Thứ Năm, 3 tháng 8, 2006

ngay khong nang

Ngày hôm nay trời buồn u ám, mây như đôi mắt thâm quầng của người ngủ dậy muộn sau một đêm thức trắng. Mình bỗng nhiên muốn làm thơ khinh khủng, nhưng ý tứ thì cứ loạn xạ lên, rối nuồi như cuộn chỉ len bị con mèo mun cắn tơi tả. Hic hic... Chắc phải đặt hàng cho bé Hạnh post cho 1 bài thơ tức cảnh sinh tình we'!

Mưa nối dài thêm góc phố
Cánh phượng xếp hàng dọc mùa thi
Chiếc lá kéo thu về cành khô
Đôi mi chắp nên nổi nhớ người

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2006

Miss FROG




Chà mình mà có cái mồm to thế này thì đi ăn tiệc thích nhỉ? Nhưng hầu bao sẽ cạn vì mua son môi mất!Và điều chắc ăn như bắp là không thể đeo khẩu trang rùi (lấy đâu ra khẩu trang may sẵn supper size chứ!) và không thể điệu cùng kính mát (mắt thì quá khổ, lại chẳng có tai!)


Không biết có chàng nào dám "over kiss" nường màu xanh lè này không?

duong vao tinh yeu




một...hai ...ba..n


ỐI cha mẹ ơi, con thề không dám yêu nữa!

door




Tất cả chúng ta đều phải đối mặt với những cánh cửa nhiều lần trong cuộc đời và liệu ai trong chúng ta là người may mắn có được chìa khoá để mở?

Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2006

Entry for July 28, 2006




Nhìn con bọ cánh cứng này xem, làm sao không yêu được nhỉ?


Hôm nay mình viết gì nhỉ? Trong lòng thổn thức và hụt hẫn như đánh mất 1 thứ gì quý giá nhất trên đời này vậy. Có ai nhặt được trái tim của tôi không? Bao nhiêu tiền tôi cũng xin trả để nhận lại nó.

Thứ Ba, 25 tháng 7, 2006

gai




Hoa hồng mang trên minh chiếc gai nhọn, đó không là vật trang trí xa xỉ, cũng không là thứ vũ khí làm tổn thương kẻ khác muốn chạm vào cánh hồng trinh nguyên. Có ai biết rằng mỗi khi nhìn chiếc gai nhọn trên người mình đoá hồng đã khóc. Khóc cho thân phận tật nguyền, khóc vì ước muốn được hoàn mỹ của nó không bao giờ đạt đến. Đoá hồng kia đâu biết những giọt nước mắt đỏ tươi như máu của mình đã thấm ướt cánh hoa, tạo nên một sắc đẹp làm mê mệt bao người.


Mỗi người trong chúng ta cũng mang trong minh một mặc cảm, luôn đau khổ vì nó. Khi chúng ta nghĩ về thân phận của mình cũng chính là đang tô điểm cho nhân cách của mình ngày càng hoàn thiện hơn...Đừng bao giờ quá tự tin cũng như bi quan bạn nhé!

Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2006

Entry for July 23, 2006

Hôm nay thật là một ngày không yên bình. Vừa mở mắt ra là phải chạy vội vào lớp học. Chưa kịp tỉnh ngủ thì nghe Chinh nói vợ anh Cương mất rồi, để lại 3đứa con nhỏ xíu. Cả lớp nhao nhao đi đám tang, riêng mình thì giống như kẻ bỏ chạy vô tình. Nhưng, có ai biết rằng mình rất sợ thấy cảnh đau thương ấy, đám tang luôn nhắc mình nhớ đến ngày 4/11 năm lớp 12. Thật là một mỗi ám ảnh đeo bám mình không bao giờ chấm dứt. Nghĩ đến Hằng mình chợt lạnh người nhớ đến cảm giác có ai đó theo bên cạnh khi Hào mất.Lâu rồi mình không đốt cho Hào một điếu thuốc vào ngày giỗ của Hào, và dường như mình cũng không còn nhớ chính xác ngày ấy nữa. Có lẽ cũng gần đến rồi, một ngày tháng 8 u ám.