Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2007

Trời tạnh




Sau cơn mưa, trời lại sáng.Câu nói quá quen thuộc ấy có vẻ như đúng trong mọi thời đại. Sau 4 ngày mưa ko dứt, bầu trời trong xanh, màu của sự bình yên quá đỗi này khiến ta quên đi bao nỗi buồn vu vơ vô tình đến và chẳng chịu đi nhanh chóng như những cơn mưa kia. Bốn ngày trôi qua chỉ có tiếng rả rích của mưa rơi, tiếng chim hót lanh lảnh dưới tán lá trong mưa. Cả thế giới như chìm vào cõi của âm thanh, hình ảnh bị màn mưa che phủ trở nên mờ ảo, lúc đậm lúc nhạt, khi méo mó bởi sự khúc xạ qua những giọt nước. Mưa như rút nước, hàng ngàn vạn giọt nước trơi tự do làm cho mọi vật rũ rượi như chịu tang. Thế nhưng khi mây tan, cây cối lại đâm chồi, xanh mướt thành từng mảng lớn. Con người cũng trở nên hiền hòa, tươi vui vì mọi bực bội của cái nắng nóng tháng tư đã biến đi theo cơn mưa. Hơi nước lắng đọng ở mọi nơi, đâu đâu cũng có những giọt nước kết tụ, lấp lánh như những giọt sương, thành ra chẳng thể phân biệt được đâu là sáng_trưa_chiều. Cả ngày đều mát mẻ. Trong không khí dịu dàng này giá như được ngồi trong 1quán cốc nào đó trên triền dốc Đà Lạt, dù chỉ để ngắm ông đi qua bà đi lại hay ngắm một bông hoa nở_tàn trong màn mưa cũng đủ để cảm thấy sự hiện diện của Hạnh phúc. Tháng năm đã quá nửa, lại một sự chuyển mùa. Mùa hè ở đất phương nam dường như cũng được phân hóa rõ rệt nắng nóng_ẩm_mưa nhiều. Mưa. Chắc chắn mưa miền nam phải nghiêng mình chịu thua trước mưa trên phố Huế về độ dai dẫn, nhưng nói đến độ đỏng đảnh thất thường thì phải hơn rất nhiều. Có hôm trời đang nắng vẫn đổ mưa to,mưa vừa dứt thì nắng lại lên làm bao người lóng ngóng với mớ ô, mũ, áo mưa_chẳng biết xử lí thế nào. Mặc vào hay bỏ ra? Điều rũ rượi như nhau cả. Thế nên để dung hòa cách tốt nhất là nên phòng thủ theo vài cái bị để chứa đồ có thể thấm nước, áo khoác và áo mưa… có như thế mới chống chọi được với bà thời tiết.

Sau cơn mưa trời lại tạnh, nỗi buồn nào rồi cũng qua đi. Dù ko được nhận vào làm ở những nơi mình yêu thích, nhưng mình vẫn tự hào vì ít nhất mình đã tự đi bằng đôi chân của mình không nhờ vả một ai khác.

“Lòng can đảm cũng như tình yêu, nó cần được nuôi dưỡng bằng hy vọng”

Napoléon

Hôm nay mình lại có một động lực mới :điểm 9 môn Maketting. Mặc dù chỉ đi học 10/45 tiết nhưng mình lại có điểm cao nhất lớp (và duy nhất). Sẽ chẳng vui vẻ gì nếu đây là một môn khác do một giáo viên khác giảng dạy, nhưng đó lại là thầy hơi bị đẹp giai lại rất có duyên nên mình rất vui vì bài thi của mình (đại diện cho mình) đã được thầy nâng niu. Căn bệnh mê giai đẹp này chắc khó chữa dzữ, dzậy thôi ko chữa làm gì cho mắc công mắc của.

