Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2009
So hai
Sinh ra trong gia đình không hạnh phúc, mình lo sợ gia đình nhỏ sau này sẽ không biết ra sao. Thế là lại co rúm mình lại trước lời ngỏ...
Qua 1 mối tình đầy nước mắt, mình sợ quá những lời nói có cánh gian dối...
Không suông sẻ khi bước vào nghề báo, mình đã trốn chạy dù biết không ai đuổi theo sau ...
Bị giật giỏ 1 lần, lúc nào cũng đề phòng những "chiếc xe màu xanh" và nhìn chăm chăm vào người đi xe có màu, hình dạng giống chiếc xe ấy như thể tội phạm đầy trẫy ngoài kia.
Có lẽ ở tuổi "hăm" người ta hay sợ sệt nhiều thứ như thế. Nhưng người ta cũng dễ dàng đứng dậy làm lại từ đầu.
Vì khi ta trẻ, ta sẽ nhận lại những gì đã mất qua việc cho đi nhiều thứ.
Không bao giờ chiến thắng được nỗi sợ hãi nếu không đối mặt với nó.
My Tho_ Dam cuoi anh Hoan
Cây nhãn ra trổ ra trái bưởi và đu đủ
Đu đủ miền tây có khác: lạt, đắt lồi mắt hơn miền Đông vài lần. Hic hic, xót túi we'
Từ bến Chương Dương, trôi theo dòng nước nặng phù sa châu thổ...
( Cứ ngỡ như là đi đảo ở Nha Trang)
Cồn Phụng
( Note : ai có ghé ngang Mỹ Tho, Bến Tre thì mần ơn nhớ né cái cồn gà cắt tiết này nghen. Đắt lồi mắt mà hổng có quỷ gì coi. Xót tiền tập 2 . Xí 1 phát, có ai để ý mí cô nương này sao mà đi chân đất hông ta?)
Miss Lý Thu Thảo làm Hòn vọng phu
(note : vở nì là Lan và Điệp, đoạn Lan quên mất mẹ lời thoại. Hic hic, gớm chưa.
Ai can đảm đi thử đi nghe Đờn ca tài tử ở xứ miệt vườn rùi bít. Boa mỏi tay cho mấy em nó hát luôn. Lại xót tiền là sao???)
Năm anh em che 1 chiếc xe hoa
( Mỗi đứa 1 kiểu ta cùng nhau điệu, chụp hình với xe bông lấy hên mà che mấy tiêu xe bông rùi)
Nữ đại gia và kiều nam
( note : nam này hơi xí, nhưng đè xuống chống tay thì cũng tạm)
Hát mừng Cô dâu_Chú rể làm bể bình bông...
( Ô kìa, cái mic này cũng ngon lắm chứ bộ, chỉ có cái hơi cứng. Ui da, gãy răng rùi...)
(Đôi song ca Xin đừng hái hoa dại bên đường...)
Sắp chống lấy mà còn ngựa, bị đòn tét đít nghen cưng
( Bi : Nó oánh em kìa ông xã ơi)
Ra tay nghĩa hiệp (sẵn dịp ôm em luôn, dại gì buông ra nè)
Còn mấy hình tí ta tí tửng nhưng chưa kịp up lên, pà kon thông cảm chờ hé.
Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2008
Anh hay chú??? Chị hay cô???
1). Khi bạn 20 tuổi (đang học đh) , bạn xưng hô với 1người trên 35 tuổi là chú/cô - cháu, dưới 35 tuổi là anh/chị - em.
2). Khi bạn 25 tuổi (già sử tốt nghiệp đh được 3năm, 1năm lên bờ xuống ruộng kiếm việc, 2năm bầm dập te tua tơi tả do làm việc) thì bạn sẽ sử dụng thường xuyên cách xưng hô anh/chị - em với tất cả những người trên 20 dưới 60tuổi (cho dù họ có hơn các cụ thân sinh của mình bao nhiêu tuổi)
Ở (1) biên độ tuổi trong vùng "anh/chị" là 15
Ở (2) biên độ tuổi trong vùng "anh/chị" là 40
Máy móc mà tính thì 40 - 15 - 5(tuổi tăng từ 20->25) - 5(tuổi trẻ lại nhờ sự "anh/chị" với người 20) = 15 (có thể hiểu là đơn vị tuổi bạn già đi )
Tuy nhiên, công thức trên ko hẳn là áp dụng áp đặt được cho mọi người (vì có người sẽ có biên độ rộng hay hẹp hơn). Và có một số người lại dùng phương thức khác để tính "anh/chị" hay "cô/chú". Ví dụ như:
Lấy mốc tuổi anh/chị của mình (+/- 1-9 tuổi) để xưng hô "anh/chị" (với người ko có anh/chị ruột thì dùng tạm anh/chị họ hay chính mình)
Lấy mốc tuổi cha/mẹ của mình (+/- 1-9 tuổi) để xưng hô "cô/chú" (với người ko có cha/mẹ ruột thì dùng tạm cha/mẹ nuôi hay cô/dì/chú/bác/cậu/mợ/... với biên độ +/- ở tuổi của người nhỏ nhất và người lớn nhất )
Và còn hàng 1001 phương cách xưng hô, tiếng Việt ta giàu và đẹp mừ (đọc bài viết để thấy ntn nhé )
Người nói những thứ ngôn ngữ chỉ có wò với nì, I với you, je với tu, vous... chắc thèm có được sự diễn đạt phong phú của cách xưng hô trong tiếng Việt. Nhưng sự phong phú này có lúc cũng gây không ít phiền toái.
