Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2009

married

bai dang ngay 29/07/2008

Cầu hôn kí


Love At First Oink by monettenriquez.


Emily và tôi gặp nhau vào học kì đầu tiên ở trường đại học và yêu nhau gần sáu năm. Tôi chưa bao giờ thành công trong việc làm nàng bất ngờ, cho dù tôi có sáng tạo đến thế nào.


Emily rất lanh lợi còn tôi thì hơi “ngố”- không phải sự kết hợp tốt cho bất ngờ. Khi tôi “vô tình” bỏ lại giấy mời ăn tối tại nhà hàng thì nhân viên nhà hàng gọi đến để hỏi lại và người bán hoa thì báo cho nàng biết trước khi hoa được chuyển đến.


Hết lần này sang lần khác tôi cố gắng làm nàng ngạc nhiên. Nhưng ngày qua ngày tôi vẫn thất bại.


Khi tôi bắt đầu nghĩ đến việc cầu hôn, tôi chẳng muốn gì hơn ngoài việc khiến nàng bất ngờ. Cho nên tôi bắt tay vào một cuộc hành trình tìm kiếm câu trả lời cho vấn đề nan giải này.


Sau nhiều ngày lao tâm khổ tứ kèm thêm vài lời gợi ý rất thú vị từ bạn bè và đồng nghiệp - tôi quyết định sẽ “sát nhập” hai thứ Emily thích nhất: đọc sách (chuyên ngành học cao học của nàng) và lợn (con vật yêu thích từ thuở bé) vào trong một “quyển sách cầu hôn”.


Ước mơ của tôi là sáng tác và in ra một quyển truyện thiếu nhi về hai chú lợn con, Emmy và Matty, phỏng theo câu chuyện của Emily và tôi.


Lúc đó tôi phụ trách in ấn cho một ngôi trường trong quận. Tôi hỏi một cô giáo dạy vẽ xem cô có biết sinh viên nào có năng khiếu vẽ hình minh họa truyện tranh không. Cô bắt liên lạc với Jeremy, một học sinh lớp 10 rất có năng khiếu vẽ hoạt hình. Tôi thuê cậu ấy ngay lập tức. Tôi gửi từng trang lời thoại và cốt truyện cho Jeremy để vẽ minh họa. Và tôi bắt đầu viết.


Tôi viết rằng hai cô cậu lợn đã gặp nhau ở trong phòng máy tính ở trường, giống như tôi và Emily. Truyện của tôi kể chi tiết cuộc hành trình của Emmy và Matty qua năm tháng. Ở trang tám, hai chú lợn con ngồi yên lặng trước hoàng hôn.


“Một buổi tối mùa thu, Matty muốn hỏi Emmy một điều rất quan trọng”. Và trang có lời cầu hôn tiếp ngay sau đó.


Sau khi hoàn thành bản vẽ minh họa, lời thoại và trang bìa, sáng tác của tôi đã sẵn sang để in ra. Một cuốn sách hoàn chỉnh ra đời. Tôi đã hoàn thành cuốn sách đó trong bí mật. Sau từng ấy năm, lần này có thể tôi sẽ mang ngạc nhiên đến cho Emily.


Vào một ngày thứ năm bình thường, tôi bảo Emily vừa tìm thấy vài quyển truyện trẻ em rất dễ thương đang giảm giá. Tất nhiên nàng muốn xem thử, và quyển đầu tiên tôi đưa cho nàng là “Câu truyện về hai chú lợn con”.


Sau khi đọc vài trang đầu, nàng lờ mờ đoán ra rằng tôi đã viết ra cuốn sách để dành tặng mình, nhưng không hề biết rằng nó sẽ thay đổi cuộc đời của hai chúng tôi mãi mãi.


Khi nàng đọc gần đến trang “quan trọng”, tôi bảo nàng đứng lên. Tôi quỳ xuống lúc mắt nàng lướt qua dòng chữ “Emily Suzanna…em cưới anh nhé?” Nàng sửng sốt không nói được lời nào, ngước lên thấy tôi đang cầm một chiếc nhẫn.


Kinh ngạc, nàng đóng quyển sách và ôm tôi thật chặt “Vâng, vâng, tất nhiên rồi. Em yêu anh!”


Chúng tôi ôm nhau vài phút và tôi lau những dòng nước mắt hạnh phúc đang chảy trên mặt nàng. Tôi giục nàng mở trang cuối - hình hai chú lợn mặc áo cưới trong lễ thành hôn.


