tháng 2, 2007

Oi Suoi Tien nay da hoa dia nguc?




Than ôi, mệt đứt hơi luôn vậy. Ko vì bé Út nhà mình muốn được đi chơi cho trọn vẹn mùa xuân và diện đồ đẹp luôn đó mà thì mình đâu có fải chui vào cái cống đen nghịt người như vậy. Nhìn xem, giống mới bị mất sổ gạo hông? Còn tệ hơn nữa chứ. Ko biết người đâu mà lắm thế chen chúc thấy ghê. Gặp người thơm tho sạch sẽ thì hổng sao, gặp mí ngừi bị "viêm" mới ghê...ặc ặc, mà cái mùi này thì mình chịu. Đã bảo mẹ mua tour đi biển xa xa mà ko chịu,hic hic con hổng chịu đâu, bắt đền đi.

Xuan dang qua nghia la xuan da tan!




Mùng ba_vẫn như 2mùng trước: nằm nhà, trùm mềm ngủ, ngủ dậy rồi ăn, ăn ở nhà chán thì lên nội ăn ké, hết ăn bên nội lại vòng qua ngoại mà ăn tiếp. Vậy là hết ba ngày tết. Ko còn cảm giác háo hức đợi chờ "em mặc áo mới đi chúc tết ông bà..." thay vào đó là mong cho tết chóng qua để cuộc sống bình thường tiếp diễn: đi học, đi lòng vòng,đi ăn hàng, ghé nhà mấy đứa bạn tám chiện, shopping... Ôi chao, mùng 1 tết chỉ đi thăm họ hàng chứ có dám bén mãn đến nhà lũ bạn đâu, chỉ vì sợ kị tuổi, sợ vô tình làm người xông đất_mà mình vốn là đứa lề mề, mơ mộng, đãng trí... nói chung ko có 1tẹo nào khả năng giúp cho gia chủ quanh năm lộc phát (68). Hôm nay ngày đầu tiên xuất hành qua nhà Thuận, y như mình dự đoán :sau khi đi lòng vòng tìm điểm đến-> hạ cánh-> vào bếp kiếm gì ních đầy bụng-> phút giây giải trí bắt đầu, thường là nhậu hoặc đánh bài ===>mà mình lại ghét cay ghét đắng, ghét hơn cả từ ghét, ghét ko thể ghét hơn nữa 2loại hình giải trí này. Thật sự mình ko muốn xúc phạm ai cả nhưng mình cảm thấy bỏ thời gian và tiền bạc, sức khoẻ vào mấy thứ này vô bổ quá. Và tại sao phải làm như vậy trong khi còn rất nhiều lựa chọn khác???(nhảy dây, bắn bi, đi chùa,đi nhà thờ, vào cô nhi viện làm từ thiện...chẳng hạn). Do đó, hậu quả tất yếu khách quan là mình tỏ thái độ chán_dù mình là người vô cùng tế nhị. Có lẽ đối với mình tiền bạc là thần thánh thiêng liêng ko thể nào mang ra làm trò chơi chăng? Dạo này mình toàn là chỉ nghĩ đến tiền, nào là : việc gì ko té ra tiền->thề ko làm, việc gì tiêu tiền lãng nhách ->cấm ko đụng tới, tiền do người khác cho ->cảnh giác cao độ. Ay da, chắc là " giờ em đã mất những phút vô tư thuở nào..." rùi. Hay là mình học văn nhiều quá nên bị tẩu hoả nhập ma, thích triết lí, sống nội tâm, ko muốn hoà nhập. Thực tế đã chứng minh, minh ko có mối quan hệ công chúng tốt lắm với vài vị trong lớp mình(cả hai trường). Buồn thật! Hôm qua đọc blog của Hạnh, có 1 câu mình rất khoái là: thà có 1người bạn hiểu và trân trọng mình hơn là có cả đống chẳng đâu vào đâu (phần này mình có thẩm mỹ viện nó lại 1chút rùi). Rồi mình tự hỏi lâu nay mình đã có bao nhiêu người bạn đúng nghĩa của từ "bạn"? Và mối quan hệ đó như thế nào? Chợt nhận ra mình thờ ơ quá, chỉ vì suy nghĩ "có hiểu nhau mới làm bạn của nhau, mà hiểu nhau quá rồi thì cần gì mở lời" mà mình đã gây ra bao hiểu lầm, giận hờn ko đâu, để rồi tình bạn dần dần ko được vun tưới mà héo mòn đi. Giá như thời gian quay trở lại để mình ko bỏ qua bất cứ cơ hội nào kết bạn, quan tâm đến mọi người xung quanh mình nhiều hơn... Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn mình_một con thú từng bị thương sợ gặp phải cạm bẫy và tên nhọn _mình ko thể dễ dàng để lòng tin lầm đặt ở trên đầu như nàng Mị.

"Tưởng giếng sau em nối sợi gàu dài
Ai ngờ giếng cạn em tiếc hoài sợi dây!"

