Thứ Năm, 2 tháng 8, 2007

cỏ ba lá




Loài cỏ không bao giờ sợ khuyết đi trái tim chỉ có ba lá. Dí dỏm 1tí có thể thấy nó giống 1tình yêu có 3 người. Mà tình yêu tay ba có bao giờ là hạnh phúc. Ấy vậy mà người ta vẫn cho rằng loài cỏ này tượng trưng cho hạnh phúc.

Truyền thuyết kể rằng ai tìm được cỏ ba lá có bốn lá thì hãy ước 1điều và điều ước ấy sẽ trở thành hiện thực. Tình cờ, cỏ ba lá_bốn lá đã lọt vào tầm ngắm của mình. Có hình ảnh chứng minh hẳn hoi, nhìn kĩ nhé, 1_2_3_4 lá hình trái tim xanh mướt.

Mình chưa biết phải ước gì, vì mình chỉ có 1điều ước quý giá không thể phung phí. Mà làm con người thì lòng tham ko đáy, có 1điều ước thì mong rằng mọi điều ước điều thành hiện thực. Cho dù có thành hiện thực đi chăng nữa thì thế nào cũng phát sinh thêm vô vàn khao khát mới... Mãi đuổi theo mơ mộng hão huyền rồi thì sẽ hỏng mất 1đời thôi. Và cũng vì mình chẳng phải là người cả tin vào chuyện may rủi. Thôi thì hãy xem như 1vụ đột biến vậy, thay vì ngồi tơ tưởng ước ao, tớ sẽ cố gắng thực hiện nốt những dự định còn dang dở.Hy vọng rằng :

Duyên may+ nghị lực + cố gắng + cố gắng + sự động viên = ước mơ thành hiện thực.

TÂY DU KÝ

Nhân dịp hè về và nhà nhà xem “Tây du ký”, đài đài chiếu Tây du ký, bé bé nói chuyện Tây du ký…sao các bạn không chơi thử game show chung sức với đề tài :

Theo bạn thì “nên chọn nhân vật nào làm chồng nhất trong thầy trò Đường Tăng?”

Theo khảo sát bỏ túi trên 100 người của thầy Trần Hoàn môn logic, ta có kết quả như sau:

Bạn chọn Đường Tam Tạng, xin chúc mừng bạn, có 3người chọn Tam Tạng , trong đó có bạn.

Tề Thiên Đại Thánh, xin chúc mừng bạn nhận được 7điểm

Nếu bạn chọn Trư Bát Giới, bạn có 90 điểm, đây là lựa chọn có số người đồng tình nhiều nhất.

Chọn Tăng Sư Đệ, chắc chắn 1điểm còn lại sẽ thuộc về bạn.

Ngạc nhiên chưa? Khi Đường Tăng đẹp trai , Ngộ Không tài trí ko được vote nhiều nhất mà là chàng Trư xấu xí, ham ăn. Pó tay chấm chao.

Xét cho cùng thì tiêu chí để chọn 1chàng rể quý là gì? Người đàn ông chân chính (tất nhiên cưới 1 tay gay dzì thì cắn lưỡi chít cho rùi), gallant, vui tính, mạnh mẽ, có chủ kiến, nghề nghiệp ổn định, hơi xinh giai 1tí thì tuyệt vời…

Đường Tam Tạng trong phim thì có đạo mạo, chân chính, nhân từ, xinh giai (ko thì Nữ Vương xứ Nữ Giới đâu thèm dòm tới làm gì?) …nói chung thì quá nhiều ưu điểm . Nhưng xét cho kì cùng thì chàng này đã xuất gia rùi, đâu ngó ngàng gì tới giai nhân nữa? Cưới cha này về để ngó và nghe nói chiện khơi khơi ban ngày thì được, còn đêm dzì thì…hix hix đào lổ chơi với dế đi. Nam mô a di đà, tớ thì tớ chả chịu ưng người trong tim ko có chỗ cho tớ như thế đâu.

Tề Thiên Đại Thánh vốn là cốt khỉ sinh ra từ đá, người lông lá và tính cách hơi bị rừng rú mặc dù có 72 phép thần thông nhưng như lời thầy đầu tiên của hắn thì “ ngươi ở đâu hãy về lại nơi đó” có nghĩa “cốt khỉ hoàn cốt khỉ”. Hắn quá thông minh, lém lỉnh, trường sinh, có thiên nhãn, phân biệt được gian tà, chính đạo…Nói chung là gã họ Tôn này ko tày nào là có thiệt bằng xương bằng thịt được, cho nên đừng mơ tưởng hão huyền sẽ gặp được gã mà cứơi xin chi rứa.

