Thứ Bảy, 17 tháng 2, 2007

MUA XUAN!




Là khi anh có em trong một ngày đẹp nhất

Hoa dại nở trên đồi cỏ mượt

Những cánh mỏng còn long lanh nước

Khẽ lay trong nắng đầu ngày

Đó là lúc đã qua mùa đông

Ngày cuối cùng của năm

Em theo mẹ về nhà chồng

Nơi buổi sáng bắt đầu bằng tiếng chim trong vườn

Cây cỏ trở mình

Thảo nguyên bừng giấc

Anh nghe mùi phấn son quen

Từ nhan sắc thanh xuân một ngày rất thật

Ngày em về làm dâu xứ người

Sắp làm đàn bà vẫn chưa hết ngây thơ

Mẹ khóc cho em - giọt nước mắt mong chờ

Hạnh phúc hòa chung nỗi ngậm ngùi sâu kín

Con gái vô tư trong phút giây bịn rịn

Nói cười xôn xao, hớn hở bước theo chồng

Nào biết căn nhà rồi sẽ rất mênh mông

Ba sẽ trầm tư mỗi đêm chờ cửa

Đêm khuya vắng dầu hao chùng ánh lửa

Ba vẫn chờ mỗi đêm dù chẳng có ai về...

Mùa xuân

Lũ chim kéo về xây mùa tình

Mùa trên đỉnh bình yên vẫy gọi

Đó là ngày mình thành vợ chồng

Anh và em lật một trang đời

Viết lên đó những dòng đầu tiên.
BÙI THANH TUẤN

Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2007

HAPPY BIRTHDAY TO MY ...!

Năm nay ko biết vô tình hay hữu ý mà ngày cuối năm cũng là ngày cuối mà 1tuổi cũ trôi qua, bắt đầu tuổi mới của anh. Chúc anh năm nào vào ngày này cũng được 1người xinh đẹp, đáng yêu như tui mừng tuổi.Em ko có quà, có hoa tặng anh, em chỉ tặng anh món quà chưa định giá được là : một phiếu qùa tặng tự chọn vô thời hạn. Hướng dẫn sử dụng: chỉ dùng khi thật sự cần 1món quà, hay 1người bên cạnh (để đi ăn chung chẳng hạn,hehe, bao tui đó nhe), hay cần 1bao rác để xả stress...Quà tặng này được công khai cho bàn dân thiên hạ lé mắt ko biết ai có diễm phúc dữ vậy ta???

Năm mới tuổi mới, năm heo chúc anh tình duyên bền như keo, tiền nhiều như kẹo, béo như heo, có nhiều người theo...hehehe

Don giao thua!

Chỉ còn 45' nữa là đến thời khắc quan trọng nhất của năm: giao thừa. Năm nào cũng vậy, đến giao thừa là mình lại đi chùa cầu phúc,cầu cho cả nhà bình yên mạnh khoẻ. Nói thế bởi mình ko tham lam cầu những thứ đã có (dù ko nhiều, nhưng đủ xài) như: tình duyên, tiền bạc,may mắn... Và có 1điều ko hay khi đi chùa đêm giao thừa là quá đông người, mà đám đông thì ko phải là 1 nơi an toàn. Mình phải thận trọng vậy, coi chừng móc túi, nhang, ăn xin, khói, và mấy gã sàm sỡ...Hôm nay mình có rất nhiều cảm xúc mâu thuẫn đan xen nhau. Có lẽ đó là cảm giác nao nao lúc giao thời. Mình đã quyết định ko sửa lại entry đã post (về bé T) dù có lời phàn nàn ko hay lắm của bé T về entry đó, nhưng blog là những cảm xúc bất chợp của mình tập hợp lại sau 1ngày mà, chứ đâu nhất thiết fải là sự thật 100% hay chỉ để lấy lòng 1 ai đó khác (điều có chết mình cũng ko là được). Sau này có lẽ mình sẽ ko viết những gì có liên quan đến cảm nhận riêng về cá nhân 1ai đó nữa mà sẽ phát huy sở trường của mình là văn chương vậy, dù gì mình cũng chuẩn bị thành cử nhân ngữ văn (mà mình thích kiểu viết ko dấu là NGU VAN hơn). Ngày mai, mồng một tết, mình sẽ viết 1bài về ăn uống trong văn học dân gian của ngươì Việt (ko biết có rảnh để tìm tài liệu ko, chứ mình ứ chiụ đạo văn đâu). E hèm, thể loại văn học dân gian ca dao, tục ngữ là thứ mình kết nhất đấy (vì ko fải học thuộc lòng tên tác giả, hoàn cảnh xuất xứ, năm sáng tác...). Hôm nay, ba thử thách mình bằng cách bắt kiểm kê 1 đống sổ sách rối hơn tổ mối, hic hic, đến bi chừ 2 vai nhức nhối ko chịu được ( do cộng hưởng với trưa hôm qua đèo Măng đi chợ hoa Hồ Thị Kĩ chọn mấy bình hoa Ly ly mà Măng cực thích nên càng nhức dữ dội hơn). Giá như có ai đó đưa cho mình vài ngàn $ thay vì nói chúc năm mới an khang hạnh phúc chắc mình sẽ dzui dzẽ dzữ lun! hehehe, ko biết dạo này mình bị bịnh gì mà mở miệng ra là money (tránh dùng từ kia, năm mới kị húy đó mừ).

