Thứ Hai, 7 tháng 5, 2007

nhu canh vat bay




Bạn Chuột nhà ta tất nhiên ko phải là fan ruột của nhạc sĩ Trịnh và cũng chả có máu me ca hát chi rứa. Cánh vạt bay của Miss Mouse chỉ đơn giản là một cánh hoa "lan cò" (là nick name tự biên tự diễn), loài hoa này cũng mang nhiều cái lạ lùng khiến người hay suy tư phải đau đầu. Nào là sáng nở tối tàn,là những cánh mỏng tanh +thân gầy guột, là trắng tinh khôi, là dáng cất cánh bay của một nàng cò, là loài lan không cần tưới tắm (từ chuyên môn của tớ), là mùi hương phảng phất...Và chắc chắn 100% là hàng để nghía ko ăn được (vì dạo này tớ hay thèm ăn linh tinh nhìn đâu trên blog cũng sặc mùi bếp núc).

À, cánh vạt bay cũng có lí do của nó, tối qua mình xem "The day after tomorrow" lần thứ 1+ (dù hơi bị lạc hậu nhưng mình vẫn lạc quan mà khoe 1xíu). Lâu rồi mới xem 1bộ phim 1cách nghiêm túc như thế. Trong cái lạnh của kỉ băng hà, vậy mà vẫn tồn tại những nhóm lửa như bằng chứng của sự sống của loài người. Ngọn lửa bé nhỏ ấy không tắt đi là bởi nó được sinh ra từ nền văn minh của nhân loại (nghĩa đen là 1thư viện nhóc sách), từ tình cha con, từ tình bạn, từ tình yêu, từ tấm lòng của người lương y, từ sự ăn năn sấm hối, từ niềm say mê khoa học, từ sự dũng cảm hi sinh cho nhân loại, từ sự lạc quan ...Một bộ phim ko có kẻ ác_người thiện,ko có luôn những bi kịch, chỉ có những con người khát khao vượt lên số phận để nhận lấy tình yêu thương. Mỗi tính cách của mỗi nhân vật hư cấu vốn là 1góc khuất đâu đó trong chính bản thân ta, như lời nhắc nhở : hãy sống mỗi ngày như là ngày cuối cùng của cuộc đời. Xem phim để thấy rằng cuộc đời không chỉ cần có tiền bạc và danh vọng mà điều quan trọng nhất luôn luôn là tình yêu thương. Nhìn lại 1/4 cuộc đời mà mình đã qua lại thấy mình đã chạy nước rút trong cuộc đua đường trường chăng? Ngựa non háu đá, ông bà ta nói ko phải vì vô duyên cớ mà vì bản chất của tuổi ko là trẻ con chẳng là người lớn vốn dĩ mang nhiều lỗi lầm như thế. Càng qua đi tuổi dí dỏm ấy, người ta lại càng mong mình trẻ mãi để có cơ hội dám sai lầm dám sửa chữa và luôn được tha thứ. Vượt qua 1chặng đường, mình đang tiến vào ngưỡng cửa mới, bên cạnh bao nỗi thất vọng, tổn thương, đau lòng là những niềm vui ngày càng hiếm hoi hơn.

Chẳng có sự giải thoát cho người ko biết đấu tranh cả, cô bé ngốc à!