Có hai câu chuyện mà giữ trong lòng, ko rút vào đâu là ko ổn:

  1. Bé Út cưng của mình sốt cao, mũi thò lò vào lúc trưa nắng chang chang nhà cửa chẳng có ai, 1h30 mình phải đi học. Thế là phải quày quả đi mua thuốc cho hắn từ 1h PM. Khốn thay, chủ nhật mọi hiệu thuốc đều nghỉ, chạy rong khắp thị xã đến cả tiếng mà chỉ thấy mỗi 1tiệm mở cửa. Niềm vui chưa dâng lên thì gặp bà chủ phăng cho 1câu : “Đợi một chút”. Ô hay làm sao, cô ta đang rất vất vả nhìn ngó vu vơ và làm những chuyện vơ vẩn chẳng kém cực khổ (mình đứng đó giống ngừi tàng hình cực). 5 phút trôi qua như cả thế kỉ. Vừa mở mồm ra bảo “Chị làm ơn bán thuốc cho em gấp, em bé bệnh…” _ “Vậy em chút em quay lại đi!”_(Ý như mình là cục phiền phức hổng bằng) Cái sự quê và bực lên đến nóc giọng đủ để thốt lên 1câu “Đợi em bé bệnh chết xong rồi ra mua thuốc hả?”. Biết là câu nói chả có chủ vị, cú pháp gì ráo nhưng nói ra được thật hả lòng mát ruột.
  2. Đang bon bon đi đến trường thì gặp 1tai nạn : một ông xỉn đụng một chị công nhân vệ sinh_gãy chân, rác tung tóe đầy đường. Trưa trời trưa trật, sáng bưng con mắt + bộ đồ CNVS cam lè lẫn xọc xanh chuối có đui cũng thấy mờ mờ + xe rác đẩy tay to hơn con trâu + chị lao công đi sát lề đường, vậy mà cũng cố mà đâm vào cho được. Đụng người ta gãy giò mà lăng xăng lo cho… cái xe của mình hổng biết có bị gì hông???

=> Trên đời ngẫm lại cũng có lắm kẻ dở người dở đười ươi thật!

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2007

Toi dang bi tra gia'




Trong khối hỗn mang của cuộc đời mình, tôi nhận thấy mình ngày càng lạc sâu hơn trong mê cung. Buồn chán, mệt mỏi, thất vọng, bi lụy... ban đầu chỉ là những người khách trọ nhưng dần dần chúng trở thành chủ nhà của tâm hồn tôi. Niềm vui, hạnh phúc bị đuổi ra khỏi vương quốc ấy. Chúng ra đi, chẳng tạ từ, không màng kháng cự lại kẻ xâm lăng. Phải, tôi là người hèn yếu. Mặc dù có nguy biện thế nào, mọi lời tự động viên chiếu lệ của tôi chỉ như hòn đá chẳng thể làm dao động mặt biển. Hai năm trốn tránh sự thất bại, 365x2 ngày tôi mộng du lang thang hay vật vờ trên thế gian này. Lại một mùa mưa tới với bao ký ức u buồn bị tôi bỏ rơi đang quay lại van xin tôi một nơi trú ngụ. Giá như..., ôi biết bao cái giá như tôi phải làm, giá như tôi đừng làm thế này thế nọ. Tự bao giờ tôi là người do dự, hay đắn đo, mặc cả với chính bản thân mình về những điều nên và không nên? Hay bây giờ tôi chẳng là tôi mà chỉ là một khối hình thể được lắp rắp vụng về từ những mâu thuẫn, dằn vặt. Đâu là mục đích của cuộc đời tôi. Không biết bao nhiêu lần tôi tự hỏi tôi là ai, tôi muốn gì, vì sao tôi tồn tại...Đi lẩn quẫn mãi trong mê cung không lối thoát của chính mình, tôi càng nhận ra rằng mình rất cần một nơi an bình cho tâm hồn này. Tôi cần cái mà người ta gói gọn trong hai chữ "Hạnh phúc" hơn những thứ do "tiền" và "địa vị cao trong xã hội" đại diện. Nếu khi còn là một cô bé, ắt hẳn tôi sẽ bảo "Điên rồ", tiền và danh vọng là tất cả. Đi du học, sang nơi xứ người liệu tâm hồn tôi có tốt hơn chăng? Khi mà những yêu thương của gia đình, tình cảm ngọt ngào của bạn bè còn không thể vực tôi qua màng đen của mặc cảm, của bi quan, của lỗi lầm. Hay nó chỉ giúp tôi thỏa mãn trong phút chốc rồi lại rơi vào chuỗi tiêu cực khác. Kỉ niệm có phải là thứ dễ chối bỏ? Mải mê chơi đùa với nỗi buồn của mình, tôi đang rời xa thực tại, nơi có những việc cần tôi làm, có những mối quan hệ cần tôi giữ gìn và phát triển, có những niềm vui phía trước chào đón tôi... để rồi đã tôi đã mất trong quá khứ lại phải mất nhiều hơn trong hiện tại. Có lẽ tôi "mất" vì tôi chẳng biết quý trọng những gì mình được nhận và không biết cho?