Câu chuyện kết thúc, cũng giống như những truyện cổ tích có hậu khác “Emmy và Matty sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi”



It's only Love by vanstaffs.


(ảnh và truyện sưu tầm từ internet)

friendship

...định nghĩa qua 24 chữ cái...
(A)ccepts you as you are - Chấp nhận con người thật của bạn.

(B)elieves in "you" - Luôn tin tưởng bạn.
(C)alls you just to say "HI" - Điện thoại cho bạn chỉ để nói "Xin chào".
(D)oesn't give up on you - Không bỏ rơi bạn.
(E)nvisions the whole of you - Hình ảnh của bạn luôn ở trong tâm trí họ.
(F)orgives your mistakes - Tha thứ cho bạn mọi lỗi lầm.
(G)ives unconditionally - Tận tụy với bạn.
(H)elps you - Giúp đỡ bạn.
(I)nvites you over - Luôn lôi cuốn bạn.
(J)ust "be" with you - Tỏ ra "xứng đáng" với bạn.
(K)eeps you close at heart - Trân trọng bạn.
(L)oves you for who are - Yêu quí bạn bởi con người thật của bạn.
(M)akes a difference in your life - Tạo ra khác biệt trong đời bạn.
(N)ever judges - Không bao giờ phán xét.
(O)ffers support - Là nơi nương tựa cho bạn.
(P)icks you up - Vực bạn dậy khi bạn suy sụp.
(Q)uiets your tears - Làm dịu đi những giọt lệ của bạn.
(R)aises your spirits - Giúp bạn phấn chấn hơn.
(S)ays nice things about you - Nói những điều tốt đẹp về bạn.
(T)ells you the truth when you need to hear it -Sẵn sàng nói sự thật khi bạn cần.
(U)nderstands you - Hiểu được bạn.
(W)alks beside you - Sánh bước cùng bạn.
(X)-amines your head injuries - "Bắt mạch" được những chuyện khiến bạn "đau đầu".
(Y)ells when you won’t listen - Hét to vào tai bạn mỗi khi bạn không lắng nghe.
(Z)aps you back to reality - Và thức tỉnh bạn khi bạn lạc bước

Nam tuoi

Bai dang ngay 06/07/2008
Năm tuổi, có nghĩa là 1 năm đầy xui xẻo, đen đủi, lầm lủi... nói chung là gặp nhiều thứ "ủi" vào người, rất ư là tủi thân. Hic hic.
Đầu năm đã có 1 scandal đầy nước mắt, tháng trước đi đổ xăng xém bị thiên lôi oánh đen thui_1 phen kinh hồn khiếp vía, tháng rùi bị giật giỏ xách mất hết giấy tờ, tháng này lại làm rơi cửa sổ bằng kính nặng chục kg _xíu nữa là thành nhím người dính đầy miểng... Nói túm lại là tớ đụng đâu hư đó, đi đến đâu thì bể sô đến đó. Hu hu . Help me !
Nhưng khi vận đen đến thì mình lại nhăn răng ra mà cười đón, vì chẳng còn cách nào khác phải sống hòa bình với đối thủ vậy. Mà còn thấy nhẹ lòng hơn khi điều xui rủi hóa ra lại lành vì hiện giờ mình vẫn khỏe re như bò kéo xe, hehehe. Giống như trong "Bảy viên ngọc rồng" sau khi Songoku chết đi khi sống lại sẽ mạnh lên gấp đôi.
Năm tuổi, nhìn người ta cưới nhau ầm ầm để "hóa hung thành cát" , mình cầm thiệp hồng mà méo mặt. . Lại sắp ca bài Lương và Giá rùi.
Cảm thấy mình long bong quá... lại tham lam nữa... nhưng sức người thì có 40kg thì biết làm sao?

So hai

Dù mình đã không còn ở tuổi là "chú chim non" gặp gì cũng sợ hãi, nhưng sâu trong tiềm thức mình vẫn sợ mọi việc sẽ không như ý muốn.
Sinh ra trong gia đình không hạnh phúc, mình lo sợ gia đình nhỏ sau này sẽ không biết ra sao. Thế là lại co rúm mình lại trước lời ngỏ...
Qua 1 mối tình đầy nước mắt, mình sợ quá những lời nói có cánh gian dối...
Không suông sẻ khi bước vào nghề báo, mình đã trốn chạy dù biết không ai đuổi theo sau ...
Bị giật giỏ 1 lần, lúc nào cũng đề phòng những "chiếc xe màu xanh" và nhìn chăm chăm vào người đi xe có màu, hình dạng giống chiếc xe ấy như thể tội phạm đầy trẫy ngoài kia.
Có lẽ ở tuổi "hăm" người ta hay sợ sệt nhiều thứ như thế. Nhưng người ta cũng dễ dàng đứng dậy làm lại từ đầu.
Vì khi ta trẻ, ta sẽ nhận lại những gì đã mất qua việc cho đi nhiều thứ.
Không bao giờ chiến thắng được nỗi sợ hãi nếu không đối mặt với nó.

