Thứ Sáu, 9 tháng 2, 2007

GIAO THONG &NAM CON HEO!




Đến mùa tết về là tình trạng giao thông ở VN u như kỹ :kẹt xe, lạch lách,đường phố đông nghịt người và xe máy...chuyện dài hạ hồi cũng chẳng thể giải. Mới hôm qua, mình đang vi vu bát phố,ngắm chợ hoa, tưởng có 1buổi tối tuyệt vời vì không khí xuân mát mẻ,trong lành...ai ngờ. Vừa ra đường là gặp bao nhiêu là rắc rối bởi mấy cô_bác tài quá ẩu. Người trẻ thì đèo bồng chở 3,chở 4;người già thì lọm khọm qua đường chẳng trông trước nhìn sau;trung niên thì dán hai mắt vào các tiệm xanh xanh đỏ đỏ hay mơ màng lo tiền nong sắm sửa cho 3ngày xuân mặc kệ 3tháng xẹp(túi) sau mùa này;trẻ con lại chẳng chịu kém đâu, cũng chạy ra đường đá banh,đuổi bắt cho có không khí tết.Tệ nhất là những người vừa chạy xe vừa ôla cái điện thoại miết, chạy 1 tay lạng choạng ko biết va vào mình lúc nào. Có 1 đoạn đường nhà mình thôi mà trong tháng chạp đã có trên chục vụ va quẹt xe, 2-3 vụ chết liền tại chỗ (trời ạ, nhắc đến là mọc ốc hết rùi, vì mình chứng kiến 1vụ cách đây vài ngày ----> vẫn còn bị ám ảnh, tới nay hổng dám chạy nhanh xíu nào, tui chưa ăn tết mà lị!). Ôi, có mà thành 1bài vè mới viết hết nổi những bức xức đang làm mình xù đầu, rối tóc.

Hôm qua là sinh nhật bé T (mình kêu như vậy từ hồi xưa đến nay đã quen miệng rùi, dù bé T sắp trở thành kỹ sư ), ko biết mình chọn cho bé T con thỏ nhồi bông màu hường có chói lọi quá ko? Nhưng nghĩ kỹ lại thì có màu pink là hợp với bé T hơi bị nữ tính này. Người gì đâu mà mời người ta ăn sáng cũng kẹo. ặc ặc. Thôi ko nói xấu bạn bè nữa. Dạo này bé T_bạn hiền của mình bận lắm vì phải quét dọn nhà cửa cho mấy căn... biệt thự. Thiệt tội ghê, có bạn nào giúp bé T của mình ko? Con nhà nghèo có khác,ko có tiền thuê người giúp việc, nhà thì chật đến mức ko có chỗ để mấy con Mẹc. Sau tết chắc còn mệt hơn vì lo cho khách khứa đến nhà mà khách này toàn là "gồng" ko hà. ---->Mà thôi, mình là mình í, mình chả thích nhiều chiện đâu đấy nhé!

Mai,ý,hôm nay chứ,0:11 rùi,là ngày đưa ông Táo về trời. Chắc là nhà mình bị viết 1sớ dài luôn vì tội luộm thuộm quá. Chưa có năm nào nhà mình lại bề bộn như vậy, từ đầu tháng 9 đã lo bán hàng tết, chẳng biết lời được bao nhiêu mà từ già đến trẻ ai nấy đều suy dinh dưỡng (trừ Mamam). Nhìn xung quanh nhà mà thấy thương, hàng hoá tràn lan từ cửa đi ra sau. Trưa thì ngộp ngạt, tối thì âm u...ko biết bao giờ mới qua tết đây (chắc có mình nhà mình là ngán tết quá_ăn tết tới mấy tháng mà). Hết tết, mình sẽ chăm chỉ luyện Anh văn, hè này mình sẽ đi đến 1nơi nào đó thật xa nơi này để biết xem ngoài cái giếng trời này bầu trời như thế nào.Ừa, chắc chắn mình sẽ thực hiện được giấc mơ!

CO MAY CAI HINH MA` KHOE HOAI!





Tags: pics



Friday February 9, 2007 - 11:42am (EST)


HAPPY TET HOLIDAY 2007!