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2007

Mang cut




Trái măng cụt xanh trờn này có 1vinh dự rất to lớn là do nhiếp ảnh da Sờ Lê Hạnh chộp được trong chuyến thực địa tại quán lẩu Đuối. Hi hi, đúng là chỉ có ở BD mới có thể sản sinh ra được những trái măng cụt đẹp đẽ và ngọt ngào như thế. Vậy mà dân Sì phố nỡ nào me chúng thấy ghê, hổng biết chụp hình thằng nhỏ như dzị nó có mắc cỡ mà nhớn hổng nổi không? Nếu mà nó chai luôn chắc phải mang ra mần gỏi măng wé. Mà cái giống cây này cũng ngộ, trái chín mắc mỏ ko nói, trái xanh (loại chỉ dành riêng để mần gỏi) thì càng đắt đỏ hơn hẳn. Nhắc đến gỏi là tâm hồn ẩm xực của nàng Chuột lại xao xuyến ko ngủ yên. Đặc biệt là với món gỏi được xem là đệ nhất khó thực hiện và tốn kém nhiều hình lãnh tụ nhất. Ai còn trinh nguyên với món gỏi măng cụt này (theo cách dùng để gọi những người chưa biết gì về cái nì) thì liên lạc với Chuột gấp, để ko kéo mùa măng đi qua là có hối cũng chẳng kịp nuốt nước ...

Lẽ ra post cái ni lên từ mấy răng rồi, nhưng răng chừ bạn Chuột bận đọc cho xong The Da Vinci code nên bi chừ mới có cái entry nì. Mật mã Da Vinci ai chưa đọc chưa thể nào gọi là người yêu truyện trinh thám( nói nghe hay thật chứ tớ cũng vừa mượn được thôi, trễ nhưng còn hơn ko). Thật xứng với danh tiếng Best seller, và cũng đáng để bạn Hà đứng mòn vẹt cả một góc nhà sách Ng Văn Cừ để coi cọp hết quyển ni.

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2007

Rau ca`ng cua




Dạo này mưa đã bắt đầu vào mùa. Rau càng cua cũng thi nhau vươn vai lớn phỗng, xanh mướt, mọng nước... rất thích hợp để được làm thành món gỏi càng cua. Đầu tiên là nhổ hết cả cây lẫn rễ càng cua lên, rồi nhặt sạch rễ, rữa cho sạch đất cát. Hành củ gọt vỏ, rữa, xắt nguyễn, phi lên cho vàng, hít hà thơm wé đi. Thịt ba chỉ luộc chín mềm, xắt mỏng. Trứng cút luộc, bỏ vỏ. Chanh vắt lấy nước cốt. À, thêm 1ít đậu phộng rang giã vừa vừa. Thế là giai đoạn chuẩn bị hoàn tất, trộn đều tất tần tật lên, cho vài thìa hành phi và đậu phộng rang lên trên. Cuối cùng là nhập tiệc. Xin mời nhào vô.

He he he, tiếc 1 cái chỉ là tưởng tượng thôi. Nhưng đừng vội oán tui nhé. Mai tui sẽ làm mời pà con sau. Số là tomorrow bạn bé Hạnh và bạn Cương thân chinh lên BD xem coi tui còn nhớ hay đã quên mí bạn í, tui phải chiêu đãi 1 chầu cây nhà lá vườn cho ra trò đó mà.

Người ta nói cái giống này là rau CÀNG CUA, thế mà tui thấy có giống cua tẹo nào đâu. Chả hiểu nổi ở đâu ra cái sự tích này, nhưng gọi hoài rồi cũng thấy hay hay. Ăn hoài rồi cũng đâm ra mên mến loài rau dại có vị nồng nồng, thanh thanh này. Nhớ khi nào phải xa nhà (khăn gói lên Sì Phố học đó mà) thì mùa mưa thì thèm 1 cọng gỏi rau càng cua này đến ướt cả gối (vì nước...ko fải nước mắt) . Lâu rồi mình ko trổ tài CAN COOK, nhưng mình rất tự tin vì tay nghề của nàng. Hi vọng rằng ko có ai bị , . Công nhận con ai mà vừa xinh vừa kheó dzữ dzội luôn. Mà thôi để mấy bạn tự oánh giá mình nhé!