Còn tên Xa Tăng lại thuộc tầm trung bình cả về ngoại hình lẫn trí tuệ, tài phép…Tuy nhiên gã có 1tật là quá ba phải, ko quyết đoán, dễ xao lòng,nhu nhược. Hai sư huynh bảo ăn trộm đào thì hắn đi trộm thật, bảo đi trước là đi trước, bảo đi sau là cấm có đi trước, sư phụ đuổi Tề Thiên thì hắn im lặng chấp thuận. Túm lại gã đàn ông này cưới về thì vợ tha hồ vừa quay như dế vừa cấm sừng. Cưới gã chỉ tổ tốn cơm tốn vải mà chẳng được việc gì.

So với 3 nhân vật trên thì họ Trư nhà ta lại hơn hết : háu gái, háu ăn, háu ngủ, háu danh, háu tất tần tật thứ trên đời… mà có háu như vậy nó mới có tính người chứ chân thật thẳng tuột ruột ngựa quá có mà gặm cỏ qua ngày. Chưa kể cưới trượng này tha hồ được chìu chuộng (nhất là các bạn nữ cute 1chút). Gã ta còn là Thiên Bồng Nguyên Soái vốn cũng danh giá nên cách cư xử ko đến nổi thô thiển. Gương mặt xấu xí thì tốn ít tiền đi thẩm mỹ viện là ok. Người xấu người như trượng này chẳng những ko khó tìm mà còn chạy đầy đường, khỏi lo đốt đuốc…

♀♂♀♂♀♂♀♂♀♂♀♂♀♂♀♂♀♂♀♂♀♂♀♂

Xúm lại, cho dù kết quả có như thế nào thì tớ cũng vote cho Bạch Long Mã của Đường Tăng (ko có điểm nào). Vì chàng bạch mã này vốn là quý sờ tộc (thái tử con Long Vương) trẻ trung xinh giai cực, lại ko theo nghiệp tu hành cho nên có dụ dỗ về làm phu thồ hàng shopping cũng ko sợ mang tiếng là “phá nhà chay”. Nghĩ xem được gọi là Thái Tử phu nhân nghe cũng vui tai nhỉ? Chỉ có 1điều là chàng đừng nhớ biển thì ok, chứ tui hổng biết bơi lặn chi hết. (Biết đâu có truyền thuyết Lạc Long Quân – Âu Cơ #2)

---------------------------------------------------------------------------------------------------

KHÔNG AI LÀ NGƯỜI HOÀN HẢO

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2007

sáng chớm buồn

Ngoại của Khoa vừa mất sáng nay. Đám tang ở nhà dì Thơ.

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2007

Trăng hạ huyền

Nguyễn Bính yêu vẻ đẹp của thứ ánh trăng khuyết hạ huyền, bởi nó ko sáng chói tròn vành vạnh như trăng rằm, mà sâu lắng,huyễn hoặc, lung linh mờ ảo hơn nhiều. Ánh trăng như bị gấu ăn gần hết, lơ lửng trên không giữa muôn ngàn vì sao. Bao giờ có trăng hạ huyền, bầu trời đêm cũng đen thẫm màu xanh tím kì lạ, ánh sáng ko đủ mạnh của trăng càng tô sắc nét cho các vì sao nhỏ bé lấp lánh giữa những đám mây trôi hững hờ. Nhỏ bé,ko phô trương, dịu dàng với đường cong quyến rũ, tĩnh lặng man mác nét chững chặc, vẻ đẹp trăng hạ huyền dễ được những người "có tuổi" tán dương. Như 1cô ca sĩ nổi tiếng nói "Những cô bé dưới 20 tuổi chỉ dễ thương, còn phụ nữ trên 20 mới thật sự mang vẻ đẹp chín mồi", có lẽ mình cũng đã qua tuổi xinh xắn, trẻ trung,hồn nhiên,cả tin, đáng yêu mà ngày càng sâu lắng hơn với những cảm xúc rung động từ bên trong. Dù cố để làm 1cô bé, nhưng vai diễn ấy mình ngày càng ko thích hợp nữa. Chấp nhận là mình đã già vậy!

Mà gái lớn ai không phải lấy chồng...(mặc dù ngày ấy còn xa lắm).

LÒNG MẸ

Gái lớn ai không phải lấy chồng

Can gì mà khóc,nín đi không!

Nín đi, mặc áo ra chào họ

Rõ quý con tôi! Các chị trông!

Ương ương dở dở quá đi thôi!

Cô có còn thương đến chúng tôi

Thì đứng lên nào, lau nước mắt

Mình cô làm khổ mấy mươi người.

Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía

Này gương, này lược, này hoa tai

Muốn gì tôi sắm cho cô đủ

Nào đã thua ai, đã kém ai?

Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái

Nuôi dạy em cô tôi đảm đương

Nhà cửa tôi coi, nợ tôi trả

Tôi còn mạnh chán! Khiến cô thương!