Than ôi, làm người sao mà khó thế nhỉ? Lòng tin,mi ở đâu sao lúc ta cần ko thấy, lúc mi lại phản bội ta?

Thứ Bảy, 17 tháng 2, 2007

Mung mot thang gieng, em di tham moi nguoi,...




Hì hì, về cái khoảng mừng tuổi hình như năm nay mí ngưì lớn hơi bị hoảng, vì đơn giản bọn trẻ (và xém trẻ)biết trục lơị việc mừng màu mè này lắm. Mình_hổng còn trẻ mấy cũng máu vụ nỉ non đòi lìxì ra phết. Nhưng đi đến đâu cái thân xác già cõi này cũng phản bội mình, híc híc, làm cho mùng một là toàn là cá ốm, chắc cá mập đi du lịch hết rùi. Ứ, hổng chịu đâu, con còn nhỏ xíu hà, mấy bạn nghĩ coi có đúng hông? Dù sao thì hôm nay cũng vui, vì hiện kim tuy ít nhưng bạc kim lại dừa đủ xài, hí hí! Mà mình thì mình thích những thứ lấp la lấp lánh, nhấp nha nhấp nháy lém lém. Nam mô a di đà phật, thế là công hôm qua con chen chúc vào lạy phật đã được ngươì trông thấy. Con xin nguyện sẽ hiền lành hơn, dịu dàng hơn trong năm mới cho tất cả mọi ngươì được nhờ (việc này thánh thiện vô cùng đúng ko nhỉ?)

MUA XUAN!




Là khi anh có em trong một ngày đẹp nhất

Hoa dại nở trên đồi cỏ mượt

Những cánh mỏng còn long lanh nước

Khẽ lay trong nắng đầu ngày

Đó là lúc đã qua mùa đông

Ngày cuối cùng của năm

Em theo mẹ về nhà chồng

Nơi buổi sáng bắt đầu bằng tiếng chim trong vườn

Cây cỏ trở mình

Thảo nguyên bừng giấc

Anh nghe mùi phấn son quen

Từ nhan sắc thanh xuân một ngày rất thật

Ngày em về làm dâu xứ người

Sắp làm đàn bà vẫn chưa hết ngây thơ

Mẹ khóc cho em - giọt nước mắt mong chờ

Hạnh phúc hòa chung nỗi ngậm ngùi sâu kín

Con gái vô tư trong phút giây bịn rịn

Nói cười xôn xao, hớn hở bước theo chồng

Nào biết căn nhà rồi sẽ rất mênh mông

Ba sẽ trầm tư mỗi đêm chờ cửa

Đêm khuya vắng dầu hao chùng ánh lửa

Ba vẫn chờ mỗi đêm dù chẳng có ai về...

Mùa xuân

Lũ chim kéo về xây mùa tình

Mùa trên đỉnh bình yên vẫy gọi

Đó là ngày mình thành vợ chồng

Anh và em lật một trang đời

Viết lên đó những dòng đầu tiên.
BÙI THANH TUẤN

Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2007

HAPPY BIRTHDAY TO MY ...!

Năm nay ko biết vô tình hay hữu ý mà ngày cuối năm cũng là ngày cuối mà 1tuổi cũ trôi qua, bắt đầu tuổi mới của anh. Chúc anh năm nào vào ngày này cũng được 1người xinh đẹp, đáng yêu như tui mừng tuổi.Em ko có quà, có hoa tặng anh, em chỉ tặng anh món quà chưa định giá được là : một phiếu qùa tặng tự chọn vô thời hạn. Hướng dẫn sử dụng: chỉ dùng khi thật sự cần 1món quà, hay 1người bên cạnh (để đi ăn chung chẳng hạn,hehe, bao tui đó nhe), hay cần 1bao rác để xả stress...Quà tặng này được công khai cho bàn dân thiên hạ lé mắt ko biết ai có diễm phúc dữ vậy ta???

Năm mới tuổi mới, năm heo chúc anh tình duyên bền như keo, tiền nhiều như kẹo, béo như heo, có nhiều người theo...hehehe

Don giao thua!