Kính thưa các ông bà,kính thưa các cô chú,kính thưa các anh chị,kính thưa các bạn bè thân hữu gần xa, kính thưa các vị khách ko quen, kính thưa các vị cần kính thưa... CHÚC MỌI NGƯỜI NĂM MỚI VUI ƠI LÀ VUI, VUI THIỆT LÀ VUI, VUI RẤT RẤT VUI!

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2007

CO HOI




Giáo sư vật lý nổi tiếng George Gate muốn tìm một phụ tá cho mình khi nghiên cứu lĩnh vực truyền điện tín. Ông đăng báo tuyển phụ tá.

Căn phòng đợi hôm ấy chật ních. Mọi người đều chọn cho mình những bộ quần áo sang trọng nhất, nghiên cứu hàng chục sách về morse trước khi đến đây. Họ đều phải chờ ở phòng ngoài cho tới khi được vị giáo sư mời vào phỏng vấn.

Trong khi chờ đợi, họ tán gẫu và cố gắng thể hiện kiến thức của mình. Chỉ có một chàng trai trẻ ngồi yên lặng chú tâm quan sát phòng làm việc của George Gate. Anh đã theo dõi sát sao những công trình nghiên cứu trước đó của vị giáo sư này và rất muốn góp sức với ông.

Nhiều giờ trôi qua, cửa phòng thí nghiệm vẫn đóng im ỉm. Nhà đợi vẫn ồn ã những tiếng bàn cãi sôi nổi. Bỗng chàng trai vẫn ngồi im lặng khi nãy khẽ mỉm cười, bật đứng dậy bước vào phòng thí nghiệm của giáo sư. Cánh cửa không hề khóa. Thoạt đầu họ nhìn chàng trai với ánh mắt thương hại vì cho rằng anh ta không đủ kiên nhẫn chờ và định xin bỏ cuộc. Nhưng không lâu sau, tất cả mọi người đều bất ngờ khi thấy giáo sư George từ phòng thí nghiệm bước ra cùng chàng trai trẻ.

- Xin cảm ơn mọi người đã đến đây, nhưng tôi đã tìm được người trợ lý thực sự có năng lực cho mình rồi. - Vị giáo sư chỉ vào chàng trai.

Mọi người hết sức bất bình trước quyết định đột ngột của giáo sư. Họ đã phải chờ đợi rất lâu, vậy mà thậm chí không có cả một cơ hội để chứng tỏ khả năng của mình.

Giáo sư chậm rãi giải thích:

- Các bạn đã không để ý nhưng ngay từ khi mọi người bước vào đây, máy điện tín của tôi đã liên tục đánh một dòng thông báo bằng tín hiệu như thế này: "Nếu bạn giải mã được lời nhắn này, hãy bước vào gặp tôi". Tôi biết mọi người ở đây đều rất giỏi nhưng chỉ có một cơ hội và người biết tập trung vào mục tiêu chính khi đến đây đã giành được cơ hội đó.

Và chàng phụ tá trẻ đó chính là Thomas Edison, người đã góp phần làm thay đổi thời đại của chúng ta. Cơ hội là cho tất cả mọi người. Nhưng chỉ những người có đủ tập trung và nhạy bén mới đọc được thông điệp của nó.