- Trong một bài báo, ba người đàn ông lần lượt được gọi là ông, anh, bạn. Ông là người có chút chức quyền, chưa hẳn đã nhiều tuổi hơn anh; anh là người trẻ tuổi đã đi làm, chưa hơn hẳn bạn về số tuổi; bạn là một sinh viên còn đang học (???).
Đã có chức quyền rồi thì dù có trở thành tội phạm cũng vẫn được gọi là “ông” (“Cục Cảnh sát điều tra... Bộ Công an đã... bắt tạm giam hai người nguyên là cán bộ Công an TP X phạm tội “nhận hối lộ” và “che giấu tội phạm” là LêXX và VõYY (hai ông này khi phạm tội là cán bộ công an phường ZZZ...). Như vậy, đã có sáu người bị khởi tố, bắt giữ, trước đó là bốn ông: A, B, C, D.”), mặc dù tiếng Việt vẫn còn từ trung tính “người” có thể dùng trong trường hợp này, nếu không muốn dùng “tên”.
- Đã là đoàn viên thì không được gọi là ông: các bí thư Trung ương Đoàn gần 40 tuổi vẫn chỉ là các “anh”.
- MC khoảng 30 tuổi rất khó xưng hô với người trạc 48-50, chú-cô hay anh-chị?
- Đã từng có nhiều ý kiến gợi ý không nên dùng từ “em” để xưng hô thay “tôi” trong quan hệ công cộng giữa những người đã thành niên, như kiểu: “Báo cáo thủ trưởng, em...”, “Thưa sếp, em...” vì e ngại nó làm hư hỏng mối quan hệ, làm hèn kém người tự xưng hô như vậy. Ngày xưa đã có những lúc người ta dùng các từ xưng hô rất hay. Chẳng hạn trong quan hệ thầy và trò: “Trò A, trò hãy lên bảng đọc bài!”. Trong khi đó thì trước đây có hồi học sinh học xong lớp 7, học thêm hai năm trung cấp sư phạm nữa đã ra làm thầy cô giáo cấp II. Với 17, 18 tuổi mà đi dạy ở nông thôn, gặp những học sinh có khi còn lớn tuổi hơn thầy cô, giáo viên nhiều khi rất ngại xưng thầy, cô và gọi học sinh là “các em” (chứ chưa nói đến “các con” như bây giờ).
- Ở những ngôn ngữ mà từ xưng hô đơn giản (I, you, je, tu+vous), cách thưa gửi cũng đơn giản theo. Phát thanh thì “Các người nghe (listener) thân mến”, truyền hình thì “Các người xem (viewer) thân mến”, không bị xen yếu tố tình cảm như “Thưa quí vị và các bạn”. “Vị” được phân biệt với “bạn” ở mức độ tôn kính hay thân mật, chứ không phải ở tuổi tác, giới tính. Mà đã đủ chưa? Có ai bị lọt lưới, không nằm trong hai từ “vị” và “bạn” không (các cháu nhỏ chẳng hạn, chẳng lẽ không mời các cháu xem? Hay các phạm nhân trong nhà tù, có cho họ xem không? Họ là “vị” hay “bạn”?)? “Quí” chỉ có nghĩa là “số nhiều” (= các) hay có nghĩa là “đáng tôn quí” (= honorable)?
- Ai là “phu nhân”? Ai là “vợ”? Chủ tịch nước, tổng thống, thủ tướng và phu nhân, bộ trưởng và (phu nhân hay vợ?), chủ tịch thành phố/tỉnh và (phu nhân hay vợ?), nhà văn nổi tiếng (như Nguyễn Tuân chẳng hạn) và (phu nhân hay vợ?). Nếu tôi (một người thường) giới thiệu vợ tôi với các bạn: “Đây là phu nhân của tôi” thì phản ứng của người nghe sẽ như thế nào? Trên báo chí, có cả phu nhân của danh thủ Beckham, của huấn luyện viên A.Riedl, của hàn lâm viện đại học sĩ Vương Khả Lãm, hoặc khi dịch từ nước ngoài “lady” (phu nhân Macbeth ở Mtsensk)
- Ngài và ông cũng là một mặt của vấn đề phu nhân vừa nói ở trên. Lằn ranh nào cắt ngài/phu nhân với ông/bà/vợ?