My Tho_ Dam cuoi anh Hoan

25/5 đám cưới anh Hoàn, cả bọn có cơ hội đi chơi ké miền tây sông nước. Mới thấy miền tây có lắm thứ ngộ.

Cây nhãn ra trổ ra trái bưởi và đu đủ



Đu đủ miền tây có khác: lạt, đắt lồi mắt hơn miền Đông vài lần. Hic hic, xót túi we'


Từ bến Chương Dương, trôi theo dòng nước nặng phù sa châu thổ...



( Cứ ngỡ như là đi đảo ở Nha Trang)


Cồn Phụng



( Note : ai có ghé ngang Mỹ Tho, Bến Tre thì mần ơn nhớ né cái cồn gà cắt tiết này nghen. Đắt lồi mắt mà hổng có quỷ gì coi. Xót tiền tập 2 . Xí 1 phát, có ai để ý mí cô nương này sao mà đi chân đất hông ta?)


Miss Lý Thu Thảo làm Hòn vọng phu



(note : vở nì là Lan và Điệp, đoạn Lan quên mất mẹ lời thoại. Hic hic, gớm chưa.

Ai can đảm đi thử đi nghe Đờn ca tài tử ở xứ miệt vườn rùi bít. Boa mỏi tay cho mấy em nó hát luôn. Lại xót tiền là sao???)


Năm anh em che 1 chiếc xe hoa



( Mỗi đứa 1 kiểu ta cùng nhau điệu, chụp hình với xe bông lấy hên mà che mấy tiêu xe bông rùi)


Nữ đại gia và kiều nam



( note : nam này hơi xí, nhưng đè xuống chống tay thì cũng tạm)


Hát mừng Cô dâu_Chú rể làm bể bình bông...



( Ô kìa, cái mic này cũng ngon lắm chứ bộ, chỉ có cái hơi cứng. Ui da, gãy răng rùi...)



(Đôi song ca Xin đừng hái hoa dại bên đường...)


Sắp chống lấy mà còn ngựa, bị đòn tét đít nghen cưng



( Bi : Nó oánh em kìa ông xã ơi)


Ra tay nghĩa hiệp (sẵn dịp ôm em luôn, dại gì buông ra nè)




Còn mấy hình tí ta tí tửng nhưng chưa kịp up lên, pà kon thông cảm chờ hé.



Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2008

Anh hay chú??? Chị hay cô???




1). Khi bạn 20 tuổi (đang học đh) , bạn xưng hô với 1người trên 35 tuổi là chú/cô - cháu, dưới 35 tuổi là anh/chị - em.

2). Khi bạn 25 tuổi (già sử tốt nghiệp đh được 3năm, 1năm lên bờ xuống ruộng kiếm việc, 2năm bầm dập te tua tơi tả do làm việc) thì bạn sẽ sử dụng thường xuyên cách xưng hô anh/chị - em với tất cả những người trên 20 dưới 60tuổi (cho dù họ có hơn các cụ thân sinh của mình bao nhiêu tuổi)

Ở (1) biên độ tuổi trong vùng "anh/chị" là 15

Ở (2) biên độ tuổi trong vùng "anh/chị" là 40

Máy móc mà tính thì 40 - 15 - 5(tuổi tăng từ 20->25) - 5(tuổi trẻ lại nhờ sự "anh/chị" với người 20) = 15 (có thể hiểu là đơn vị tuổi bạn già đi )

Tuy nhiên, công thức trên ko hẳn là áp dụng áp đặt được cho mọi người (vì có người sẽ có biên độ rộng hay hẹp hơn). Và có một số người lại dùng phương thức khác để tính "anh/chị" hay "cô/chú". Ví dụ như:

Lấy mốc tuổi anh/chị của mình (+/- 1-9 tuổi) để xưng hô "anh/chị" (với người ko có anh/chị ruột thì dùng tạm anh/chị họ hay chính mình)

Lấy mốc tuổi cha/mẹ của mình (+/- 1-9 tuổi) để xưng hô "cô/chú" (với người ko có cha/mẹ ruột thì dùng tạm cha/mẹ nuôi hay cô/dì/chú/bác/cậu/mợ/... với biên độ +/- ở tuổi của người nhỏ nhất và người lớn nhất )

Và còn hàng 1001 phương cách xưng hô, tiếng Việt ta giàu và đẹp mừ (đọc bài viết để thấy ntn nhé )

Câu chuyện tiếng Việt

Người nói những thứ ngôn ngữ chỉ có wò với nì, I với you, je với tu, vous... chắc thèm có được sự diễn đạt phong phú của cách xưng hô trong tiếng Việt. Nhưng sự phong phú này có lúc cũng gây không ít phiền toái.