Tags: pics



Friday February 9, 2007 - 11:35am (EST)


Thứ Bảy, 3 tháng 2, 2007

BIET DE DI THI

...ĐI THI
Lý Quốc Nam

Con hỏi ba: Tháp Pisa nghiêng bao nhiêu độ?

Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?

Con trả lời để con đi thi “Ai là tỉ phú”.

Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con biết độ nghiêng để con nghiệm ra rằng trên đời này vẫn còn rất nhiều điều chông chênh, sai trái nhưng nếu trong tâm mình vẫn còn nằm trong vòng tay của gia đình thì dù có nghiêng nhưng nó sẽ không thể nào ngã.


Con hỏi ba: Ý nghĩa câu “qua cầu rút ván”?

Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?

Con trả lời để con đi thi “Trúc xanh”.


Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết ý nghĩa câu đó để con nghiệm ra rằng mình sống ở đời phải có trước có sau.


Con hỏi ba: Đèn xanh đỏ có tự khi nào?

Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?

Con trả lời để con đi thi “Rồng vàng”.

Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết để con nghiệm ra rằng cho đến lúc nào người đời mới hiểu được một quy luật hết sức đơn giản. Sống ở đời phải biết nhường nhau để có kết quả tốt hơn.


Con hỏi ba: Cái máy giặt giá bao nhiêu?

Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?

Con trả lời để con đi thi “Hãy chọn giá đúng”.

Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết giá để con nghiệm ra rằng phải mất rất lâu mình mới dành dụm đủ tiền để mua cho mẹ cái máy giặt hoặc mặc giữ kỹ đồ hơn cho mẹ đỡ phải nhọc nhằn.

Kiến thức là một tài nguyên quý giá, biết nhiều là một điều tốt. Nhưng biết nhiều đó mới chỉ là người có trí nhớ tốt mà trí nhớ con người hiện đã thua xa những thiết bị nhớ của máy vi tính, điện thoại di động.

Còn việc nghiệm ra những điều từ những gì mình biết thì đó mới là những người có học thức uyên thâm mà việc nghiệm ra thì chưa và sẽ không có con CPU nào qua được bộ óc con người.


(Theo Người lao động)

Thứ Hai, 29 tháng 1, 2007

Sang chom lanh @ --

Việt Nam, những ngày đầu mùa khô bất chợp se se lạnh, cái lạnh ko làm cóng người, ko làm người ta sợ ra đường mà còn tạo ra không khí nô nức được đi dạo, được hoạt động mà ko phải đẫm mồ hôi. Vậy là tủ áo khoát của mình có cơ hội để trình diễn rồi. Nhiệt độ 18-20oC, là niềm ao ước của những ngày hè ôi bức.Phải chi ngày nào ở VN cũng như thế thì hay biết mấy nhỉ? Chợt nhớ đến mẩu tin tức vừa đọc được hôm qua: trái đất đang nóng dần lên và có nguy cơ tối đi. Vậy là sẽ có 1kỷ băng hà thứ 2 và 1 trận phu trào núi lửa chăng? Ôi sự giận dữ của thiên nhiên làm con người bé nhỏ nhưng can đảm phải rung rẫy. Mình đã thoát ra được ngày u uất bởi ám ảnh của không khí tang lễ. Dạo này mình hay suy nghĩ lung tung quá, cứ như ngày mai tận thế đến nơi vậy. Cũng 1 tuần rồi ko có entry nào, cũng chẳng có gì đặc biệt để viết. Chỉ là tuần rồi mình cực ngoan, ko đi học thì ở nhà, ko ở nhà thì ra cửa hàng phụ ba,... chỉ có ngày thứ 7 là đi chè chén với mấy đứa bạn và ông thầy Marketing hơi bị trẻ và đẹp giai, hát hay, múa hổng biết thế nào (hihi). Giọng ca Chaien của mình song ca với thầy bài How can I tell her nữa mới khiếp. Ạc ạc. Buồn cười nhất là nhỏ bạn dẫn theo lão ông xã người Singapore của nó, chời ạ, cô bé 26 cưới ông già 62, nhìn so le kinh(cái này mình chỉ đoán tuổi thôi). Lão ta khoe giàu, nổ đâu đâu đụng nóc luôn vậy mà hổng có khả năng chi trả cho cái bill bé xíu! Người Sin gì mà nói tiếng anh trớt quớt cùi bắp... Thôi mình ko tám chiện thiên hạ nữa (đây vốn ko phải là nghề của nàng mà). Chỉ nêu ví dụ để minh họa cho câu nói của mấy người đàn ông nước ngoài mà mình tình cờ nghe được: con gái VN ham tiền quá!. Nghe sao đau xót quá. Đã có ko ít người nước ngoài đến VN rồi nhận xét thế, và cũng ko ít người VN oánh thẳng vào mặt những người phát ngôn bừa bải trên (mình cũng vậy thôi), nhưng ...giá như những người VN còn lại đừng quá tham tiền mà đáng mất tự tôn của mình như vậy.