Đưa con ra đến cửa buồng thôi

Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!

Con ạ! Đêm nay mình mẹ khóc

Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.

MOTHER’S HEART

Every grownup girl must marry.

You have nothing to cry about, don’t cry anymore.

Stop crying, get dressed and step out to welcome them.

Oh, look, my silly girl!

So stubborn, my dear,

If you have any sympathy for us

Then stand up and wipe your tears.

You are causing trouble for dozens of people.

Here is your blouse, here are your silk trousers,

Here is the mirror, the comb, the earrings…

I have bought everything you wanted

Are you less than anyone?

I will work on the farm, pick the mulberry,

I will take care of your young sister and brother,

I will look after the house and pay our debts, all by myself.

I’m still healthy enough! There is no point for you to worry about me.

I will just follow you to the door of the room,

I am even a thousand times sadder than you are,

Sweetheart, this night I cry silently alone.

I will sit by myself at the loom every night.

(NGUYỄN BÍNH_1936)

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2007

tinh yêu có thể và không thể...




Tối thứ 6,xem phim cuối tuần "Tristan and Isolde" trên HTV . Chuyện tình yêu lãng mạn giữa chàng trai trẻ và nàng công chúa, nghe đâu phim này chuyển thể từ 1câu chuyện của ngày xửa ngày xưa. Sau những éo le mà họ trải qua, cuối cùng thì họ cũng được mãi mãi hạnh phúc bên nhau ở trên thiên đàng và lời bình vang lên trước chữ "THE END" là "...tình yêu có thể làm sụp đổ một vương quốc". Họ yêu nhau bằng tình yêu đẹp trong như kim cương, dù có lúc họ buông xuôi để trách nhiệm làm chủ thời cuộc, nhưng rồi tình yêu, ân nghĩa, lòng chân thành đã chiến thắng mọi bóng đen. Kết thúc dù chỉ là cái chết_bao giờ diễn viên chính cũng chết thật đẹp, thật hoành tráng_ nhưng họ cuối cùng đã được bên nhau trọn vẹn "hai thân thể quấn lấy nhau và không ai tìm thấy họ". Yêu, hạnh phúc là dù chỉ ở bên nhau trong thời gian ngắn ngủi, miễn là trong tim có hình bóng của nhau. Mà yêu như thế khổ sở, đau đớn, và tổn hại sức khỏe quá. Yêu nhau đến thế mà nhìn nhau cũng phải vụn trộm...

Lại thấy rằng bao nhiêu người tự xưng là yêu nhau, quấn quýt, xoắn xuýt lấy nhau trước bàn dân thiên hạ, để rồi họ cũng cống hiến thêm những pha boxing ấn tượng cho mọi ngừi bình loạn. Hên hơn 1chút thì cưới nhau dzì rùi lại đè đầu hai họ ra mà ca bài tình vô phương cứu chữa. Cặp nào trước khi cưới hăm hở bao nhiêu thì y như rằng cưới xong vài năm lại ông ăn chả,bà ăn nem. Cho nên có khi chít cùng nhau trong tình yêu tột đỉnh có khi lại hóa hay, có thể tạo nên truyện cổ tích cho lũ trẻ con sau này ê a. Nói vậy thôi chứ ai biết ra sao ngày sau... để con tạo tự xoay vần vậy. Chà anh yêu của em đừng đọc entry này nhé.

Hỡi thế gian tình là gì?

Khi thân thể ta đầy những vết chai sằn,

Tâm hồn ta dường như sỏi đá.

Tình là mặt hàng xa xí phẩm

Ta phung phí khắp nơi nơi

Để một ngày ta bỡ ngỡ

Chữ yêu ta nào đã vẽ được.

Hôm nay, đọc blog của 1cô bạn nhí nhảnh xưa kia, chợt giật mình vì ta ích kỉ quá. Giá như một người bạn ngày xưa đừng trở thành ex-friend của ngày hôm nay, những trắc trở của cuộc đời không đẩy người ấy vào cõi hoang tàn của cô đơn, giá như ta hiểu người ấy hơn chứ không u mê trong cái tôi lạnh giá của bản thân,giá như ta đã một lần đưa tay ra vực người ấy khỏi nỗi buồn, giá như ta chẳng bao giờ phải nói giá như...Xin lỗi nhé BS.