- Trong một bài báo, ba người đàn ông lần lượt được gọi là ông, anh, bạn. Ông là người có chút chức quyền, chưa hẳn đã nhiều tuổi hơn anh; anh là người trẻ tuổi đã đi làm, chưa hơn hẳn bạn về số tuổi; bạn là một sinh viên còn đang học (???).

Đã có chức quyền rồi thì dù có trở thành tội phạm cũng vẫn được gọi là “ông” (“Cục Cảnh sát điều tra... Bộ Công an đã... bắt tạm giam hai người nguyên là cán bộ Công an TP X phạm tội “nhận hối lộ” và “che giấu tội phạm” là LêXX và VõYY (hai ông này khi phạm tội là cán bộ công an phường ZZZ...). Như vậy, đã có sáu người bị khởi tố, bắt giữ, trước đó là bốn ông: A, B, C, D.”), mặc dù tiếng Việt vẫn còn từ trung tính “người” có thể dùng trong trường hợp này, nếu không muốn dùng “tên”.

- Đã là đoàn viên thì không được gọi là ông: các bí thư Trung ương Đoàn gần 40 tuổi vẫn chỉ là các “anh”.

- MC khoảng 30 tuổi rất khó xưng hô với người trạc 48-50, chú-cô hay anh-chị?

- Đã từng có nhiều ý kiến gợi ý không nên dùng từ “em” để xưng hô thay “tôi” trong quan hệ công cộng giữa những người đã thành niên, như kiểu: “Báo cáo thủ trưởng, em...”, “Thưa sếp, em...” vì e ngại nó làm hư hỏng mối quan hệ, làm hèn kém người tự xưng hô như vậy. Ngày xưa đã có những lúc người ta dùng các từ xưng hô rất hay. Chẳng hạn trong quan hệ thầy và trò: “Trò A, trò hãy lên bảng đọc bài!”. Trong khi đó thì trước đây có hồi học sinh học xong lớp 7, học thêm hai năm trung cấp sư phạm nữa đã ra làm thầy cô giáo cấp II. Với 17, 18 tuổi mà đi dạy ở nông thôn, gặp những học sinh có khi còn lớn tuổi hơn thầy cô, giáo viên nhiều khi rất ngại xưng thầy, cô và gọi học sinh là “các em” (chứ chưa nói đến “các con” như bây giờ).

- Ở những ngôn ngữ mà từ xưng hô đơn giản (I, you, je, tu+vous), cách thưa gửi cũng đơn giản theo. Phát thanh thì “Các người nghe (listener) thân mến”, truyền hình thì “Các người xem (viewer) thân mến”, không bị xen yếu tố tình cảm như “Thưa quí vị và các bạn”. “Vị” được phân biệt với “bạn” ở mức độ tôn kính hay thân mật, chứ không phải ở tuổi tác, giới tính. Mà đã đủ chưa? Có ai bị lọt lưới, không nằm trong hai từ “vị” và “bạn” không (các cháu nhỏ chẳng hạn, chẳng lẽ không mời các cháu xem? Hay các phạm nhân trong nhà tù, có cho họ xem không? Họ là “vị” hay “bạn”?)? “Quí” chỉ có nghĩa là “số nhiều” (= các) hay có nghĩa là “đáng tôn quí” (= honorable)?

- Ai là “phu nhân”? Ai là “vợ”? Chủ tịch nước, tổng thống, thủ tướng và phu nhân, bộ trưởng và (phu nhân hay vợ?), chủ tịch thành phố/tỉnh và (phu nhân hay vợ?), nhà văn nổi tiếng (như Nguyễn Tuân chẳng hạn) và (phu nhân hay vợ?). Nếu tôi (một người thường) giới thiệu vợ tôi với các bạn: “Đây là phu nhân của tôi” thì phản ứng của người nghe sẽ như thế nào? Trên báo chí, có cả phu nhân của danh thủ Beckham, của huấn luyện viên A.Riedl, của hàn lâm viện đại học sĩ Vương Khả Lãm, hoặc khi dịch từ nước ngoài “lady” (phu nhân Macbeth ở Mtsensk)

- Ngài và ông cũng là một mặt của vấn đề phu nhân vừa nói ở trên. Lằn ranh nào cắt ngài/phu nhân với ông/bà/vợ?