Chỉ còn 45' nữa là đến thời khắc quan trọng nhất của năm: giao thừa. Năm nào cũng vậy, đến giao thừa là mình lại đi chùa cầu phúc,cầu cho cả nhà bình yên mạnh khoẻ. Nói thế bởi mình ko tham lam cầu những thứ đã có (dù ko nhiều, nhưng đủ xài) như: tình duyên, tiền bạc,may mắn... Và có 1điều ko hay khi đi chùa đêm giao thừa là quá đông người, mà đám đông thì ko phải là 1 nơi an toàn. Mình phải thận trọng vậy, coi chừng móc túi, nhang, ăn xin, khói, và mấy gã sàm sỡ...Hôm nay mình có rất nhiều cảm xúc mâu thuẫn đan xen nhau. Có lẽ đó là cảm giác nao nao lúc giao thời. Mình đã quyết định ko sửa lại entry đã post (về bé T) dù có lời phàn nàn ko hay lắm của bé T về entry đó, nhưng blog là những cảm xúc bất chợp của mình tập hợp lại sau 1ngày mà, chứ đâu nhất thiết fải là sự thật 100% hay chỉ để lấy lòng 1 ai đó khác (điều có chết mình cũng ko là được). Sau này có lẽ mình sẽ ko viết những gì có liên quan đến cảm nhận riêng về cá nhân 1ai đó nữa mà sẽ phát huy sở trường của mình là văn chương vậy, dù gì mình cũng chuẩn bị thành cử nhân ngữ văn (mà mình thích kiểu viết ko dấu là NGU VAN hơn). Ngày mai, mồng một tết, mình sẽ viết 1bài về ăn uống trong văn học dân gian của ngươì Việt (ko biết có rảnh để tìm tài liệu ko, chứ mình ứ chiụ đạo văn đâu). E hèm, thể loại văn học dân gian ca dao, tục ngữ là thứ mình kết nhất đấy (vì ko fải học thuộc lòng tên tác giả, hoàn cảnh xuất xứ, năm sáng tác...). Hôm nay, ba thử thách mình bằng cách bắt kiểm kê 1 đống sổ sách rối hơn tổ mối, hic hic, đến bi chừ 2 vai nhức nhối ko chịu được ( do cộng hưởng với trưa hôm qua đèo Măng đi chợ hoa Hồ Thị Kĩ chọn mấy bình hoa Ly ly mà Măng cực thích nên càng nhức dữ dội hơn). Giá như có ai đó đưa cho mình vài ngàn $ thay vì nói chúc năm mới an khang hạnh phúc chắc mình sẽ dzui dzẽ dzữ lun! hehehe, ko biết dạo này mình bị bịnh gì mà mở miệng ra là money (tránh dùng từ kia, năm mới kị húy đó mừ).

Kính thưa các ông bà,kính thưa các cô chú,kính thưa các anh chị,kính thưa các bạn bè thân hữu gần xa, kính thưa các vị khách ko quen, kính thưa các vị cần kính thưa... CHÚC MỌI NGƯỜI NĂM MỚI VUI ƠI LÀ VUI, VUI THIỆT LÀ VUI, VUI RẤT RẤT VUI!

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2007

CO HOI




Giáo sư vật lý nổi tiếng George Gate muốn tìm một phụ tá cho mình khi nghiên cứu lĩnh vực truyền điện tín. Ông đăng báo tuyển phụ tá.

Căn phòng đợi hôm ấy chật ních. Mọi người đều chọn cho mình những bộ quần áo sang trọng nhất, nghiên cứu hàng chục sách về morse trước khi đến đây. Họ đều phải chờ ở phòng ngoài cho tới khi được vị giáo sư mời vào phỏng vấn.

Trong khi chờ đợi, họ tán gẫu và cố gắng thể hiện kiến thức của mình. Chỉ có một chàng trai trẻ ngồi yên lặng chú tâm quan sát phòng làm việc của George Gate. Anh đã theo dõi sát sao những công trình nghiên cứu trước đó của vị giáo sư này và rất muốn góp sức với ông.

Nhiều giờ trôi qua, cửa phòng thí nghiệm vẫn đóng im ỉm. Nhà đợi vẫn ồn ã những tiếng bàn cãi sôi nổi. Bỗng chàng trai vẫn ngồi im lặng khi nãy khẽ mỉm cười, bật đứng dậy bước vào phòng thí nghiệm của giáo sư. Cánh cửa không hề khóa. Thoạt đầu họ nhìn chàng trai với ánh mắt thương hại vì cho rằng anh ta không đủ kiên nhẫn chờ và định xin bỏ cuộc. Nhưng không lâu sau, tất cả mọi người đều bất ngờ khi thấy giáo sư George từ phòng thí nghiệm bước ra cùng chàng trai trẻ.

- Xin cảm ơn mọi người đã đến đây, nhưng tôi đã tìm được người trợ lý thực sự có năng lực cho mình rồi. - Vị giáo sư chỉ vào chàng trai.

Mọi người hết sức bất bình trước quyết định đột ngột của giáo sư. Họ đã phải chờ đợi rất lâu, vậy mà thậm chí không có cả một cơ hội để chứng tỏ khả năng của mình.

Giáo sư chậm rãi giải thích:

- Các bạn đã không để ý nhưng ngay từ khi mọi người bước vào đây, máy điện tín của tôi đã liên tục đánh một dòng thông báo bằng tín hiệu như thế này: "Nếu bạn giải mã được lời nhắn này, hãy bước vào gặp tôi". Tôi biết mọi người ở đây đều rất giỏi nhưng chỉ có một cơ hội và người biết tập trung vào mục tiêu chính khi đến đây đã giành được cơ hội đó.

Và chàng phụ tá trẻ đó chính là Thomas Edison, người đã góp phần làm thay đổi thời đại của chúng ta. Cơ hội là cho tất cả mọi người. Nhưng chỉ những người có đủ tập trung và nhạy bén mới đọc được thông điệp của nó.