Khi bạn bắn vào quá khứ một mũi tên, nó sẽ bắn lại bạn bằng đại bát.

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2007

nhu canh vat bay




Bạn Chuột nhà ta tất nhiên ko phải là fan ruột của nhạc sĩ Trịnh và cũng chả có máu me ca hát chi rứa. Cánh vạt bay của Miss Mouse chỉ đơn giản là một cánh hoa "lan cò" (là nick name tự biên tự diễn), loài hoa này cũng mang nhiều cái lạ lùng khiến người hay suy tư phải đau đầu. Nào là sáng nở tối tàn,là những cánh mỏng tanh +thân gầy guột, là trắng tinh khôi, là dáng cất cánh bay của một nàng cò, là loài lan không cần tưới tắm (từ chuyên môn của tớ), là mùi hương phảng phất...Và chắc chắn 100% là hàng để nghía ko ăn được (vì dạo này tớ hay thèm ăn linh tinh nhìn đâu trên blog cũng sặc mùi bếp núc).

À, cánh vạt bay cũng có lí do của nó, tối qua mình xem "The day after tomorrow" lần thứ 1+ (dù hơi bị lạc hậu nhưng mình vẫn lạc quan mà khoe 1xíu). Lâu rồi mới xem 1bộ phim 1cách nghiêm túc như thế. Trong cái lạnh của kỉ băng hà, vậy mà vẫn tồn tại những nhóm lửa như bằng chứng của sự sống của loài người. Ngọn lửa bé nhỏ ấy không tắt đi là bởi nó được sinh ra từ nền văn minh của nhân loại (nghĩa đen là 1thư viện nhóc sách), từ tình cha con, từ tình bạn, từ tình yêu, từ tấm lòng của người lương y, từ sự ăn năn sấm hối, từ niềm say mê khoa học, từ sự dũng cảm hi sinh cho nhân loại, từ sự lạc quan ...Một bộ phim ko có kẻ ác_người thiện,ko có luôn những bi kịch, chỉ có những con người khát khao vượt lên số phận để nhận lấy tình yêu thương. Mỗi tính cách của mỗi nhân vật hư cấu vốn là 1góc khuất đâu đó trong chính bản thân ta, như lời nhắc nhở : hãy sống mỗi ngày như là ngày cuối cùng của cuộc đời. Xem phim để thấy rằng cuộc đời không chỉ cần có tiền bạc và danh vọng mà điều quan trọng nhất luôn luôn là tình yêu thương. Nhìn lại 1/4 cuộc đời mà mình đã qua lại thấy mình đã chạy nước rút trong cuộc đua đường trường chăng? Ngựa non háu đá, ông bà ta nói ko phải vì vô duyên cớ mà vì bản chất của tuổi ko là trẻ con chẳng là người lớn vốn dĩ mang nhiều lỗi lầm như thế. Càng qua đi tuổi dí dỏm ấy, người ta lại càng mong mình trẻ mãi để có cơ hội dám sai lầm dám sửa chữa và luôn được tha thứ. Vượt qua 1chặng đường, mình đang tiến vào ngưỡng cửa mới, bên cạnh bao nỗi thất vọng, tổn thương, đau lòng là những niềm vui ngày càng hiếm hoi hơn.