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2007

Gánh mưu sinh




Vừa nhận được 1offline msg của ai đó viết rằng "Hạnh phúc là có một ai đó để yêu thương, có việc gì đó để làm và có điều gì đó để hy vọng", mình lại nhớ đến khoảng khắc bắt gặp người phụ nữ này vào đứa bé, chắc là con của cô ấy. Đứa bé với khuôn mặt ngây thơ, luôn mỉm cười vì được mẹ chở đi "làm" cùng. Ngồi lọt thỏm trong chiếc thúng chứa phế liệu, nhưng lại là chén cơm của gia đình,của hai mẹ con ấy, bé thích thú vô cùng với những thứ hai mẹ con nhặt nhạnh được.Mái tóc cháy vàng của bé chứng tỏ đây không là lần đầu em theo mẹ lùng sục ở mọi nơi hòng tìm thấy thứ gì đó đổi lấy hạt cơm.Trời mưa lất phất, hai mẹ con trông thật lạc lõng giữa những dãy nhà mà ai nấy đã vào tổ ấm của mình để trú mưa.

Tiếc là mình ko thể giúp gì được cho họ, cho nhiều người nữa trong xã hội này nhẹ vơi đi gánh mưu sinh.Một bức ảnh mờ nhạt, ko đủ để nói lên điều gì, nhưng nó cứ day dứt mãi trong mình, thoi thúc mình phải làm một cái gì đó, dù chỉ là lời chia sẻ.

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2007

My clogs.




Mặc dù lăn lóc khắp nhà đủ loại,đủ màu giầy dép thế nhưng trong mùa mưa trơn trợt, ẩm ướt của xứ nhiệt đới thì ko gì bằng 1đôi guốc gỗ cổ truyền. Nhớ lại thuở nhỏ xíu, guốc là sự lựa chọn hàng đầu và hàng cuối cho mình. Vì cái tật điệu đà, khoái đồ mới nên mình rất kết "lết dép" đúng hơn là mài_để nó mau mòn mà nội mua đôi mới cho í mà!. Thế là nội chuyên trị mua cho mình guốc gỗ, vừa lâu mòn, vừa dễ thương, vừa rẻ,vừa khỏi lo dơ bẩn...Duy có âm thanh lộc cộc của nó là dễ khiến cho người đang bực bội cảm thấy muốn oánh nhau.

Nhớ lại thời xa xưa thì mình là 1cô bé thế nào nhỉ? Xinh xắn, trắng trẻo, tròn trịa,tóc ngắn hai đuôi...Mẹ luôn may cho mình những chiếc váy màu xanh hoặc trắng có dây buộc hai bên. Mặc những chiếc váy, đầm hand make, nào là tự mẹ may, thêu, móc xích,... thật đẹp đẽ và ko đụng hàng. Có những đồ vật bất ly thân với mình khi ấy là:

-Chiếc ghế dựa bé xíu màu đỏ, có hình hai bé gái đang tưới cây rất ngộ với mấy con thú và hoa lá xung quanh.

-Chiếc xe đạp ba bánh cũng màu đỏ, mình khoái nó đến nổi chỉ còn 2bánh rưỡi cũng chạy.

-Chiếc gối ôm (ko nhớ chính xác màu gì vì nó hơi bị giống màu "cháo lòng"), chỉ biết là bên trong nó là gòn, thật mềm mại, êm ái và có mùi rất là lạ

-Bộ truyện tranh Doremon gần như đầy đủ (ngoài những cuốn cho lũ hàng xóm mượn đến bi giờ chưa thấy hồi hương).

Thời cấp I, góc học tập của mình là trên những thùng giấy, nào là mì gói, bột ngọt, sữa...thế mà ko hiểu sao mình lúc nào cũng nằm trong top five của lớp. Và khu thiên đường đồ chơi của mình là trên đống thùng giấy rỗng kia. Với giấy mình có thể cắt hình búp bê, cắt quần áo cho nàng công chúa, xây lâu đài, cắt dán thành bộ hàng ăn, tiền... và những người bạn tưởng tượng. Water park của mình thì chẳng đâu xa, chỉ bước ra sau nhà 10m là đã đến mép sông Sài Gòn. Ôi dòng sông tuổi thơ khi xưa, thật trong lành, mát dịu,hai bên bờ là những dãy cây bình bát, bìm bìm...Chỉ cần ra mép sông, nhúng đôi bàn chân trần xuống ấy, thời gian dường như sẽ ngừng trôi. Bao giờ ra bến sông, mình cũng mang theo 1thùng múc nước để bắt lũ cá lìm kìm, lòng tong bé tí ti. Rồi còn bắt chước mấy bà bán cá, mổ bụng, moi ruột chúng, sau đó lại tội nghiệp quá lại bỏ chúng vào sáp đèn cầy nóng để chúng bơi tung tăng trong đó cả đời. Chị bé Tư luôn là bạn đồng hành với mình, đôi khi mình ngủ quên bên bờ sông, chị Tư lại bế mình vào nhà. Thật đúng là trẻ con.

Ấy thế mà hơn 20 năm đã trôi qua.Cái thuở tắm mưa, tắm sông nhí nhảnh đã qua.

Dù ta sẽ không trẻ lại, nhưng ngày hôm qua xa xôi tìm về sưởi ấm lòng nhau...