Thứ Hai, 22 tháng 1, 2007

Ngay den toi!

Trưa,nắng,nóng,đói meo râu, D lại nhắn cho mình một tin ko mấy vui vẻ. Có một từ mất. Thế là người ấy đã ra đi. Mình từng nghĩ cái chết sẽ là liều thuốc tốt nhất cho người bệnh nan y, nhưng sau mình vẫn cảm thấy lòng rống trỗng, buồn tiếc cho một kiếp người. Tâm trạng u uất trong mình càng tăng lên dữ dội trong thời điểm này. Bóng chiều chiếu thẳng và mắt mình, mọi vật chói sáng, mông lung, xa xăm như ảo ảnh. Sau rán chiều, bầu trời tối hẳn lại nhanh chóng, cơ thể mình đang biểu tình đòi được nghỉ ngơi, tắm rửa cho sạch đi những bụi băm ko hay. Mình đang rất lo lắng, mình phải đi dự đám tang thôi, nhưng... lại rống trỗng, hụt hẫng. Mẹ anh ấy mất, nếu mình ko đến chắc chắn mình sẽ là người có tội. Còn nếu đi? Những hiểu lầm giữa hai người liệu có thể hóa giải? Sự thật là mình đã có lỗi. Tự trọng,cao ngạo, ích kỉ,... tại sao tôi lại làm tổn thương trái tim của một người đáng kính như thế? Để rồi mãi mãi ko bao giờ có được sự bình yên. Dù tôi ko yêu anh, nhưng...tôi vẫn phải có trách nhiệm với tình cảm ấy. Đã qua rồi cái thời tôi luôn coi trọng chân lý: mình ko bao giờ phải chịu trách nhiệm về tình yêu của người khác. Tôi đã làm cho những người quý mến tôi nhất phải bỏ chuộc, họ chán nãi vì tôi ko để họ hiểu được mình. Đúng là 1 cô bé kiêu căng,nông nỗi. Và điều gì làm cho tôi thay đổi nhiều đến thế? Hay tôi đã trở thành người lớn? Mọi người trong gia đình Việt Nam đều cho rằng chỉ có người lập gia đình rồi mới trưởng thành, thế thì tôi có là người lớn đâu?Tôi vẫn thích mình trẻ trung, nhí nhảnh, thế mà sao tôi cứ mãi phân vân về những việc nghiêm túc đau đầu này?

Dù sao thì tôi cũng sai, hết sức bậy. Và bây giờ thì được nhẹ lòng hơn khi nói ra điều ấy. Còn bậy như thế nào thì... hic hic, ko bao giờ nói ra được.