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2007

Mua bong bong




4:30AM, khi mình còn cuộn tròn trong chăn ấm nệm êm thì lũ bạn đã kéo nhau đi về nhà Hằng. Lại một lần nữa mình khất hẹn vì lí do ko đâu.Vô cùng xin lỗi các bạn nhé. Sau 2đêm thức trắng mắt, bi chừ nó có trắng thiệt và còn được viền tím đen, nhìn như một mốt trang điểm táo bạo nào đó.Thế là ở nhà. Đi chơi, xin lỗi,ko có chữ đi chơi nào, hic hic. Còn 1kế hoạch ngắm hoàng hôn trên biển, ko biết nên tiếp tục hay bỏ đây. Thời gian sao lại vừa ngắn, vừa lê thê đến thế này. Chưa có hôm nào mình nhiệt tình với công việc kinh doanh như thế này, có lẽ do mình có máu me làm giàu di truyền. Mình đang lưỡng lự giữa hai con đường: VĂN và THƯƠNG. Phải chấp nhận thực tế rằng "nghề chọn người" chứ ko phải ngược lại, đối với mình ko dễ chút nào. Trong chiêm bao, ko biết bao lần mình là cô thực tập sinh mắt xoe tròn của 2năm về trước. Và a.L luôn có trong những giấc mơ ấy, như muốn chứng minh rằng mình đã sai rồi, hãy biết vâng lời số phận đi, hãy chọn điều kinh tế nhất (lợi nhiều hơn tổn thất). Cơn mơ đó như thể hiện cho cái tôi khác song song với cái tôi đang sống từng ngày vô hồn này. Mình đang đấu tranh với cái gì kia chứ? Ko hình, ko màu, ko mùi, ko vị, nhưng nó vẫn quấn lấy mình, bóp nghẹt tim phổi mình. Tôi là ai, tôi sống để làm gì? Đôi khi qúa bi quan mình lại cảm thấy cuộc sống này vô vị quá. Biết vậy nhưng chắc chắn rằng mình sợ chết, sợ mất mát, sợ đau khổ, sợ tất tần tật những điều ko may mắn.

Chiều nay, chưa 6PM< bầu trời đã ngã màu tối, nặng trịch những mây và hơi nước. Nhìn từng hạt mưa rơi tạo thành bong bóng, mình lại nghêu ngao gần như lảm nhảm hai câu:

"Trời mưa bong bóng bập bồng
Mẹ đi lấy chồng con ở với ai"

Lại nhớ đến hồi nhỏ, khi mẹ hát câu ấy thì mình khóc ào ào sợ mất mẹ. Rồi lại nghe A2Do bảo mình có rảnh thì chăm đến thăm ngoại của A2 đang yếu từng ngày. Qui luật của tự nhiên, ai cải lại được chứ. Sau vài cuộc tử biệt, mình bỗng nhận ra : nên đối với nhau tốt khi sống để ko phải khóc khi chết. Nghe có vẻ sòng phẳng quá, nhưng mình ghét giả dối, ghét luôn cả những giọt nước mắt muộn màng chẳng để làm gì, và ghét cả những câu láo phét kiểu như "ôi, sao tôi ko chết đi thế cho anh/chị/cô/chú/bác/thím/mợ/..."

Mình vừa ghé qua blog của A13, ko biết do ai chủ xị, nhưng mình cảm thấy cần lắm 1chỗ để tâm tình như thế. Cám ơn người đã nối kết A13 lại, dù chỉ trong không gian ảo.

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2007

Cau Mua




Sống trong cái nóng, tự nhiên trong lòng tôi và những người xung quanh chỉ mong chờ 1đặc ân duy nhất của ông trời :Mưa. Mưa càng to càng tốt. Có như thế thì hi vọng sẽ mát mẻ hơn 1chút chăng? Mình cũng tự nhiên muốn tắm mưa. Chắc ko bao giờ cuổng trời tắm mưa được, nhưng mình đang mơ đến 1ngôi nhà có phòng tắm ko mái để hứng nước mưa. Mình đang đọc "Biên niên ký chim vặn dây cót", hơi bị rối rắm về triết lý nhân sinh, nhưng nhìn chung hợp với gu của mình. Từ khi hè đến, ko như mọi năm trước bị ám ảnh bởi hoa phượng, ve sầu, bằng lăng,... tự dưng năm nay mình chú ý hơi bị quá đặc biệt đến cỏ ba lá_một giống cỏ thanh mảnh và có hình dáng thật giống 3trái tim lồng vào nhau.