- Có phải vì những sự lúng túng trên đây mà thời Pháp thuộc, nhiều người Việt thích dùng cách xưng hô “toa<->moa”, và các chatter ngày nay thích dùng “u<->me”?
Thường trong quan hệ cá nhân, mọi người đều có quyền tự do muốn gọi ai là gì cũng được. Nhưng trong các tổ chức xã hội, nếu hệ thống tổ chức càng chặt chẽ, càng đòi hỏi có hệ thống xưng hô của riêng mình.
- Trong các băng nhóm: “đại ca <-> tiểu đệ”...
- trong các tôn giáo: trình, bạch,... “hòa thượng/đức cha <-> con”, “đạo hữu<->tôi”,...
- trong sinh hoạt Đảng Cộng sản xưa nay vẫn chỉ có “đồng chí <-> tôi”, mà mọi người vẫn cảm thấy bình thường,
- trong sinh hoạt quân đội, đoàn thể, lúc đầu cũng chỉ có “đồng chí <-> tôi”, nhưng lâu dần về sau xuất hiện đủ các cách xưng hô như ngoài đời, minh họa cho các kiểu quan hệ mà người ta muốn có.
+++
Xưng hô không phải chỉ là vấn đề ngôn ngữ. Nó mang nặng tính tâm lý. Nó có khả năng xoay chuyển tình thế. Nó có nội dung thông báo nhiều hơn ngôn ngữ thông thường. Hãy quan sát hai người bạn: khi còn ngồi chung ghế nhà trường: ông<->tôi, cậu<->mình, cậu<->tớ, mày<->tao, khi ra trường rồi: chỉ còn ông<->tôi, cậu<->mình; đến khi một trong hai hoặc cả hai người đã có chút chức quyền thì lập tức chuyển tông: anh<->tôi.
Ý thức được vấn đề như vậy, không biết các tổ chức xã hội lớn có nghĩ đến chuyện tự qui định cho mình một lối xưng hô bắt buộc, như có thời trong quân đội đã có gợi ý chỉ dùng từ “tôi” để nói về mình. Chắc chắn rằng không ai cải cách nổi lối xưng hô phong phú trong tiếng Việt ngoài xã hội. Song vì những mục đích cụ thể nào đó, tại sao không thể có những qui định của từng tổ chức? Những qui định chặt chẽ về xưng hô là bằng chứng của trình độ tổ chức.
HẢI THỤY ( http://vietbao.vn/Giao-duc/Qui-ma-khong-qui/40197764/202/ )
Thứ Ba, 30 tháng 10, 2007
Entry for October 31, 2007
Hallowen day!
Một ngày chả dính dáng gì đến dân Việt (và mình cũng ko có ấn tượng gì lắm), nhưng khuya hôm qua lại thật đặc biệt với mình. Thức trắng, lang thang ngoài vườn, ngắm bóng lá cây in lên bầu trời. Cảnh đêm đẹp đến ám ảnh. Bầu trời nhuốm màu nâu đỏ hơi ngả chàm, không mây, không sao, không trăng, đầy huyễn hoặc.Bức tranh tối sáng đẹp tuyệt. Từng cơn gió lành lạnh táp vào mặt.Chiếc lá rơi cũng mang 1âm thanh thật lạ, giống như tiếng leng keng của kim loại. Thấp thoáng trên mái nhà, trên vườn lan, lũ mèo trườn đi ko tiếng động. Màn đêm bao la phủ vây tất cả. Cả con người cũng bị nuốt chửng vào đấy thật nhẹ nhàng. Tối đen, yên tĩnh, thanh bình...
Một cảm giác thật lạ, niềm ao ước có 1ai đó kề bên để cùng thưởng thức dâng đầy. Lại buồn miên man, nghĩ ngợi lung tung về phận người, về cái cao cả, về nỗi đau, về chữ duyên nhà phật...
Đêm rôi, một người thường xuyên đong đo chiều dài của đêm để so sánh với chiều dài cuộc đời. Bỗng một câu thơ từ ngày xưa vọng về, nhận ra mình nên làm 1bông hoa nho nhỏ, 1chú chim vô tư, 1nốt trầm lặng lẽ...
Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2007
Viết cho tuần mới
Thứ Năm, 25 tháng 10, 2007
Entry for October 26, 2007
I just never read between the lines
Then I woke up one day and found you on your way
Leaving nothing but my heart behind
What can I do to make it up to you
Promises don't come easy
But tell me if there's a way to bring you back home to stay
Well I'd promises anything to you
I've been walkin' around with my head hanging down
Wondrin' what I'm gonna do
'Cause when you walked out that door, I knew I needed you more
Than to take a chance on losing you
What can I do to make it up to you
Promises don't come easy
You know I've made up my mind to make it work this time
That's the promise that I give to you
You never thought I loved you
I guess you never thought I cared
I was just too proud to say it out loud
Now I know, to let my feelings go (so tell me)
What can I do to make it up to you
Promises don't come easy
You know I've made up my mind to make it work this time
That's the promise I can give to you
What can I do to make it up to you
Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2007
Entry for October 21, 2007_Đám cưới bạn Tuấn
Biết thế nào bà Sờ lét H cũng post 1bài hoành tráng về đám cưới bạn Anh Tuấn& Hồng Ngát, nên tui nhường cho pà phần nội dung, tui sẽ post 1sờri ảnh (nhưng để mai, hun nay tui wé oải rùi). Show hàng 1pô trước.Đố biết bạn Chuột là ai nè???Còn 1lô hình có 102 của bạn Hà.Giải lời chúc đám cưới ấn tượng trao cho bạn Toàn với 8câu vọng cổ thiệt ngọt,tận cùng là 2 chữ son sắc. hix hix, ngưỡng mộ bạn Toàn wé! ai có nhu cầu đọc hết bài vọng cổ ngẫu hứng lý xe đò í của bạn Toàn xin mời qua blog của SờlétH
1,2,3...vô
H ĐANG NHÍ NHẢNH THỬ VÁY (NHÌN ĐIỆU CHẢY NƯỚC...), BẠN TÒAN NÓI GIỐNG BÚP BÊ WÉ
BẠN HÀ LẠI THỬ VÁY, NHƯNG LẦN NÀY TOÀN NÓI GIỐNG DZỊT DONAL (CÁC BẠN HỮU ĐANG KÉ BÊN, KEKE), CÁI BÓNG CỦA SỜLÉT H GIỐNG NGỪI TÀNG HÌNH WÉ
BẠN SỜ LÉT H BẬN BỘ NÀY BỊ BẠN THỌ KHEN NHƯ NƯỚC LŨ, TRÔNG DUYÊN DÁNG RA PHẾT NHĨ
TUI CHỘP RIÊNG VỚI CHÚ RỂ, LẤY HÊN Í MỪ
HÌNH 2NHÂN VẬT CHÍNH (VÌ TUI SẮP XẾP THEO TRÌNH TỰ THỜI GIAN MỪ, ĐỪNG CÓ NÔN NÓNG)
TÈNG TÈNG TÈNG, CUNG HỈ ANH BÍ THƯ VÀ CHỊ CHỦ TỊCH
BÊN NHÀ GÁI: CHÚ RỂ COI BỘ HẤP TẤP DỮ, GIÂY PHÚT NÀY SAO DÀI THẾ?
ÁO DÀI XANH CHÍNH LÀ KIM ANH...
TỨ NƯƠNG ĐIỆU DƯỚI GỐC CÂY ĐIỀU TRÊN CAO NGUYÊN ĐẦY GIÓ...(ĐỊNH CA 1BÀI NỮA RÙI, CHẮC TỚI SÁNG LUN)
ĐÁM CƯỚI NGƯỜI TA MÀ COI MẸT MẤY ỔNG SƯỚNG CHƯA?
CÁI MẸT BẠN TOÀN SAU KHI BỊ HÀ TÁT VÌ CÁI TỘI SÀM SỠ SAI LỆCH ĐỊNH HƯỚNG XHCN VÀ TTHCM (VỀ NHÀ ĐỌC LẠI HCM TOÀN TẬP NHÉ BẠN), TỘI CÁI THẰNG HỌC CỬ NHÂN CHÍNH TRỊ MÀ ...
PHÚT GIÂY THIÊNG LIÊNG...TUI CHỤP ĐẸP CHƯA NÈ...2HỌ TRÔNG AI CŨNG HẠNH PHÚC
CÓ BẠN QUÝ PHÁT HOA HẬU PHÁT THANH VIÊN VÀ LOAN CÔ GIÁO NỮA NÈ
HIX HIX, HỔNG CÓ EM Ở TRỎNG...Ứ CHỊU
PHÚT GIÂY CHIA TAY THẮM THIẾT CỦA CẶP HÀ-LOAN
HÀ:CHO TAO ÔM MÀY CÁI
LOAN: UH
TUI: Ê CHÚNG NÓ HUN NHAU KÌA, CON MẮT LIM DIM THẤY GHÊ
(XÍ TẤM NÀY Ở TRÊN CÙNG_VÌ NÓ QUÁ ẤN TƯỢNG)
PS: biên tập lần thứ 3, vì lý do con vịt nên bạn Hà ko bận/dến/trùm/treo/móc...mí cái váy đã thử.