Chẳng có sự giải thoát cho người ko biết đấu tranh cả, cô bé ngốc à!

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2007

Mang cut




Trái măng cụt xanh trờn này có 1vinh dự rất to lớn là do nhiếp ảnh da Sờ Lê Hạnh chộp được trong chuyến thực địa tại quán lẩu Đuối. Hi hi, đúng là chỉ có ở BD mới có thể sản sinh ra được những trái măng cụt đẹp đẽ và ngọt ngào như thế. Vậy mà dân Sì phố nỡ nào me chúng thấy ghê, hổng biết chụp hình thằng nhỏ như dzị nó có mắc cỡ mà nhớn hổng nổi không? Nếu mà nó chai luôn chắc phải mang ra mần gỏi măng wé. Mà cái giống cây này cũng ngộ, trái chín mắc mỏ ko nói, trái xanh (loại chỉ dành riêng để mần gỏi) thì càng đắt đỏ hơn hẳn. Nhắc đến gỏi là tâm hồn ẩm xực của nàng Chuột lại xao xuyến ko ngủ yên. Đặc biệt là với món gỏi được xem là đệ nhất khó thực hiện và tốn kém nhiều hình lãnh tụ nhất. Ai còn trinh nguyên với món gỏi măng cụt này (theo cách dùng để gọi những người chưa biết gì về cái nì) thì liên lạc với Chuột gấp, để ko kéo mùa măng đi qua là có hối cũng chẳng kịp nuốt nước ...

Lẽ ra post cái ni lên từ mấy răng rồi, nhưng răng chừ bạn Chuột bận đọc cho xong The Da Vinci code nên bi chừ mới có cái entry nì. Mật mã Da Vinci ai chưa đọc chưa thể nào gọi là người yêu truyện trinh thám( nói nghe hay thật chứ tớ cũng vừa mượn được thôi, trễ nhưng còn hơn ko). Thật xứng với danh tiếng Best seller, và cũng đáng để bạn Hà đứng mòn vẹt cả một góc nhà sách Ng Văn Cừ để coi cọp hết quyển ni.

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2007

Rau ca`ng cua




Dạo này mưa đã bắt đầu vào mùa. Rau càng cua cũng thi nhau vươn vai lớn phỗng, xanh mướt, mọng nước... rất thích hợp để được làm thành món gỏi càng cua. Đầu tiên là nhổ hết cả cây lẫn rễ càng cua lên, rồi nhặt sạch rễ, rữa cho sạch đất cát. Hành củ gọt vỏ, rữa, xắt nguyễn, phi lên cho vàng, hít hà thơm wé đi. Thịt ba chỉ luộc chín mềm, xắt mỏng. Trứng cút luộc, bỏ vỏ. Chanh vắt lấy nước cốt. À, thêm 1ít đậu phộng rang giã vừa vừa. Thế là giai đoạn chuẩn bị hoàn tất, trộn đều tất tần tật lên, cho vài thìa hành phi và đậu phộng rang lên trên. Cuối cùng là nhập tiệc. Xin mời nhào vô.

He he he, tiếc 1 cái chỉ là tưởng tượng thôi. Nhưng đừng vội oán tui nhé. Mai tui sẽ làm mời pà con sau. Số là tomorrow bạn bé Hạnh và bạn Cương thân chinh lên BD xem coi tui còn nhớ hay đã quên mí bạn í, tui phải chiêu đãi 1 chầu cây nhà lá vườn cho ra trò đó mà.