Chu kì vui buồn của mình cũng trở nên dễ chấp nhận và giống mọi người hơn, có lẽ do mình đã nhiều tuổi hơn. Hôm nay, có 1người nào đó đã gửi tin nhắn bảo rằng mình "già và ốm" đến mức ko nhận ra. Có hơi buồn thật, nhưng mình chẳng muốn quạt cho hắn 1trận tơi bời te tua bầm dập làm gì. Vì đơn giản bề ngoài chưa bao giờ là thứ được mình tự hào nhiều nhất. Và mình cũng chẳng có tâm trạng mà đấu khẩu với bất cứ ai. Có vài lời rủ rê đi chơi lễ, nhưng chẳng làm mình phấn chấn hơn chút nào. Mình chỉ muốn ra biển_biển miền Trung, ngồi một mình nhìn sóng vỗ cả ngày rồi về, thế thôi, nhưng sao khó quá để thực hiện (ít nhất là bây giờ). Mình sẽ đi Bình Phước, rồi thăm bé Hạnh, rồi đi tàu cánh ngầm ra Vũng Tàu, rồi về nhà đánh 1giấc cả 24 tiếng. Kế hoạch là thế, nhưng ...

Bao giờ cũng vậy, bất cứ người thân thiết nào của mình mất đi mình cũng buồn và âu lo một cách khó tả. Cái chết luôn là điều ám ảnh mình ghê gớm nhất. Ông Tám mất chỉ sau gần đúng 1năm ngày ông Bảy mất, hai anh em ấy luôn là cặp bài trùng ăn ý nhau, họ cùng ra đi vì cái chết đột ngột, cùng ko để lại lời trăn trối. Dù cả hai người họ đều là em của bà nội mình,quan hệ huyết thống với mình thì xa lơ xa lắc quá ko đủ để mình quá đau lòng, nhưng mình lại suy nghĩ rất nhiều. Người đàn ông_trụ cột trong gia đình người Việt mất đi thì cũng đồng nghĩa với việc nguồn tài chính lớn nhất ko còn, và người vợ luôn là người chịu nhiều tác động nhất trong biến cố ấy. Còn khi người vợ mất đi như anh Cương cách đây 1năm thì sao? Mình chỉ thấy hàng đêm anh ấy vẫn bù khú với bạn bè, vẫn vui vẻ trêu đùa các cô gái, ko sao cả. Chỉ có lũ trẻ nheo nhóc. Bình đẳng giới dường như vẫn là 1 từ trên trời, thật khó mà tồn tại ở nơi đất chật người đông này. Sau cái chết này, ba mình đầy tâm trạng lo lắng...mình hiểu điều gì đang diễn ra trong ấy. Chẳng biết tại sao, mình luôn đọc được ý nghĩ của người khác thật tròn vẹn và chính xác, nhưng bản thân mình nghĩ gì, cần gì thì ko sao biết được.

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2007

Chao "Mua he oi buc"!