- Có phải vì những sự lúng túng trên đây mà thời Pháp thuộc, nhiều người Việt thích dùng cách xưng hô “toa<->moa”, và các chatter ngày nay thích dùng “u<->me”?

Thường trong quan hệ cá nhân, mọi người đều có quyền tự do muốn gọi ai là gì cũng được. Nhưng trong các tổ chức xã hội, nếu hệ thống tổ chức càng chặt chẽ, càng đòi hỏi có hệ thống xưng hô của riêng mình.

- Trong các băng nhóm: “đại ca <-> tiểu đệ”...

- trong các tôn giáo: trình, bạch,... “hòa thượng/đức cha <-> con”, “đạo hữu<->tôi”,...

- trong sinh hoạt Đảng Cộng sản xưa nay vẫn chỉ có “đồng chí <-> tôi”, mà mọi người vẫn cảm thấy bình thường,

- trong sinh hoạt quân đội, đoàn thể, lúc đầu cũng chỉ có “đồng chí <-> tôi”, nhưng lâu dần về sau xuất hiện đủ các cách xưng hô như ngoài đời, minh họa cho các kiểu quan hệ mà người ta muốn có.

+++

Xưng hô không phải chỉ là vấn đề ngôn ngữ. Nó mang nặng tính tâm lý. Nó có khả năng xoay chuyển tình thế. Nó có nội dung thông báo nhiều hơn ngôn ngữ thông thường. Hãy quan sát hai người bạn: khi còn ngồi chung ghế nhà trường: ông<->tôi, cậu<->mình, cậu<->tớ, mày<->tao, khi ra trường rồi: chỉ còn ông<->tôi, cậu<->mình; đến khi một trong hai hoặc cả hai người đã có chút chức quyền thì lập tức chuyển tông: anh<->tôi.

Ý thức được vấn đề như vậy, không biết các tổ chức xã hội lớn có nghĩ đến chuyện tự qui định cho mình một lối xưng hô bắt buộc, như có thời trong quân đội đã có gợi ý chỉ dùng từ “tôi” để nói về mình. Chắc chắn rằng không ai cải cách nổi lối xưng hô phong phú trong tiếng Việt ngoài xã hội. Song vì những mục đích cụ thể nào đó, tại sao không thể có những qui định của từng tổ chức? Những qui định chặt chẽ về xưng hô là bằng chứng của trình độ tổ chức.

HẢI THỤY ( http://vietbao.vn/Giao-duc/Qui-ma-khong-qui/40197764/202/ )

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2007

Entry for October 31, 2007

Hallowen day!

Một ngày chả dính dáng gì đến dân Việt (và mình cũng ko có ấn tượng gì lắm), nhưng khuya hôm qua lại thật đặc biệt với mình. Thức trắng, lang thang ngoài vườn, ngắm bóng lá cây in lên bầu trời. Cảnh đêm đẹp đến ám ảnh. Bầu trời nhuốm màu nâu đỏ hơi ngả chàm, không mây, không sao, không trăng, đầy huyễn hoặc.Bức tranh tối sáng đẹp tuyệt. Từng cơn gió lành lạnh táp vào mặt.Chiếc lá rơi cũng mang 1âm thanh thật lạ, giống như tiếng leng keng của kim loại. Thấp thoáng trên mái nhà, trên vườn lan, lũ mèo trườn đi ko tiếng động. Màn đêm bao la phủ vây tất cả. Cả con người cũng bị nuốt chửng vào đấy thật nhẹ nhàng. Tối đen, yên tĩnh, thanh bình...

Một cảm giác thật lạ, niềm ao ước có 1ai đó kề bên để cùng thưởng thức dâng đầy. Lại buồn miên man, nghĩ ngợi lung tung về phận người, về cái cao cả, về nỗi đau, về chữ duyên nhà phật...

Đêm rôi, một người thường xuyên đong đo chiều dài của đêm để so sánh với chiều dài cuộc đời. Bỗng một câu thơ từ ngày xưa vọng về, nhận ra mình nên làm 1bông hoa nho nhỏ, 1chú chim vô tư, 1nốt trầm lặng lẽ...