Thứ Sáu, 9 tháng 2, 2007

GIAO THONG &NAM CON HEO!




Đến mùa tết về là tình trạng giao thông ở VN u như kỹ :kẹt xe, lạch lách,đường phố đông nghịt người và xe máy...chuyện dài hạ hồi cũng chẳng thể giải. Mới hôm qua, mình đang vi vu bát phố,ngắm chợ hoa, tưởng có 1buổi tối tuyệt vời vì không khí xuân mát mẻ,trong lành...ai ngờ. Vừa ra đường là gặp bao nhiêu là rắc rối bởi mấy cô_bác tài quá ẩu. Người trẻ thì đèo bồng chở 3,chở 4;người già thì lọm khọm qua đường chẳng trông trước nhìn sau;trung niên thì dán hai mắt vào các tiệm xanh xanh đỏ đỏ hay mơ màng lo tiền nong sắm sửa cho 3ngày xuân mặc kệ 3tháng xẹp(túi) sau mùa này;trẻ con lại chẳng chịu kém đâu, cũng chạy ra đường đá banh,đuổi bắt cho có không khí tết.Tệ nhất là những người vừa chạy xe vừa ôla cái điện thoại miết, chạy 1 tay lạng choạng ko biết va vào mình lúc nào. Có 1 đoạn đường nhà mình thôi mà trong tháng chạp đã có trên chục vụ va quẹt xe, 2-3 vụ chết liền tại chỗ (trời ạ, nhắc đến là mọc ốc hết rùi, vì mình chứng kiến 1vụ cách đây vài ngày ----> vẫn còn bị ám ảnh, tới nay hổng dám chạy nhanh xíu nào, tui chưa ăn tết mà lị!). Ôi, có mà thành 1bài vè mới viết hết nổi những bức xức đang làm mình xù đầu, rối tóc.

Hôm qua là sinh nhật bé T (mình kêu như vậy từ hồi xưa đến nay đã quen miệng rùi, dù bé T sắp trở thành kỹ sư ), ko biết mình chọn cho bé T con thỏ nhồi bông màu hường có chói lọi quá ko? Nhưng nghĩ kỹ lại thì có màu pink là hợp với bé T hơi bị nữ tính này. Người gì đâu mà mời người ta ăn sáng cũng kẹo. ặc ặc. Thôi ko nói xấu bạn bè nữa. Dạo này bé T_bạn hiền của mình bận lắm vì phải quét dọn nhà cửa cho mấy căn... biệt thự. Thiệt tội ghê, có bạn nào giúp bé T của mình ko? Con nhà nghèo có khác,ko có tiền thuê người giúp việc, nhà thì chật đến mức ko có chỗ để mấy con Mẹc. Sau tết chắc còn mệt hơn vì lo cho khách khứa đến nhà mà khách này toàn là "gồng" ko hà. ---->Mà thôi, mình là mình í, mình chả thích nhiều chiện đâu đấy nhé!

Mai,ý,hôm nay chứ,0:11 rùi,là ngày đưa ông Táo về trời. Chắc là nhà mình bị viết 1sớ dài luôn vì tội luộm thuộm quá. Chưa có năm nào nhà mình lại bề bộn như vậy, từ đầu tháng 9 đã lo bán hàng tết, chẳng biết lời được bao nhiêu mà từ già đến trẻ ai nấy đều suy dinh dưỡng (trừ Mamam). Nhìn xung quanh nhà mà thấy thương, hàng hoá tràn lan từ cửa đi ra sau. Trưa thì ngộp ngạt, tối thì âm u...ko biết bao giờ mới qua tết đây (chắc có mình nhà mình là ngán tết quá_ăn tết tới mấy tháng mà). Hết tết, mình sẽ chăm chỉ luyện Anh văn, hè này mình sẽ đi đến 1nơi nào đó thật xa nơi này để biết xem ngoài cái giếng trời này bầu trời như thế nào.Ừa, chắc chắn mình sẽ thực hiện được giấc mơ!

CO MAY CAI HINH MA` KHOE HOAI!





Tags: pics



Friday February 9, 2007 - 11:42am (EST)


HAPPY TET HOLIDAY 2007!





Tags: pics



Friday February 9, 2007 - 11:35am (EST)