Thật ko có gì có thể so sánh được với sự khinh khủng khiếp của cái nóng ẩm hầm hập của tháng này. Nắng gay gắt, mưa nhỏ giọt, gió Lào rát bỏng da.Con người cũng có biết bao thay đổi cùng thời tiết chuyển mùa : mệt mỏi hơn, hay cáu gắt, buồn ngủ, lười hơn... Ai mà chịu nổi không khí ngộp ngạt thế này cơ chứ? Nhưng cũng mùa này, trong vườn nhà mình có biết bao thay đổi kì lạ : âm thanh ồn ả của đám ve sầu lột xác từ đất chui lên, lũ sẻ ngô đùa giỡn ríu rít vào lúc sáng sớm, những cây cỏ ba lá mọc thành từng bụi nhỏ rất duyên, những thứ cây ko tên khác chỉ "sống lại" và nở hoa khi bắt đầu có mưa và lụi tàn khi trời khô ráo, hàng loạt lan ra kết nụ chuẩn bị ra hoa; ngoài phố hoa bằng lăng, hoa phượng vĩ, lẫn hoa phượng tím nở chúm chím rất dễ thương...Dạo này thị trường chứng khoán VN đã chuyển nhiệt cho thị trường kim khí điện máy, nào là : quạt điện, quạt hơi nước, quạt sạt điện, máy lạnh, máy phát điện... lên ngôi quán quân "được ưu tiên" chi tiền mà tậu về. Mình chắc cũng phải đi học bơi thôi, mùa lễ giỗ tổ và 30-4 này tha hồ mà đi nghỉ mát ở biển.

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2007

Ngay di rong




Lúc rảnh rỗi thử vẽ thật nhiều chữ o, bạn sẽ nhận ra được ngay các chữ o ấy dù chỉ do ta viết cũng không thật sự tròn và không thể giống nhau. Mỗi người trong cuộc sống cũng như thế và từng hoàn cảnh khác nhau cũng như thế, nên chúng ta không có quyền đòi hỏi người ta làm như ý mình.

Đọc blog của Mr U Vãnh là 1sư huynh của mình thời học ở RTTC II, dường như mình ít nhiều hiểu được cảm xúc của 1người tốt nghiệp ở RTTC ra thì vất vả thế nào để bám trụ với nghề, với nơi làm việc đã chọn. Chỉ riêng những người (số ít) may mắn nắm trong tay 1 tấm bằng đại hoặc có bằng lòng, hay tài năng thiên bẩm kèm theo thì cuộc đời còn được tí vui vẻ với nghiệp báo. Những sư huynh sư tỉ mình từng gặp (và 1số đang là đồng môn của mình) là những ví dụ sinh động nhất. Đúng là mỗi người mỗi cảnh. Trong sâu thẳm đáy lòng mình, mình chỉ mong muốn được 1lần xả thân vào vai trò của 1nhà báo: viết sự thật, dùng sự thật để xóa bỏ mọi giả dối. Nhưng xa vời quá khi mình đang sống ở 1nơi mà nghề báo chỉ đơn thuần gắn liền với "câu cá mập", còn rời bỏ đi thì lại ko nỡ. Ra đi, mình sẽ đi đến đâu?Sài Gòn, Đà Nẵng, Hà Nội, Hải Phòng hay miền Tây, Tây Nguyên, Mỹ, Úc, Anh, Singapore...hay châu Phi nơi ko ai biết mình là ai? Để lăn xả vào cuộc sống này, để làm người hạnh phúc trọn vẹn? Ko nơi đâu, ai, cái gì có thể mang đến hạnh phúc cho mình nếu mình ko cảm nhận được nó, biết thế nhưng có chấp nhận được sự thật hay ko lại đúng là 1thử thách to lớn đối với mình. Đôi khi thấy Hạnh đầu óc thơ thẩn với 1đống công việc bao vây, mình lại buồn, cám cảm cho bản thân quá nhàn rỗi, mặc dù mình vẫn tìm hết việc này đến việc khác để làm, thậm chí đôi lúc thấy mình quá bận rộn nên buông xuôi bỏ đi ngắm mặt trời_hoa lá cỏ để giết thời gian, để rồi lại thấy mình vô công rỗi nghề.Mâu thuẫn, cuộc sống đầy mâu thuẫn đan xích lại với nhau, khi muốn phá bỏ 1 thì lại xuất hiện 2,3,4...n mâu thuẫn kéo nhau đến. Mình đúng là 1kẻ bất đắc chí chỉ biết ngồi suy tư chuyện lý tưởng, sách vở mà quên bản thân là ai.