Người ta nói cái giống này là rau CÀNG CUA, thế mà tui thấy có giống cua tẹo nào đâu. Chả hiểu nổi ở đâu ra cái sự tích này, nhưng gọi hoài rồi cũng thấy hay hay. Ăn hoài rồi cũng đâm ra mên mến loài rau dại có vị nồng nồng, thanh thanh này. Nhớ khi nào phải xa nhà (khăn gói lên Sì Phố học đó mà) thì mùa mưa thì thèm 1 cọng gỏi rau càng cua này đến ướt cả gối (vì nước...ko fải nước mắt) . Lâu rồi mình ko trổ tài CAN COOK, nhưng mình rất tự tin vì tay nghề của nàng. Hi vọng rằng ko có ai bị , . Công nhận con ai mà vừa xinh vừa kheó dzữ dzội luôn. Mà thôi để mấy bạn tự oánh giá mình nhé!

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2007

Mua bong bong




4:30AM, khi mình còn cuộn tròn trong chăn ấm nệm êm thì lũ bạn đã kéo nhau đi về nhà Hằng. Lại một lần nữa mình khất hẹn vì lí do ko đâu.Vô cùng xin lỗi các bạn nhé. Sau 2đêm thức trắng mắt, bi chừ nó có trắng thiệt và còn được viền tím đen, nhìn như một mốt trang điểm táo bạo nào đó.Thế là ở nhà. Đi chơi, xin lỗi,ko có chữ đi chơi nào, hic hic. Còn 1kế hoạch ngắm hoàng hôn trên biển, ko biết nên tiếp tục hay bỏ đây. Thời gian sao lại vừa ngắn, vừa lê thê đến thế này. Chưa có hôm nào mình nhiệt tình với công việc kinh doanh như thế này, có lẽ do mình có máu me làm giàu di truyền. Mình đang lưỡng lự giữa hai con đường: VĂN và THƯƠNG. Phải chấp nhận thực tế rằng "nghề chọn người" chứ ko phải ngược lại, đối với mình ko dễ chút nào. Trong chiêm bao, ko biết bao lần mình là cô thực tập sinh mắt xoe tròn của 2năm về trước. Và a.L luôn có trong những giấc mơ ấy, như muốn chứng minh rằng mình đã sai rồi, hãy biết vâng lời số phận đi, hãy chọn điều kinh tế nhất (lợi nhiều hơn tổn thất). Cơn mơ đó như thể hiện cho cái tôi khác song song với cái tôi đang sống từng ngày vô hồn này. Mình đang đấu tranh với cái gì kia chứ? Ko hình, ko màu, ko mùi, ko vị, nhưng nó vẫn quấn lấy mình, bóp nghẹt tim phổi mình. Tôi là ai, tôi sống để làm gì? Đôi khi qúa bi quan mình lại cảm thấy cuộc sống này vô vị quá. Biết vậy nhưng chắc chắn rằng mình sợ chết, sợ mất mát, sợ đau khổ, sợ tất tần tật những điều ko may mắn.

Chiều nay, chưa 6PM< bầu trời đã ngã màu tối, nặng trịch những mây và hơi nước. Nhìn từng hạt mưa rơi tạo thành bong bóng, mình lại nghêu ngao gần như lảm nhảm hai câu:

"Trời mưa bong bóng bập bồng
Mẹ đi lấy chồng con ở với ai"

Lại nhớ đến hồi nhỏ, khi mẹ hát câu ấy thì mình khóc ào ào sợ mất mẹ. Rồi lại nghe A2Do bảo mình có rảnh thì chăm đến thăm ngoại của A2 đang yếu từng ngày. Qui luật của tự nhiên, ai cải lại được chứ. Sau vài cuộc tử biệt, mình bỗng nhận ra : nên đối với nhau tốt khi sống để ko phải khóc khi chết. Nghe có vẻ sòng phẳng quá, nhưng mình ghét giả dối, ghét luôn cả những giọt nước mắt muộn màng chẳng để làm gì, và ghét cả những câu láo phét kiểu như "ôi, sao tôi ko chết đi thế cho anh/chị/cô/chú/bác/thím/mợ/..."

Mình vừa ghé qua blog của A13, ko biết do ai chủ xị, nhưng mình cảm thấy cần lắm 1chỗ để tâm tình như thế. Cám ơn người đã nối kết A13 lại, dù chỉ trong không gian ảo.