Thứ Năm, 18 tháng 1, 2007

Mùa đông đã đi qua

Việt Nam vào chớm xuân, còn ko đầy một tháng nữa là tết nguyên đán. Mọi người háo hức chuẩn bị cho ngày lễ linh thiêng nhất của dân tộc. Trẻ nhỏ thì xúng xính áo mới, bọn thanh niên choi choi thì nhấp nhỏm những chuyến đi chơi, người lớn thì chạy ngược xuôi lo tiền tiêu tết.Các bà các cô nội trợ lại cuống lên vì hàng giảm giá, thức ăn ngon... Ai nấy mệt bởi hơi tai với tính toán riêng của mình. Không khí và không gian chộn rộn ngày tết thật náo nhiệt. Chà, lại một mùa ăn nên làm ra cho mình. Tết chỉ có 3ngày, nhưng mình lại được hưởng lợi đến 3tháng. Và chợp giật mình vì ko biết trên đất nước còn nghèo nàn lạc hậu này có bao nhiêu người lấy Tết ra để rục lợi như mình? Để ăn chơi thoải sức 3 ngày mà có nhiều đánh đổi quá, như vậy có đáng ko? Có lẽ mình ko nên có ý nghĩ so sánh thô thiển như vậy đối với sự linh thiêng của ngày tết, nhưng...giá như mọi người biết tiết kiệm một chút để lo cho những thời khắc khác trong cuộc đời mình, lúc thiếu thốn chẳng hạn, hay vĩ đại hơn là góp một ít gì đó cho những người nghèo khổ. Mình nói nghe hay nhỉ? Mình cũng là người Việt Nam, một sự thật đã rồi, vậy mình có sắm sửa phung phí ko? Hì, 1 câu hỏi lớn ko lời đáp!

Ngày mai, một ngày thứ bảy bận rộn với thi cử thế mà hôm nay mình vẫn có sức tám những điều vô thưởng vô phạt, quả là điếc ko sợ súng thật. Chân thành mà nói thì mình cũng đã quá chán ngán cái cách quản lý sinh viên kiểu quan liêu bao cấp quá rồi. Ko biết bao giờ tức nước vỡ bờ nữa. Nhưng chắc sẽ ko có chuyện đó xãy ra_hi vọng thế! Nếu ko biết đâu mình lại có một khoảng thời gian gậm nhấm nỗi đau bị trù dập one more time! Đừng tưởng các cơ quan thông tấn báo chí tuyên truyền là luôn luôn đại diện cho sự thật, danh dự, chính kiến, tri thức, dân chủ nhé. Cơ quan nào cũng do con người điều kiển, mà con người thì muôn hình vạn trạng ko sao nắm bắt được 100%, may lắm là 50% thôi. Khi mình đi thực tập đã ko ít lần bị các đàn anh đàn chị dạy cho phương pháp BÁN ĐỨNG 1 cách điêu luyện. Chi tiết thì miễn bàn, hãy để cho ngày ấy lụi tàn trong mình. Hôm trước đọc Entry của Hạnh post lên, mình dào dạt cảm xúc muốn ca thán cùng Hạnh, nhưng hôm nay nghĩ lại, mình lại thấy cái sự đời_nhất là ở các cơ quan báo chí lắm ma nhiều trò quỷ quyệt, mình chỉ biết câm nín. Hic hic. Mình từng có 2 hoặc nhiều hơn cơ hội vào làm việc ở một cơ quan báo chí lớn. Thế mà, mình lại cho nó qua một cách bình tĩnh_nghĩa là makeno. Có nên chăng giành lấy vị trí mà mình ko thích hợp để rồi phải cam chịu dằn vặt cả đời. Đúng là mình ngốc thật, thời buổi mà Ghế thì ít_Đít thì nhiều, lấy đâu ra lắm cơ hội cho mình ỏng eo. Một suất để vào đài truyền hình của một tấm bằng trung cấp là biết bao đồng tiền bát gạo đấy. Tại sao mình keo kiệt thế? Tiền để mua quan mua tước là Tiền_tư bản_có thể sinh ra tiền_tư bản khác mà mình lại bỏ đi một cơ hội đầu cơ siêu lợi nhuận.. Trong khi đó thì mình lại ko tiếc tiền để trả những khoảng học phí cao ngất của mấy trường đại học cùng lúc? Mâu thưẫn thật, cùng một lúc lại có cả keo kiệt và phung phí trong bản thân mình. Ôi, một chiếc ghế nặng bao nhiêu mà trong lòng mình phải so đo như vậy? Hay mình chưa đủ chín để hiểu được sống trên đời này cần có tiền, để làm chi_Để cho gió cuốn đi.

Dù sao thì mùa đông cũng đã qua, băng giá trong trái tim mình cũng đã tan. Bây giờ mình rất sẵn sàng để đón một mùa xuân với nhiều thách thức mới, dù phải bắt đầu lại từ con số không: ko bằng cấp, ko nghề ngỗng, ko đạt được kế hoạch 5năm lần 1...

Chào mùa xuân! Chào những người bạn của tôi!