Anh L từng nói ngay cả trong nơi tu tịnh cũng có tranh đấu, sóng gió.

Hạnh_một ni sư, người mà mình và các bạn A13 rất quý mến vì Hạnh có 1tâm hồn rất trong sáng, thánh thiện, đầy bao dung, bên cạnh Hạnh mọi phiền muộn của cuộc sống trần gian cũng vơi đi.Thế mà có lúc Hạnh cũng phải đối mặt với nỗi trăn trở rất đời: co mot so chuyen cung chang vui ve lam da den, va hinh nhu tui minh da den luc phai nhan lay nhung dieu ay hay sao day. Chốn thiền duy nhất mình có thể tá túc được, nơi bình yên nhất trong tâm hồn mình khi nghĩ đến giờ đây cũng nhuốm màu u buồn. Mình vẫn chưa trả lời Hạnh, và cũng ko biết phải nói gì, lời an ủi, hỏi thăm, động viên chiếu lệ, hay vào chùa thăm Hạnh, có xa xôi gì đâu, mà mình chẳng phải đi ngang qua đấy 3-4 lần/tuần sao. Hạnh bận rộn với việc học, chuyên tâm với việc tu hành, chùa của Hạnh lại lắm nội quy, mình lại rất ngại làm phiền bất cứ ai. Cũng với những lý do tương tự ấy mà mình đang dần dần mất đi tình bạn. 1buổi đi shopping, ăn hàng, tán gẫu với bạn gái có thể đối với nhiều người là 1phần tất yếu trong ngày nhưng đã lâu lắm rồi mình chưa hề biết đến. Ai tin nhỉ? Ngoài sách vở, cái tivi, cây kim móc, mớ chỉ len, báo buổi sáng, nồi niêu xoong chảo, hoa cây cảnh, đtdd, máy tính, internet, hình ảnh... những vật vô tri vô giác thì mình rất ít liên lạc,giao tiếp với con người ngoài giờ học. Mình đang vạch ra ranh giới vô hình cách ly với xã hội hay chăng?

Hôm nay, dù ko có gì phải buồn bực, tâm trạng lại hết sức vô tư, thậm chí rất vui, có cả hứng thú để làm trẻ thơ đi tắm sông, nhưng vẫn có gì chèn ngang ở cổ làm mình thật khó thở. Nên gọi nó là :gánh nặng? áp lực? trách nhiệm? hay nhu cầu? Dù sao con người ko thể cứ sống mãi trong u uất, có buồn quá hóa điên thì trong cơn mơ nửa tỉnh nửa dại ấy cũng phải cảm thấy vui vẻ chứ. Mình xả stress bằng cách di chuyển nó đi chỗ khác đúng theo quy luật bảo toàn năng lượng là Karaoke. Hehehe, giọng hét của tớ hơi bị đỉnh nên được mời vào phòng cuối cùng, rất xa với mọi người để phòng khi mấy vị khách khác có nhỡ nghe thấy cũng chẳng rõ là gì mà ko bỏ chạy mất dép. Hát live show 2giờ liền, bi chừ cổ họng rát bỏng, giọng thì khào và khào hơn cả khào. Vậy mà Mr Doo bảo giọng em nghe thỏ thẻ, hiền lương, đáng yêu quá, cứ phát huy nhé (cái vụ này thì tớ có thêm mắm muối). Con gái lúc nắng,lúc mưa, lúc gió vi vu, lúc bão cấp 3-4 có giật và chớp... thật ko biết đâu mà lần.

-o0o-o0o-o0o-o0o-o0o-o0o-o0o-o0o-o0o-o0o-o0o-o0o-o0o-o0o-
Mai là ngày mới rồi, tớ sẽ tốt lên hơn ngày hôm nay.