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2007

Cau Mua




Sống trong cái nóng, tự nhiên trong lòng tôi và những người xung quanh chỉ mong chờ 1đặc ân duy nhất của ông trời :Mưa. Mưa càng to càng tốt. Có như thế thì hi vọng sẽ mát mẻ hơn 1chút chăng? Mình cũng tự nhiên muốn tắm mưa. Chắc ko bao giờ cuổng trời tắm mưa được, nhưng mình đang mơ đến 1ngôi nhà có phòng tắm ko mái để hứng nước mưa. Mình đang đọc "Biên niên ký chim vặn dây cót", hơi bị rối rắm về triết lý nhân sinh, nhưng nhìn chung hợp với gu của mình. Từ khi hè đến, ko như mọi năm trước bị ám ảnh bởi hoa phượng, ve sầu, bằng lăng,... tự dưng năm nay mình chú ý hơi bị quá đặc biệt đến cỏ ba lá_một giống cỏ thanh mảnh và có hình dáng thật giống 3trái tim lồng vào nhau.

Chu kì vui buồn của mình cũng trở nên dễ chấp nhận và giống mọi người hơn, có lẽ do mình đã nhiều tuổi hơn. Hôm nay, có 1người nào đó đã gửi tin nhắn bảo rằng mình "già và ốm" đến mức ko nhận ra. Có hơi buồn thật, nhưng mình chẳng muốn quạt cho hắn 1trận tơi bời te tua bầm dập làm gì. Vì đơn giản bề ngoài chưa bao giờ là thứ được mình tự hào nhiều nhất. Và mình cũng chẳng có tâm trạng mà đấu khẩu với bất cứ ai. Có vài lời rủ rê đi chơi lễ, nhưng chẳng làm mình phấn chấn hơn chút nào. Mình chỉ muốn ra biển_biển miền Trung, ngồi một mình nhìn sóng vỗ cả ngày rồi về, thế thôi, nhưng sao khó quá để thực hiện (ít nhất là bây giờ). Mình sẽ đi Bình Phước, rồi thăm bé Hạnh, rồi đi tàu cánh ngầm ra Vũng Tàu, rồi về nhà đánh 1giấc cả 24 tiếng. Kế hoạch là thế, nhưng ...

Bao giờ cũng vậy, bất cứ người thân thiết nào của mình mất đi mình cũng buồn và âu lo một cách khó tả. Cái chết luôn là điều ám ảnh mình ghê gớm nhất. Ông Tám mất chỉ sau gần đúng 1năm ngày ông Bảy mất, hai anh em ấy luôn là cặp bài trùng ăn ý nhau, họ cùng ra đi vì cái chết đột ngột, cùng ko để lại lời trăn trối. Dù cả hai người họ đều là em của bà nội mình,quan hệ huyết thống với mình thì xa lơ xa lắc quá ko đủ để mình quá đau lòng, nhưng mình lại suy nghĩ rất nhiều. Người đàn ông_trụ cột trong gia đình người Việt mất đi thì cũng đồng nghĩa với việc nguồn tài chính lớn nhất ko còn, và người vợ luôn là người chịu nhiều tác động nhất trong biến cố ấy. Còn khi người vợ mất đi như anh Cương cách đây 1năm thì sao? Mình chỉ thấy hàng đêm anh ấy vẫn bù khú với bạn bè, vẫn vui vẻ trêu đùa các cô gái, ko sao cả. Chỉ có lũ trẻ nheo nhóc. Bình đẳng giới dường như vẫn là 1 từ trên trời, thật khó mà tồn tại ở nơi đất chật người đông này. Sau cái chết này, ba mình đầy tâm trạng lo lắng...mình hiểu điều gì đang diễn ra trong ấy. Chẳng biết tại sao, mình luôn đọc được ý nghĩ của người khác thật tròn vẹn và chính xác, nhưng bản thân mình nghĩ gì, cần gì thì ko sao biết được.